Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta
Tác giả: Tử Liễm
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341515
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1515 lượt.
thay cô thắt dây an toàn.
“Nha đầu, sao lại không vui rồi, em tự tin về bản thân một chút đi.” Thấy cô cắn chặt đôi môi không nói lời nào, anh chủ động cầm tay lại gần.
Trần Cẩn cúi đầu, túc giận nhìn Nhung Hâm Lỗi nói: “em biết hai người là vô tình gặp nhau, nhưng trong lòng em vẫn không thoải mái, em thậm chí cả đời sẽ không quên được bộ dạng của anh vì cô ấy mà đòi sống đòi chết, em tự tin cái gì đây, nghĩ lại thật muốn tìm một người đàn ông cho anh tức chết thôi.”
“Em dám.” Nói xong anh gấp gáp ôm cô vào trong ngực, hít sâu một hơi rồi nói: “Lúc đó làm sao anh nghĩ mình có thể yêu em chứ.”
Trần Cẩn sau khi anh nói xong chỉ tức giận bĩu môi chứ không hề đáp lại, tay nắm chặt túi xách. Nhìn ra ngoài cửa xe, không gian xung quang đen kịt chỉ có những vì sao xa xôi nổi bật trên bầu trời, đem sự ồn ào náo nhiệt của thành phố thu vào bên trong.
Hai người cùng nhau xách đồ đi vào nhà, giống như là vừa trải qua một trận đánh, Trần Cẩn vừa về tới nhà liền không còn một chút tinh thần nào. Nhung Hâm Lỗi thấy vậy liền ôm cô vào trong ngực, cúi đầu hỏi: “Sao vậy? Em khó chịu ở đâu hả?”. hơi thở ấm ấp của anh quanh quẩn bên tai, cô cúi đầu nhưng trong mắt ý cười vẫn rất rõ, cô nhẹ nhàng gật đầu. Nhung Hâm Lỗi vừa thấy vậy liền đặt mấy thứ lên bàn ôm cô đến ghế sofa rồi rót nước trên bàn đưa cho cô.
Trần Cẩn hốt hoảng lắc đầu nhưng sau đó vẫn bưng cốc nước anh rót cho uống một hơi cạn sạch rồi nói thêm: “Chân chỉ hơi đau một chút thôi.” Cô vừa nói xong anh liền đặt cô ngồi trên ghế sofa, cởi giày trên chân cô xuống rồi nhẹ nhàng, tỉ mỉ giúp cô xoa bóp bàn chân.
Thấy anh làm như vậy trong lòng Trần Cẩn hết sức ngọt ngào, cơm tối lại do anh chủ động đảm nhận, cô ngồi trên sofa ngắm nhìn anh bận rộn không ngừng trong bếp đột nhiên nhận ra lúc ở cùng Hàn Tinh Tinh ngồi nghe cô nàng say sưa nói chuyện của cô ấy với Đoạn Cao Thụy rất vênh váo, nhưng hôm nay Nhung Hâm Lỗi như thế này cô cũng thấy rất tự hào ngồi gật gù cái đầu. Lấy điện thoại ra chụp khoảnh khác hạnh phúc này lại, trong hình dáng người cao to cùng với phong cánh rất mạnh mẽ của anh nhìn thế nào cũng không hòa hợp với cái muỗng anh cầm trên tay, cô nhìn bức ảnh hài lòng gật đầu, lưu hình lại rồi cười khúc khích.
Đúng lúc Nhung Hâm Lỗi bưng thức ăn ra ngoài, thấy cô nhìn mình cười rất quỷ dị như vậy, anh nhẹ nhàng hỏi cô: “Có chuyện gì mà đột nhiên cười vui vẻ như vậy?”
Sáng sớm thứ hai, Nhung Hâm Lỗi phải về doanh trại, cô cũng phải đến công ty đi làm. Đến giờ tam tầm, cô sửa soạn lại rồi chuẩn bị ra về.
Một chiếc xe Mercedes màu đen dùng ngay trước của công ty, tại xe nhanh chong xuống xe mở cửa xe, một vị phu nhân từ trên xe bước xuống, hình như đã sớm đoán được thời gian Trần Cẩn tan ca nên mơi đên đúng vào lúc này.
Trần Cẩn vừa mới bước ra khỏi của công ty, thấy Chu Di tươi cười nhìn cô, bước chân cô trở nên chậm lại nhìn người phía trước một lúc, Chi Di lại bước đến nhìn cô tươi cười nói, giọng nói hết sức nhẹ nhàng: “Tiểu Cẩn, mẹ chuẩn bị phải về thành phố C, con có thể đi ăn với mẹ một bữa cơm được không?”
Nghe xong những lời này, sắc mắt Trần Cẩn trong nháy mắt thay đổi liên tục, nhìn người trước mặt trả lời: “Được.” rồi lên xe, tài xế đưa hai người đến trước cửa nhà hàng liền dừng lại.
Thì ra là đã chuẩn bị từ sớm, vừa bước vào cửa bồi bàn dẫn hai người đến phòng rồi, thức ăn cũng đã được dọn sẵn ra rồi, cô chọn ghế cách xa Chu Di nhất rồi mới ngồi xuống, hai tay đặt lên bàn im lặng một lúc lâu rồi mới ngẩng đầu hỏi: “Khi nào thì đi?”.
Chu Di đáp lại: “Ngày mai đi rồi.” Trần Cẩn thoáng nhìn lên bàn thức ăn trước mặt, rồi nghĩ tới vừa rồi chiếc xe chở hai người bọn họ đến đây là Mercedes thi chợt mỉm cười, vẻ mặt bình thản nói: “Xem ra cuộc sống của bà không tệ lắm, ít nhất thì kinh tế cũng rất tốt.”
Chu Di nghe cô nói xong thì cười mỉa mai, rồi chuyển chủ đề: “Nghe nói con với con trai lão Nhung đang yêu nhau phải không?”. Bà cũng biết Trần Cẩn đã đoán được bà đã lấy chồng khác rồi.
Sắc mặt Trần Cẩn không vui nhìn bà ta, bộ dạng nghi ngờ khó hiểu hỏi lại: “Thì sao? Anh ấy không được sao? Tôi với anh ấy yêu nhau thì liên quan gì đến bà?”.
“Tiểu Cẩn, con không cần phải cảnh giác với ta như vậy, ta chỉ quan tâm con một chút thôi, con trai lão Nhung dĩ nhiên ta không có gì để nói nhưng con cũng biết hắn là quân nhân đấy.”
“Quân nhân thì thế nào? Ba cùng với chú tôi cũng đều là quân nhân không phải sao?” Trần Cẩn có chút ngạc nhiên nhìn Chu Di rồi khẽ cười, giống như là cô không chấp nhận được loại suy nghĩ này.
Chu Di buột miệng nói: “Tiểu Cẩn, con đừng kích động như vậy, ta không nói quân nhân không được, chỉ là hy vọng con suy nghĩ kỹ một chút, không cần theo bước của ta.” Bà hy vọng Trần Cẩn chỉ lấy một người bình thường sống cuộc sống bình thường là được, quân tẩu không phải là việc Tiểu Cẩn có thể gánh vác.
“Tôi hiểu ý của bà, lúc trước bà thấy tôi ở cùng Hâm Lỗi khi đó chúng tôi ở cùng nhau chưa được bao lâu, nhưng đối v