Tác giả: Tử Liễm
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341533
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1533 lượt.
cô nhưng cũng không quên trêu chọc cô.
Cô nép vào ngực anh hít mũi một cái, sau đó mới nói: “Em thấy nữ chính kia còn thê thảm hơn em nhiều, ít nhất em còn có thể làm cho anh động lòng, không tạo thành cục diện không thể cứu vãn.”
“Em có lạnh không?” Nhung Hâm Lỗi mở rộng áo khoác ra, đêm cô bao trong ngực, cúi đầu xuống hỏi nhỏ. Anh chuyển chủ đề, anh biết ý của cô nói đến chuyện lúc trước anh cự tuyệt cô, cũng may Trần Cẩn không để tâm đến chuyện đó mà vẫn không buông tay nên hai người mới có thể hạnh phúc như hôm nay.
Trần Cẩn ở trong lòng anh lắc đầu một cái, rồi gọi: “Hâm Lỗi.”
“Sao vậy?” anh cúi đầu xuống đúng lúc môi anh đặt trên trán cô.
“Không có gì đâu, chỉ là em thích gọi tên anh thôi.” Nói xong lại rụt cánh tay lại, ôm chặt anh, cô có cảm giác bây giờ mình có cả thế giới.
“ Vậy chúng ta lên xe đi, em mặc ít quá nếu như cảm lạnh đi làm sao.” Nói đến đây anh khẽ cau mày, lát sau còn nói thêm: “Em có đói không? Có muốn đi quán ăn cơm tối không, ở trong phòng sẽ ấm hơn đấy.”
“Em không muốn đi quán đâu, em muốn ăn cơm anh làm.” Nói xong rồi cọ cọ trong ngực anh giống như đang làm nũng với anh.
“Được, chúng ta về nhà ăn cơm.”
Đi đến bãi đậu xe, Nhung Hâm Lỗi mở cửa xe ra, rồi lấy một bó hoa hồng to ở ghế sau đem đến trước mặt cô.
Trần Cẩn nhìn bó hồng này thì ánh mắt sáng rực, tươi cười lẫn kinh ngạc nói: “Anh mua hoa hồng khi nào thế, khó trách lúc nãy không mua hoa cho em. Sao bây giờ mới tặng cho em?”. Thì ra anh đã chuẩn bị rồi, chỉ không chịu nhận thôi.
“Một bó hoa to như vậy, em ôm nó ra đường thì anh cầm tay em được nữa sao.” Nhung Hâm Lỗi giật giật khoé miệng, không vui giải thích. Anh không muốn người phụ nữ của mình lưu luyến những thứ không đâu, đến cầm tay của cô cũng không được.
Hoá ra là như vậy, nghe anh nói vậy cô liền một tay ôm hoa một tay nắm chặt tay anh, anh thuận tay kéo cô vào ngực, rồi nhanh chóng hôn lên môi cô, hơi thở ấm áp của anh phả lên tai cô, Trần Cẩn động tình hôn đáp trả, vừa nói: “Hâm Lỗi, em yêu anh.”
Nhung Hâm Lỗi nghe cô nói vậy liền ôm cô chặt hơn, hôn càng sâu: “Em nói lại đi.”
“Em yêu anh.” Cô tiếp tục chìm đắm trong nụ hôn của anh, cho đến khi anh hôn cho đầu lưỡi tê dại mới buông cô ra.
Sau khi lên xe, anh liền bật điều hoà, trong xe từ từ ấm lên, anh bảo cô cởi áo khoác ngoài ra rồi cởi áo của mình ra không do dự bắt cô mặc vào, Trần Cẩn không nói gì chỉ bĩu môi nhìn anh.
“Sao vậy?” anh thấy vậy liền hỏi cô.
“Thế anh có yêu em không đấy?” Trần Cẩn thấy mình vừa bày tỏ rất rõ ràng mà anh thì chẳng đáp trả lại tý nào, sao anh nghe xong chẳng bày tỏ một chút nào cả. Chỉ khi hôn xong thì nói: “Anh biết rồi.” Như thế là thế nào, chẳng giống như suy nghĩ của cô tý nào.
“Anh là đàn ông chỉ thể hiện ra hành động chứ nói ra miệng để làm gì, em còn chưa cảm nhận được?” anh liếc nhẹ cô một cái. Thấy mày cô cau lại, mặt có chút ảm đạm, anh liền nhíu mày nhìn cô rồi nhếch miệng lên trêu chọc cô: “Có yêu hay không chỉ nói ở miệng là được sao?”
“Anh không nói làm sao em biết được, vậy anh muốn làm gì?” cô tức giận đáp lại anh.
Anh nghe cô nói xong liền bật cười rồi cúi đầu nói khẽ bên tai cô: “Đương nhiên là hành động thực tế rồi, làm cho em có thể cảm nhận được, nhìn thấy được.”
Cô nghe anh nói vậy trái tim ngứa ngáy, bị anh trêu đùa nên hai má đỏ bừng, cô cố ýné người ra để tránh những hành động mập mờ của anh rồi nói: “Tại sao trong đầu đàn ông các anh đều đầy những ý nghĩ về chuyện kia thế.”
Nhung Hâm Lỗi chưa nổ máy mà thuận tay đang đặt trên vô lăng đưa lên trán vuốt vuốt, cười khẽ rồi đùa giỡn với cô: “Anh có nói chuyện gì đâu, Tiểu Cẩn em suy nghĩ lệch lạc đi đâu thế, cố ý xuyên tạc ý của anh rồi đấy.” Anh thành công làm cho cô không thể phản bác lại.
Về đến nhà Nhung Hâm Lỗi lấy mấy túi
trên xe đưa hết vào nhà, nhìn thấy chiến lợi phẩm hai người mang về, Trần Cảnh khinh ngạc nói: “Ơ, nhà chúng ta mua nhiều đồ thế này á.”
Khóe miệng Nhung Hâm Lỗi khẽ giật giật, không đáp lời cô mà đi vào phòng bếp chuẩn bị nấu ăn. Nấu ăn và dọn dẹp sạch sẽ trong phòng bếp xong, ra ngoài thấy cô đang ngồi trên sofa xem tivi liền dịu dàng gọi: “Tiểu Cẩn, ăn cơm thôi.”
Nghe anh gọi, Trần Cẩn lập tức tắt tivi rồi đứng dậy.
Sau khi ăn xong cô thấy trên ghế sofa còn vài túi đồ ăn vặt và trái cây nên nhíu mày nói: “Sao anh mua nhiều thế này, một tuần em làm sao ăn hết.”
“Vậy thì em mang về cho Tiểu Hoan ăn với. Buổi tối ăn xong quà vặt thì đi đánh răng nếu không sâu răng đấy nha.”
“Bàn chải đánh răng với khăn mặt của em nhớ đặt một chỗ, sau này đừng có vứt lung tung đấy, Trong tủ lạnh cái gì cũng có, nhưng em uống Cacavừa thôi, ăn trái cây cho nhiều vào. Buổi tối khi đi ngủ thì đắp chăn dày ấy, gần đây trời bắt đầu lạnh rồi, nên ngủ tăng nhiệt độ điều hòa lên.” Nhung Hâm Lỗi dặn dò cô.
“Sao hôm nay anh nói nhiều vậy, không phải anh lại chuẩn bị đi đâu đó chứ?” Ánh mắt cô tối lại, bĩu môi tức giận nói. Cái gì anh cũng chuẩn bị hết cả như thế này làm cho cô cảm thấy hoảng hốt, sợ anh sẽ đột nhiên rời đ