Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vượt Qua Lôi Trì

Vượt Qua Lôi Trì

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341674

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1674 lượt.

mình?
Hắn không thể, một tuần trước ở ngôi nhà của hắn, hắn đã làm đến bước kia, cuối cùng vẫn lựa chọn kìm chế. Bởi vì cô là chị dâu hắn, cho dù về sau thế nào, đây là sự thật không thể thay đổi được, vợ của bạn không được phép động vào, huống chi là vợ của anh em ruột.
"Em..." Cô nuốt nước miếng, bất khuất nói, "Có phải đêm nay nếu em nghe lời anh, sau này anh sẽ không đến tìm em?"
"Vì sao hỏi như vậy?" Hắn nắm lấy tay cô càng chặt, ánh mắt sắc bén chăm chú nhìn thẳng vào cô, "Em không muốn tôi đi tìm em?"
"Đúng!" Cô không hề lảng tránh, đón nhận ánh mắt hắn, "Chuyện quá khứ... Em nghĩ nên quên đi, một lần nữa làm lại cuộc sống của mình."
Tay hắn nắm càng chặt, làm cho ngón tay cô đau buốt, giống như có thể gẫy bất cứ lúc nào.
Cô cũng không giãy dụa, tiếp tục nói: "Ngày hôm đó em còn thực sự nghĩ rằng anh là người đàn ông đầu tiên của em, em tự cho là mình yêu anh, tự cho là cứ si tình chờ đợi thì anh lại xuất hiện. Thực ra, người em yêu không phải là anh, mà là người đàn ông chính mình ảo tưởng. Ở trong tù, em đem toàn bộ hy vọng ký thác trên người anh ta, ảo tướng anh ta sẽ yêu em, bảo về em, khiến cho em sau này không bao giờ bị ức hiếp... Cho đến bây giờ em mới biết, đó không phải là một sự ký thác hy vọng, đó chính là tự lừa mình dối người."
Hắn nắm tay cô ngày càng chặt, nhưng cô không cảm thấy đau, bởi vì có một nơi còn đau hơn gấp trăm vạn lần.
Quá khứ, khi cô không biết hắn, đúng là cô đã xem hắn như một nơi ký thác hy vọng, nhưng một tháng ở chung, Trác Siêu Việt luôn khẩu thị tâm phi, luôn luôn chọc tức cô, bông đùa cô, nhưng lại là người đàn ông yên lặng mà đối xử tử tế với cô, làm cho cô thực sự xiêu lòng mà yêu thương. Cô thấy được, Trác Siêu Việt không kiên quyết cự tuyệt tình cảm của cô như lúc đầu, mấy ngày nay, hắn đã bắt đầu cắn rứt, bắt đầu băn khoăn.
Chỉ tiếc, giữa bọn họ bây giờ không chỉ có Trác Siêu Nhiên, còn có gia thế hắn, cha mẹ hắn. Nhất định sẽ không có kết quả tốt đẹp, cô không muốn nhìn thấy hắn phải đau lòng giữa việc lựa chọn tình yêu và tình thân, cũng không muốn hắn phải trả một cái giá đắt, cho dù là thương hại hay đồng tình.
Bởi vì trả giá càng nhiều, hy vọng sẽ càng lớn...
Cô bình ổn hô hấp, cố chịu đựng nỗi đau, cười hỏi lại: "Anh tức giận? Anh cho rằng em lừa anh? Chẳng lẽ anh đang tự lừa mình dối người sao?"
"..."
"Đừng nói anh thích em, nếu anh thật lòng thích em, vì sao không thể nói ra sự thật với anh trai anh? Vì sao lại khuyên em: "So với tôi, anh ấy thích hợp với em hơn!" rồi đẩy em đến bên cạnh anh ấy? Thực ra, anh căn bản không hề thích em, anh làm cho em tất cả những điều đó, chẳng qua chỉ xuất phát từ lòng thương hại!"
Rõ ràng lời nói của cô làm tổn thương người khác, cô nghĩ hắn sẽ tức giận, thậm chí sẽ xiết nát ngón tay mình, nhưng hắn không, hắn buông lỏng tay ra, "Em thực sự nghĩ như vậy?"
"Em lầm rồi sao? Vì một người phụ nữ bán thân vì tiền, vì một người ngay cả tên anh cũng không biết? Anh thích em cái gì? Còn không phải bởi vì tối hôm đó..."
"Em!" Hắn rốt cuộc bị cô làm tức giận đến không nhịn được, dùng miệng ngăn giọng nói của cô lại, hung hắn hôn, cắn tàn khốc, cho đến khi cô không thở nổi, dùng hết sức đẩy hắn, đánh hắn, hắn mới lưu luyến buông cô ra, "Tô Mộc Mộc, em dám nói thêm một chữ thử xem!"
Rất lâu sau cô mới lấy lại tinh thần, sờ cánh môi sưng đỏ, oán hận đẩy hắn, "Đừng nói anh không phải! Nếu bốn năm trước em không bỏ đi mà vẫn theo anh, anh sớm đã chán ngấy, kết cục của em có khi còn không bằng Chu Tịch..."
"Chu Tịch? Có phải cô ta nói gì với em?"
"Cô ấy không nói gì cả."
Với cá tính của Trác Siêu Việt, cho đến bây giờ hắn chưa một lần giải thích những thứ vô nghĩa, nhưng hôm nay hắn nhẫn lại, cố gắng giải thích cho Tô Mộc Mộc, "Em đừng nghe cô ấy nói lung tung, tôi không hề có chuyện gì với cô ấy, là cô ấy chủ động tình nguyện, tôi..."
"Không hề liên quan đến cô ấy! Là em đã nghĩ thông suốt, không muốn qua lại mập mờ với anh! Cũng không muốn gặp lại anh!"
"Không muốn gặp lại tôi?" Hắn bỗng nhiên nở nụ cười, khóe môi nhếch lên làm cho trái tim người ta tan chảy, "Được!"
Hắn tiến một bước ép về phía cô, cô lui một bước lùi về phía sau, nụ cười của hắn làm cho cô có dự cảm chẳng lành...
Một tiến một lui đến vách tường, cô không còn đường để lùi bước, hắn ôm lấy cô, đi đến bên giường massage, đặt cô bên trên.
Giường massage ở dưới người cô rung lên, lung lay như sắp đổ, cô kinh hoàng nắm lấy ga giường, "Anh..."
Hắn đừng ở một bên, hai tay giữ chặt lấy tay cô, đem cô ấn ngã xuống giường, "Em ở lại cùng tôi cả đêm, tôi cam đoan sau này sẽ không tìm em!"
"Anh không hối hận chữ?"
Nghe một câu này, ngón tay hắn trên cổ áo cô cứng đờ, khẽ nắm lại thành quyền, nhưng nhanh chóng buông lỏng, cởi cúc áo ...
"Tùy em nghĩ." Không muốn cho hắn nhìn thấy sự giằng co trong mình, Mộc Mộc nhắm mắt lại, một giọt nóng bỏng từ khóe mắt lăn vào tóc. Bọn họ không muốn làm tổn thương nhau, cuối cùng lại làm lẫn nhau đau khổ, bọn họ không muốn vượt qua Lôi Trì, cố gắng tự