Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vượt Khuôn

Vượt Khuôn

Tác giả: Tử Liễm

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341625

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1625 lượt.

h Tinh không ở cùng Đoạn Cao Thụy mà lại hẹn cô đi dạo phố. Chủ nhật, Nhung Hâm Lỗi vốn được được nghỉ nhưng anh vẫn ra ngoài, nhưng dù sao cô cũng không nghĩ nhiều định là ra ngoài mua chút đồ rồi trở về ngay, thời gian hai người bên cạnh nhau cũng không nhiều nên cô không muốn bị lãng phí đi.
Cùng Hàn Tinh Tinh ra ngoài, tâm sự với cô ấy những chuyện xảy ra mấy ngày hôm nay, hai người dắt tay vào siêu thị, lấy xe đẩy đi mua những thứ cần thiết, đang đứng xếp hàng đợi tính tiền, thì vô tình cửa thang máy tầng hai mở ra liền nhìn thấy Nhung Hâm Lỗi đang giúp một phụ nữ có thai xách một giỏ mua hàng.
Nếu là người phụ nữ khác thì cô có thể thấy đó là chuyện bình thường, nhưng người phụ nữ đó không phải là ai khác mà là người yêu cũ của anh Phó Lâm, Phó Lâm đang ở khu cửa hàng đồ trẻ em mà anh ở bên cạnh lại rất khẩn trưởng nhìn cô ta, cả nhân viên phục vụ đều nghĩ họ là đôi vợ chồng trẻ.
Cô đứng nguyên tại chỗ im lặng chăm chú nhìn hai người phía trước, cũng không nhúc nhích chỉ trừng mắt nhìn họ, rồi bỗng nhiên cười khẽ một tiếng, Hàn Tinh Tinh ở bên cạnh liền cảm thấy có chút kì lạ liền kéo tay cô hỏi: “Sao lại không đi nữa?”
Trần Cẩn vẫn đứng yên không hề có phản ứng, Hàn Tinh Tinh liền tò mò nhìn theo ánh mắt của bạn, có chút ngạc nhiên tò mò hỏi: “Người phụ nữ đó là ai vậy?”
“Bạn gái cũ của anh ấy.” Cô không hề suy nghĩ một chút nào mà trả lời ngay, tim lúc này bỗng chốc nhói đau, cô đã từng thử không suy nghĩ đến người phụ nữ này, xem cô ta như chưa hề tồn tại, nhưng hôm nay sự xuất hiện của cô tại lại một lần nhắc nhở cô, trước đây khi hai người bọn họ bên nhau cô cũng đã từng nhìn thấy tình huống tương tự.
Hàn Tinh Tinh nghe thấy vậy liền cười lạnh, hừ một tiếng: “Tốt lắm.” Nói xong liền tức giận kéo Trần Cẩn đến trước mặt Nhung Hâm Lỗi: “A, Tiểu Cẩn, cậu xem ai đây này!”
Không nghĩ lại nhìn thấy ánh mắt của Nhung Hâm Lỗi có chút không tin.
Phó Lâm lên tiếng chào hỏi Trần Cẩn trước: “Trần Cẩn, em cũng đến đây sao?”. Bởi vì Phó Lâm không hề biết Nhung Hâm Lỗi và Trần Cẩn đang yêu nhau. Lúc này Nhung Hâm Lỗi vần đang chăm chú nhìn vào Trần Cẩn không trả lời, anh không hề nghĩ đến mình vừa nhấc tay một cái liền bị cô bắt gặp, Trần Cẩn nhìn anh cười khổ, thấy Phó Lâm đang cầm một món đồ chơi nhỏ bên cạnh lên nhìn Nhung Hâm Lỗi nói: “Hâm Lỗi, cầm giúp em với.” hình như hoàn toàn không để ý đến vẻ mặt Trần Cẩn lúc này.
Cô nhìn anh cười lạnh mấy tiếng, gật đầu một lần nữa rồi dứt khoát xoay người rời đi, cô không muốn nhìn cảnh tượng ân ân ái ái của hai người này thêm một giây phút nào nữa.
Nhung Hâm Lỗi vẻ mặt hốt hoảng đi theo, gọi lớn: “Tiểu Cẩn.”
Thấy cô vẫn như cũ không dừng lại anh liền tiến lên cầm tay cô kéo lại, đứng trước mặt cô buồn bực nói: “Tiểu Cẩn, em có ý gì đây?”
“Em có ý gì? Nhung Hâm Lỗi câu này là em nên hỏi anh mới đúng chứ, nếu anh không thể quên được cô ấy còn em thì sao đây, thì ra hôm nay anh bận đi theo cô ấy sao?!”
“Em đừng cố tình gây sự, anh cũng vừa mới gặp cô ấy thôi.” Anh lập tức giải thích.
Anh nói xong thấy cô vẫn không để ý đến mình xoay người rời đi, anh bước nhanh nắm chặt tay cô lần nữa, không muốn nên cô dùng sức hất tay anh ra: “Em không hề cố tình gây sự, Nhung Hâm Lỗi nếu anh vẫn thể quên được cô ấy, vậy thì chúng ta chia tay.” Cô xoay người về phía anh nói lớn, túi xách hàng của cô rơi toán loạn trên mặt đất.
“Em vừa nói cái gì? Rút lại lời vừa nói cho anh!” anh tức giận lớn tiếng đáp trả lại cô, giọng nói của anh rất lớn nên ai cũng nhìn về phía hai người bọn họ.
“Em nói chúng ta chia tay! Em sẽ không bao giờ nghe lời của anh.” Rồi cố sức thoát khỏi sự kiềm chế của anh nhưng không thể địch nổi sức lực của anh.
“Anh không đồng ý!” anh tái xanh mặt nhìn cô quát lớn.






Trần Cẩn bị anh quát to như vậy nên sững sờ tại chỗ tròn mắt không tin nhìn anh chằm chằm, cố gắng thoát ra khỏi sự kiếm chế của anh, lại cúi đầu nhìn thứ rơi toán loạn trên mặt đất trong lòng liền hoảng hốt xoay người rời đi.
Anh nhanh chóng nhặt những thứ rơi trên mặt đất rồi nhanh chóng đuổi theo cô, cầm lấy tay cô kéo cô vào trong ngực rồi ôm chặt cô.
“Em rốt cuộc muốn như thế nào?” anh nhíu mày nhìn cô hỏi.
Trần Cẩn cúi đầu nhìn cành tay ôm chặt eo cô, dùng sức đấm anh mấy cái, vẻ mặt hoảng hốt: “Em thì có thể muốn như thế nào chứ? Nhung Hâm Lỗi nh buông tay ra, nhiều người đang nhìn kìa.” Trần Cẩn dậm chân nói.
Lời cô vừa nói xong thì sắc mặt anh liền đen lại, ôm chặt cô hơn, cúi đầu nhìn cô hùng hồn nói: “Anh mới không quản nhiều chuyện như vậy! Nhung Hâm Lỗi anh theo đuổi người phụ nữ của mình bọn họ quản sao.”
Quân diễn còn chưa tổ chức chúc mừng, lần này trung đoàn Trần Hồng Phong giành được toàn thắng, ông liền đưa người nhà đi tiệc, vừa đến mọi người liền giơ tay ra chào theo ông theo kiểu quân đội, đợi ông đáp lẽ rồi mới ngồi xuống, trên bàn Nhung Hâm Lỗi ngồi mọi người vẫn rất thức thời giừ lại một chỗ trống bên cạnh anh, Trần Cẩn vừa đến liền nhìn lướt qua