XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vượt Khuôn

Vượt Khuôn

Tác giả: Tử Liễm

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341621

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1621 lượt.

ủa cô lúc này còn mang theo một chút bất mãn và nghi ngờ.
Anh không ngờ lúc nãy đến giờ nha đầu này lại băn khoăn chuyện đó, anh khẽ mỉm cười cúi đầu hôn lên trán cô dịu dàng nói: “Chờ anh viết báo cáo kết hôn rồi chúng ta tiếp tục chuyện này.” Đây cũng là lời giải thích của anh.
“Dạ, em chờ anh.”






Trần Cẩn không nghĩ ra làm thế nào để có thể đem Nhung Hâm Lỗi giữ chặt, sau hôm đó, Hàn Tinh Tinh mời cô đến nhà ăn cơm. Ba người cơm nước xong thì Đoạn Cao Thụy nói: “Sớm biết như thế này thì gọi Hâm Lỗi đến, hắn cả ngày bận rộn không nghỉ thế làm gì chứ.”
“Bảo anh đi rửa chén sao vẫn còn ngồi đây?” Hàn Tinh Tinh đến bên cạnh Đoạn Cao Thụy nhẹ nhàng thở ra, giọng nói càng lúc càng cao.
“Bà xã, anh lập tức đi rửa chén ngay.” Vẻ mặt ai oán của Đoạn Cao Thụy lập tức tan thành mây khói, tươi cười đứng dậy đi vào phòng bếp, cũng không dám có một câu oán hận. Trần Cẩn nghẹn họng trố mắt nhìn một màn này, khiếp sợ nhìn Hàn Tinh Tinh, lại thấy Hàn Tinh Tinh nhìn mình Làm ra tư thế cây kéo.
Trần Cẩn lập tức không để ý đến Hàn Tinh Tinh nữa, biết rõ cô và Nhung Hâm Lỗi một thắng chỉ có thể gặp nhau một hai lần, hai người này không có việc gì lại ân ân ái ái trước mặt cô, không chút kiêng nể gì khoe khoang tình cảm, cô chịu đủ rồi.
Trần Cẩn ngồi trong phòng khách nghiêng người, nhìn Đoạn đội đang rửa chén trong phòng bếp, lắc đầu chậc chậc cười: “Qủa nhiên đàn ông rửa chén có sức quyến rũ nhất, Hàn Tinh Tinh, cậu dùng cách nào mà khiến Đoạn đội nghe lời cậu như vậy?” giọng điệu cô có chút không tin tưởng.
Khi quân diễn chính thức bắt đầu thì màn đêm đang dần buông xuống, tất cả đều yên tĩnh, Nhung Hâm Lỗi và đồng đội của mình đang ẩn nấp trong rừng rậm, chỗ bọn họ chính là tâm điểm chính nơi quân có thể có trợ giúp về hỏa lực, mục đích chủ yếu của bọn họ bây giờ là tìm ra nơi đóng quân của chỉ huy Lam Quân để tiêu diệt.
Lúc này lính trinh sát nhắc nhở: “Mục tiêu xuất hiện! phương hướng 10 giờ, mục tiêu số 7, khoảng cách 1500 thước. Xong”. Người này nói xong người khác lại tiếp lời: “Phương hướng 9 giờ, mục tiêu số 3, khoảng cách 700 thước. Xong”.
“Phương hướng 2 giờ, mục tiêu số 4, khoảng cách 900 thước. Xong.”
Nhung Hâm Lỗi nghe xong nín thở rồi ra lệnh: “Tất cả các đội chú ý, cho dù mục tiêu có hỏa lực trợ giúp chúng ta nhất định phải tiêu diệt được.”
Nói xong anh đưa tay nắm một nắm đất giơ lên, chầm chậm bóp vỡ, đất vỡ vụn trong tay anh từ từ rơi xuống, mượn ánh sáng yếu ớt của ánh trăng nhìn qua trình rơi xuống của mảnh vụn đất trong tay rồi anh nhắm nay kính ngắm, phán đoán tốc độ gió, phương hướng của mục tiêu, nhắm trúng mục tiêu một phát hạ gục quân địch trong nháy mắt.
Trì Gia Hựu bên cạnh khiếp sợ nhìn anh một tý rồi tiếp tục tìm kiếm mục tiêu.
Ẩn nấp trong rừng hồi lâu, chờ đợi xe tăng Lam Quân đến thì trinh sát nhắc nhở: “Báo cáo, hướng đông nam, cách 2000 thước có trực thăng đang tiến lại gần phía này, xin chỉ thị. Xong.” Anh không nghĩ ra mình đã ẩn nấp ở vị trí rất bí mật mà làm sao bọn họ vẫn phát hiện được, vì ổn định lòng quân, anh lập tức ra lệnh cho các tổ: “Tất cả các tổ chú ý, quân địch mới chỉ nghi ngờ, chắc chắn sẽ không dùng hỏa lực, lập tức dọn dẹp hiện trường, rút lui.”
Mọi người sắp dọn dẹp xong thì Nhung Hâm Lỗi lấy Tướng chôn địa lôi xuống đất, chờ địch từ phía trên xuống liền bị đụng phải, anh mang lính của mình rút lui, quan sát kĩ xung quanh tìm điểm phục kích, mọi người đứng ở điểm phục kích quan sát trực thăng của Lam Quân đang xoay tròn trên đầu.
Trì Gia Hựu nói: “Báo cáo, hiện tại có nên tấn công không, có nên bắn rơi trực thăng không?” nói xong thấy sắc mặt Nhung Hâm Lỗi liền tối lại một lát liền ra lệnh: “Tất cả các tổ chú ý, để tôi bắn rơi trực thăng.” Muốn bắn rơi trực thăng đâu có dễ như vậy, Trì Gia Hựu cúi thấp người tiến lại gần anh, quan sát, đem kính ngắm quan sát đến, ngắm trực thăng phía trên một lúc rồi báo cáo: “Hướng đông nam, cách 600 thước.”
Nhung Hâm Lỗi nín thở, qua kính ngắm nhắm ngay trực thăng phía trên, mỗi nhịp tim cũng làm anh rất khẩn trương, nêu anh không bắn trúng thì toàn phân đội sẽ bị tiêu diệt, hơn nữa sẽ làm căn cứ bị bại lộ hoàn toàn, nhắm trúng mục tiêu, một tiếng súng vang lên, bằng tốc đọ nhanh nhất anh bắn trúng bình xăng của trực thăng, tiêu diệt luôn cả cơ trưởng trong một phát súng.
Trong lần diễn tập này Nhung Hâm Lỗi được xem là người có công lớn trong chiến thắng này.
Trận diễn tập này anh rất mệt mỏi, mấy ngày rồi không chợp mắt, Trì Gia Hựu sau khi tắm rửa sạch sẽ liền lập tức đi gọi điên thoại cho Trần Hoan, không ngờ Trần Hoan lại cùng Trần Cẩn đến doanh trại.
Hai người đứng trước cửa chờ Nhung Hâm Lỗi và Trì Gia Hựu, thấy hai người bọn họ đi ra, Trần Hoan chay nhanh đến ôm tay Trì Gia Hựu, Trì Gia Hựu hé miệng cười cười ôm chặt Trần Hoan vào lòng, trong lòng cảm thấy rất hạnh phúc. Ngược lại Nhung Hâm Lỗi lại đứng im nhìn Trần Cẩn, hai người bọn họ cứ im lặng chăm chú nhìn nhau, cuối cùng Trần Cẩn bước đến ôm lấ