Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vượt Qua Lôi Trì

Vượt Qua Lôi Trì

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341664

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1664 lượt.

a sau có tiếng người nói, "Em cứ đi loanh quanh một lát, anh có chút chuyện."
"Anh Siêu Việt?"
Trác Siêu Việt không để ý tới cô gái, cất bước đuổi theo, kéo tay Mộc Mộc, hướng về phía thang máy.
Đi vào trong thang máy, Trác Siêu Việt ấn tầng âm hai, thang máy đi xuống, Mộc Mộc hoàn hồn trong khiếp sợ, "Anh định làm gì? Chúng ta đã giao hẹn anh sẽ không đi tìm em!"
"Tôi không đi tìm em!" Hắn sửa lại, nắm chặt lấy tay cô, không hề có ý định buông lỏng.
Cho dù hắn không tìm cô, bọn họ chẳng qua chỉ là ngẫu nhiên mà gặp, hắn lôi cô đi như vậy là có ý gì?
"Anh muốn đưa em đi đâu? Đừng quên tình mới của anh vẫn còn ở trên lầu."
"Cô ấy là em họ tôi."
Nghe hai chữ này, khóe miệng Mộc Mộc như muốn giãn ra. Tuy rằng là em họ hay tình mới, đối với cô không có ý nghĩa gì, nhưng cô vẫn rất vui vẻ.
Thang máy dừng lại ở bãi đỗ xe, cửa mở, không khí ẩm thấp dạt vào mặt. Trác Siêu Việt lôi cô ra khỏi, đặt trên vách tường thô ráp.
Hắn nắm hai tay cô ép lên tường, ánh mắt bức người nhìn môi cô, giống như có thể đem cô nuốt vào bất cứ lúc nào.
"Những gì anh bảo em làm... Em đã làm cho anh rất vừa lòng!" Cô nói, "Anh còn muốn thế nào? Đừng quên anh đã từng đồng ý với em điều gì!"
Hắn điều chỉnh hô hấp, buông cô ra, "Vì sao lại gạt tôi?"
"Hả?"
"Không phải em nói hai người sẽ chia tay? Vì sao đến bây giờ còn chưa?" Trác Siêu Việt đùa cợt nhếch khóe môi, "Đừng nói với tôi, em đổi ý."
"Không phải em không muốn chia tay, là anh ấy không đồng ý."
"Việc chia tay hay không, một người là đủ rồi, đâu cần đến hai người."
Trước kia cô cũng từng nghĩ như vậy, nhưng sự thật chứng minh, một khi Trác Siêu Nhiên đã kiên trì thì rất khó dao động, cô cần thời gian làm cho anh tin, cô không yêu anh.
"Anh nghĩ rằng em không muốn chia tay với anh ấy sao? Anh nghĩ rằng mỗi lần em và anh đối mặt với anh ấy em sẽ không hối hận những chuyện đã làm?" Mộc Mộc cúi đầu xoay xoay cổ tay đau nhức, cười khổ, "Với em mà nói, cho dù là làm tình, hay là chia tay, quyền quyết định luôn nằm trong tay em, nhưng bây giờ em mới biết, hai anh em anh, đều cố chấp như vậy, đều muốn nắm trong tay tất cả quyền quyết định."
Có lẽ, cách duy nhất cô có thể thoát đi, chính là rời khỏi thành phố này, đến một nơi họ không tìm thấy, bắt đầu lại cuộc sống. Cái chính là, nếu không phải bất đắc dĩ, cô sẽ không rời đi, dù sao nơi này còn có ký ức thời thơ ấu, còn phần mộ ba mẹ, bạn bè cô, người thân cô...
"Anh ấy không tin em không yêu anh ấy, em có thể làm thế nào?" Cô ngẩng đầu lên, nhìn hắn không chút hy vọng, "So với em, anh còn hiểu anh ấy hơn nhiều, anh nói xem em nên làm thế nào?"
"Nói thật!"
"Nói thật?" Cô khó tin nhìn hắn, "Nói cho anh ấy biết, người em thích là anh? Hay là nói cho anh ấy biết chuyện ngày đó phát sinh ở hội quán?"
"Nếu việc đã xảy ra, thẳng thắn tốt hơn là giấu diếm." Hắn nói, "Nếu em không mở miệng được, tôi sẽ tìm cơ hội nói với anh ấy."
"Anh... Có nghĩ đến hậu quả hay không?" Vạn nhất Trác Siêu Nhiên không tha thứ cho hắn, hặc là trong lòng vĩnh viễn không bỏ xuống được mối quan hệ này, bọn họ còn có thể nào làm anh em?
"Tôi đã từng nghĩ, có thể anh ấy vĩnh viễn sẽ không bao giờ tha thứ sự phản bội này..." Trác Siêu Việt nhìn, tay hắn đã chạm đến mặt cô, cuối cùng lại đặt xuống vai, "Cho dù thế nào, chúng tôi cũng là anh em ruột, đây là sự thật thể thay đổi."






Bởi vì bọn họ là anh em ruột, sự phản bội này mới không thể tha thứ.
Lúc này, môi Trác Siêu Việt khẽ nhếch lên, khóe miệng cười bất cần. Mộc Mộc nhớ tới rất nhiều việc, nhớ khi Trác Siêu Việt quay người bỏ đi khi họ lần đầu tiên gặp lại, nhớ hắn từng nói, hắn sẽ tôn trọng cô giống như tôn trọng thánh mẫu Maria, cũng nhớ vẻ mặt hắn bàng hoàng khi nghe tin Trác Siêu Nhiên bị thương.
Thì ra không phải Trác Siêu Việt không hề coi trọng điều gì, bất cứ chuyện gì cũng không để ý, hắn chú ý nhất chính là tình thân huyết mạch tương liên kia.
"Siêu Việt, để em rời đi đi, đến một nơi anh ấy không thể tìm thấy." Đây là con đường cuối cùng của cô, cũng là con đường cô không hy vọng nhát, nhưng để có thể che giấu sự phản bội này, cô cam nguyện.
Trác Siêu Việt chặn lại sự ảo tưởng phi thực tế trong cô, "Cho dù em rời khỏi Trung Quốc, chỉ cần anh ấy muốn tìm, chắc chắn sẽ tìm được."
"Vừa rồi mình thấy anh ta ở cửa thang máy, anh ta nói cho mình biết. Xin cậu đừng nói với mình, người đàn ông kia chính là anh ta!"
"Ừm." Cô gật đầu, cô nói hay không nói có khác gì nhau?
"Mộc Mộc, cậu có biết cậu đang làm gì hay không? Bọn họ là anh em!"
"Mình biết." Cô yên lặng đi ra khỏi bãi đỗ xe.
Bạch Lộ đuổi theo, ngăn cô lại, "Cậu đi đâu?"
"Đi tìm Trác Siêu Nhiên, nói với anh ấy người gây ra mọi tội lỗi là mình!"
"Cậu! Cậu cho rằng chỉ cần nhận sai là xong? Việc như thế này, cho dù là lỗi của ai anh ta cũng sẽ không trách cậu, bởi vì cậu là người yêu anh ta, nhưng người kia lại là em trai ruột anh ta!"
Mộc Mộc dừng lại. Đúng vậy, cô cùng với người đàn