Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341822
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1822 lượt.
Gia Tuấn kích động lắc lắc tay cô, “Tây Cố, em vẫn luôn muốn gặp chị. Wow wow, chị đúng là quá tuyệt. Tối qua em nghe ‘Đông tẩu tây cố’ mà khóc đó”. Cố Tịch nhìn bộ dạng kích động của cậu, so với dáng vẻ kiêu ngạo ban nãy, như thể hai người khác nhau vậy.
Cố Tịch tuy không biết sao cậu lại đoán ra cô là Tây Cố, nhưng với tình hình hiện nay cô cũng đành thừa nhận, “Ngại quá, không cẩn thận lại đâm ra hơi sến”.
Lạc Gia Tuấn thấy cô thừa nhận thì kích động đứng dậy, “Tuyệt đối không sến, em đại diện Tây Qua ủng hộ chị”.
Thế là ánh mắt của mọi người trong Ba Thích đều tập trung vào bàn của họ. Cố Tịch cuối cùng đã nhận ra bữa “hoành tráng” hôm nay đúng là “hoành tráng”! Ánh mắt cô vô cùng oán hận chiếu vào Vi Đào đang cười khẽ! Xem như anh lợi hại!
Tiết Khải
Lần này bữa ăn hoành tráng của Cố Tịch trở thành bữa tiệc fan gặp thần tượng. Lạc Gia Tuấn vô cùng sung sướng, nói rằng cậu là “Đinh Đinh”, fan trung thành nhất nhất nhất của cô. Cố Tịch nước mắt đầm đìa giả vờ tươi cười khen, “Đinh Đinh, cậu quá quá… đáng yêu”. Cô bị dọa đến nỗi mặt cứng đơ, ngoài cười ra còn có biểu hiện gì hợp hơn không? Khóc chứ sao!
Gia Tuấn nói, dù nghe thấy cô và Tây Cố cùng là sinh viên khóa Chín mươi chín của Đại học H, nhưng vẫn không chắc chắn. Nếu không phải câu “Đúng thế” của cô mang theo ngữ điệu phương Nam mềm mại đặc biệt có ở Tây Cố thì cậu thật sự rất khó tin rằng Tây Cố đang ngồi trước mặt mình.
Do Lạc Gia Tuấn gặp được thần tượng nên hưng phấn đến độ quên cả ăn, cứ hỏi mãi về chuyện của Tây Cố, gần như hỏi hết về mọi sở thích của cô. Cố Tịch khó mà từ chối, đành trả lời hết, còn Vi Đào thì ung dung vừa ăn vừa chăm chú ghi nhớ tin tức Gia Tuấn khai thác được.
Lạc Gia Tuấn vừa nghe nói nhà Cố Tịch ở đối diện họ thì cứ đòi đến chơi. Vi Đào lên tiếng cắt ngang, “Gia Tuấn, nếu em muốn gặp Cố Tịch thì rảnh rỗi mời cô ấy đến nhà chơi”. Gia Tuấn mới nhớ ra Cố Tịch ở một mình. Cô chỉ cười khẽ không nói gì.
“Anh thấy chưa chắc chắn bình thường anh quá hung dữ, Tây Tây sợ anh kìa”. Gia Tuấn nhất thời không sửa đổi được thói quen, vẫn gọi Cố Tịch như trên mạng, cảm thấy như vậy thật thân thiết. Vi Đào nghe mà thấy sao quá chối tai, tên tiểu quỷ này gọi một cách quá thuận miệng.
Vi Đào nhướng mày nhìn Cố Tịch, “Tôi có hung dữ không?”. Cố Tịch chỉ có thể cười tươi, “Không có không có, Phó tổng Vi là tấm gương học tập cho nhân viên, chúng tôi đều rất kính yêu anh”. Vi Đào không tươi tỉnh hơn mà còn sầm mặt lại, đây rõ ràng là ngầm sỉ nhục anh mà. Kính yêu, xem anh là người già hay sao?
Gia Tuấn đặt một tay lên vai Cố Tịch, tay kia vỗ ngực, “Yên tâm, sau này anh ấy dám mắng chị thì cứ bảo em. Em sẽ giúp chị xử lý”. Cố Tịch thấy vai cứng đờ, mặt ngớ ra, cô… hẳn nhiên cô không phải dạng người hay mách lẻo. Mọi sự chú ý của Vi Đào đều bị thu hút bởi bàn tay đặt trên vai Cố Tịch, anh liếc thấy phía trước có một vũng nước, trầm giọng nói, “Cố Tịch, cẩn thận”. Vừa nói, anh vừa nhẹ nhàng kéo Cố Tịch lên phía trước, hai người đi trước một bước, bàn tay của Gia Tuấn thế là tuột xuống.
Cố Tịch phát hiện cạnh chân mình có nước nên đi vòng ra xa, cười cảm kích, “Cảm ơn Phó tổng Vi”.
Gia Tuấn đứng sau lưng họ, tay vẫn giơ trong không trung, đang định bước tới đặt lại lên vai cô, Vi Đào đã chặn trước mặt cậu, nói với Cố Tịch, “Hôm nay vất vả rồi, ngày nghỉ mà còn bắt cô bận rộn mãi, về sớm đi nhé”. Cố Tịch nghe thế thì vội vã gật đầu, “Không sao ạ”, sau đó nhìn Gia Tuấn phía sau, “Đinh… Gia Tuấn, rảnh thì lên mạng nói chuyện nhé”. Gia Tuấn há miệng ra một lúc rồi nói với vẻ rất không tình nguyện, “…Vâng”.
Cố Tịch vẫy tay với hai người rồi qua đường, gần bước xuống lòng đường, cô bỗng quay lại, “Đinh Đinh, nhớ giữ bí mật cho chị nhé!”.
Gia Tuấn vốn nhìn theo Cố Tịch rời đi, trong lòng rất quyến luyến, thấy cô bỗng quay lại nói với mình thì kích động hét lớn, “Em bảo đảm với nhân cách của em!”. Cố Tịch mỉm cười gật đầu rồi quay người đi tiếp.
Gia Tuấn nhìn Cố Tịch sải bước băng qua đường, bóng cô kéo dài trên mặt đường, rọi trong tuyết trắng, đẹp vô cùng, khóe môi cậu bất giác nhướng lên. Tây Tây, bóng chị quyến rũ như vậy, ngay cả chính diện cũng hoàn hảo đến thế, nữ thần, ôi nữ thần! Sự si mê của cậu chưa kéo dài bao lâu thì một bàn tay to lớn đã vỗ vai cậu, cơ thể cậu chúi về phía trước, suýt nữa thì không đứng vững được.
“Còn chưa đi à!”, Vi Đào quay người đi vào tiểu khu, Gia Tuấn theo sau mà đầu cứ ngoảnh lại. Vi Đào không quay lại, nói, “Nghĩ xem phải cảm ơn anh thế nào đi”. Nói xong cũng mặc kệ Gia Tuấn có theo kịp hay không, anh đi thẳng vào trong tòa nhà.
Gia Tuấn hơi nhăn mặt, dù không cam tâm mấy nhưng Vi Đào nói đúng. Vì Vi Đào mà cậu mới gặp được thần tượng Tây Cố, còn cùng ăn, cùng trò chuyện với cô. Cậu nghĩ mãi nghĩ mãi, tim bắt đầu bay lượn. Tây Cố chính là Cố Tịch, còn ở đối diện nhà cậu, lúc này chỉ muốn lao ngay vào nhà, lên mạng và hét cho cả nhóm biết, thần tượng ở ngay cạnh cậu. Nhưng cậu đã nhận