Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xem Như Anh Lơi Hại, Đồ Xấu Xa

Xem Như Anh Lơi Hại, Đồ Xấu Xa

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341799

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1799 lượt.

em, lại rất xinh đẹp, nhưng cực kỳ kiêu ngạo”. Cố Tịch mỉm cười rồi bỗng đứng dậy, nói phải về rồi. Gia Tuấn hỏi sao lại đi đột ngột vậy. Cố Tịch khéo léo nói còn phải về nhà làm việc, ngày mai lại tới.
Từ nhà Vi Đào ra, trong đầu Cố Tịch toàn là những lời Lạc Tịnh và Gia Tuấn nói, Khổng Diễm là bạn gái cũ của Vi Đào. Cô hơi buồn phiền lẩm bẩm trong lòng, đó là quá khứ của anh, anh có quyền giấu. Sao cô cứ thắc mắc, tự tìm buồn phiền làm gì. Nhưng dù gương mặt tỏ ra thờ ơ thì trong lòng vẫn vô cùng ấm ức, câu hỏi “Tại sao họ chia tay?” cứ xuất hiện trong đầu, bức cô suy đoán mãi.
Tối đó đợi tới mười hai giờ mà Vi Đào vẫn không gọi điện. Cố Tịch buồn bực ngủ thiếp đi, lồng ngực lại trĩu nặng, tối nay anh gặp Khổng Diễm rồi, nhất định có gì đó khác lạ.
Sáng sớm hôm sau, Cố Tịch bị điện thoại của Vi Đào đánh thức. Chưa tới bảy giờ anh đã gọi, Cố Tịch nghĩ đến nỗi hụt hẫng tối qua, lòng thấy lạnh nhạt.
“Xin lỗi, tối qua không gọi điện cho em”, giọng anh hơi khàn, có vẻ mệt mỏi.
Cố Tịch mỉm cười, “Không sao, tối qua em ngủ sớm”. Thực ra mãi tới một rưỡi sáng cô vẫn lăn lộn trên giường.
“Mai anh về.”
“Ưm… Anh hết bận rồi sao?”, cô chọn một chủ đề bình thường để nói, không muốn anh phát hiện ra sự hụt hẫng của mình.
“Họp tổng bộ thật mệt, muốn về quá.” Giọng anh có vẻ bất lực, tim cô chợt thắt lại, bỗng rất muốn gặp anh. Nhưng vừa mở lời lại biến thành, “Hiếm khi về nhà, nên ở với gia đình lâu hơn”, có lẽ, anh cũng muốn gặp mặt một vài người.
“Ừ, em dậy đi, đừng để muộn giờ”, anh giục cô dậy rồi cúp máy.
Cố Tịch nằm trên giường, ngẩn ngơ nhìn cái tên trên điện thoại di động mà thẫn thờ rất lâu, rồi mới buồn bực hét lên nho nhỏ để mọi nỗi buồn biến mất. Hôm đó cô rất xui xẻo là đi trễ vì không bắt được xe. Có khi nào con người một khi buồn bã thì ông Trời cũng chê bai hay không?
Cả ngày, Cố Tịch cố đè nén tâm trạng bất bình, vùi đầu vào công việc. Tan sở, cô nói với Gia Tuấn là phải làm chương trình, không tới nhà ăn cơm. Gia Tuấn rất quan tâm hỏi cô không khỏe hay sao, cô cười nói vẫn chưa chuẩn bị xong chương trình, tối sẽ gặp cậu trên sóng radio.
Tối đó, trong tiết mục, Cố Tịch đã phạm đến mấy lỗi nhỏ, Gia Tuấn vào MSN lo lắng hỏi cô có phải làm việc quá mệt không, nếu đúng thì làm xong hãy đi nghỉ sớm. Cố Tịch đồng ý, vừa xong chương trình đã vội vàng thoát mạng. Cô tắm rửa rồi nằm trên giường xem Cao thủ bóng rổ, mỗi khi không vui cô sẽ xem bộ phim hoạt hình này. Lần nào cô cũng ôm bụng cười bò lăn trước những hành động quái gở của nhân vật Sakuragi Hanamichi, chỉ cần cười lên là mọi phiền muộn đều tan biến. Đó là cách chữa lành vết thương bằng nụ cười của cô, rất hữu hiệu.
Điện thoại tối qua quên sạc pin, thấy chỉ còn nửa vạch, Cố Tịch lười biếng ném sang một bên, không định sạc. Thực ra trong lòng lại có chút phẫn nộ, cô biết anh sẽ gọi điện, nhưng nỗi ấm ức lại khiến cô giận dỗi, bỗng không muốn nghe máy, nhưng cảm thấy tắt đi thì thật kỳ quặc. Và thế là, nếu gọi điện mà hết pin thì sẽ không trách cô được.
Cô tiếp tục ôm túi khoai tây chiên xem hoạt hình, cố gắng để mình chuyên tâm vào bộ phim, cười to sảng khoái, hét lên sảng khoái, nhưng trái tim vẫn vô thức nhìn điện thoại nằm lặng lẽ trên giường, liệu có khi nào chưa kịp đợi anh gọi đến nó đã hết pin không? Trái tim rất bất bình thường, cô thỉnh thoảng lại bấm vào điện thoại, xác định nó vẫn chưa tắt ngóm.
Cuối cùng, mười một giờ, anh gọi điện đến.
Cố Tịch giả vờ rất bận, tỏ ra vui vẻ mà trò chuyện cùng anh, nói rằng ngày mai cuối tuần không cần đi làm, tối nay xem hoạt hình vui quá. Vi Đào nghĩ ngày mai có thể gặp cô thì cũng không quá gò ép, chỉ bảo cô đừng thức khuya quá, anh không muốn nhìn thấy một cặp mắt gấu trúc.
Cố Tịch cười nói không đâu, rồi chào anh, cúp máy.
Cố Tịch nhìn Hanamichi trên màn hình, bỗng cảm thấy khoai tây này mùi vị không ngon, ôm túi mãi rồi quyết định lần sau đổi vị. Hanamichi sao mà ngốc nghếch như thế, tại sao cứ phải theo đuổi Haruko Agaki, người ta thích Kaede Rukawa cơ mà, làm sao bị cậu ta thu phục được. Cô rất bất bình thay cho Hanamichi, tâm trạng lại rơi xuống vực thẳm, con người vì sao cứ phải hèn mạt vì tình yêu như vậy?
Nhưng cô không nhận ra, bản thân chẳng phải cũng đang dằn vặt trong nỗi phiền muộn của tình yêu, không thể dứt bỏ được hay sao?






Đợi chờ
Sau một đêm trằn trọc băn khoăn, Cố Tịch quyết định vứt bỏ hết mọi phiền muộn. Nếu anh muốn nói sẽ tự khắc nói, cô hà tất phải để tâm, buồn khổ làm gì. Nghĩ thông rồi, Cố Tịch bắt đầu lên tinh thần, quyết định tổng vệ sinh nhà cửa.
Buổi sáng đẹp trời, chỉ thấy một cô gái đầu chít khăn đứng trên ghế cao lau cửa sổ, một tay cầm giẻ lau, tay kia cầm tờ báo, ra sức lau chùi, miệng ngân nga bài hát. Cố Tịch nhìn ánh nắng xuyên qua cửa kính chiếu lên cánh tay, nhất thời cao hứng, nhúc nhích ngón tay nhảy múa trong ánh nắng. Thời tiết đẹp như vậy nên ra ngoài hẹn hò, trong vô thức lại nhớ tới Vi Đào, trên cửa kính sạch sẽ bỗng xuất


XtGem Forum catalog