Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341795
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1795 lượt.
hiện nụ cười ấy, trái tim nhẹ nhàng nhảy nhót, ngón tay chậm rãi vẽ trên khung kính, anh có nhớ cô không? Liệu có nhớ đến mức không ngủ được như cô? Cô khẽ cười giễu, chắc chắn là không, một người biết kiềm chế như anh, chắc sẽ không để bản thân rối loạn đâu.
Cố Tịch không ngừng tự thôi miên mình, chỉ cần trở lại làm chính mình là được. Có lẽ tình cảm này đến quá đột ngột, quá suôn sẻ, cô thường xuyên có cảm giác hoang mang sợ mất đi, nhưng đồng thời, cảm giác hạnh phúc mãnh liệt anh mang lại cũng khiến cô vô cùng khao khát. Cô không biết, rốt cuộc nên yêu hết mình hay là nên kiềm chế con tim, cũng không biết liệu anh có tâm trạng giống cô hay không.
Cố Tịch lắc lắc đầu, ra sức lau vết bẩn, nghiêm túc nói với bóng mình rằng, Cố Tiểu Tịch, xa anh ấy rồi, mày không phải là mày nữa sao? Không thể lưu luyến đến thế, không thể quên mình như vậy, hai người vẫn là hai cá thể độc lập, có không gian riêng khác nhau, đừng quá tham lam, dù thích đến mấy cũng đừng ảo tưởng có được anh ấy 100%, dần dần rồi sẽ quen thôi.
Cố Tịch nghĩ Vi Đào chắc cũng phải một tiếng nữa mới tới nên định đi làm móng trước, bộ móng trước đây đã bong tróc, nên nhân cơ hội này chỉnh sửa lại. Cố Tịch vào một tiệm làm móng, cô gái làm móng nhiệt tình mời cô ngồi, sau đó đề cử rất nhiều sản phẩm. Cô chọn mấy kiểu đơn giản nhưng thanh lịch, không quá bắt mắt khi đi làm. Cô gái nhanh chóng bắt tay vào việc tẩy móng, sửa móng, làm mềm móng, rồi vẽ từng chút một.
Làm móng được nửa chừng thì Vi Đào gọi tới. Anh nói với vẻ xin lỗi, rằng Mã Sở Vân có việc nhà gấp, việc đi với lãnh đạo lại rơi xuống đầu anh, anh có thể sẽ đến muộn. Cố Tịch cười nói không sao, cô có thể đi đổi vé. Vi Đào an ủi cô, ăn cơm với lãnh đạo xong anh sẽ đến, sẽ không quá chín giờ. Cố Tịch đáp vâng, sẽ đổi vé chín giờ rưỡi. Vi Đào xin lỗi cô trong điện thoại, cô nói anh đừng lo, lát nữa cô sẽ đợi anh ở quán Mc Donald’s đối diện rạp chiếu phim, anh đến thẳng đó là được.
Cố Tịch làm móng xong thì đi đổi vé. Sau đó cô đến quán Mc Donald’s đối diện, để có thể yên tĩnh đọc sách, cô cố ý chọn một góc tại tầng ngầm. Cô gọi một ly cà phê, đeo tai nghe, chuyên tâm đọc sách, hưởng thụ cảm giác nhàn tản một mình.
Thời gian trôi đi rất nhanh, Cố Tịch nhìn đồng hồ trên tường mới chỉ sáu rưỡi tối, chắc anh đang đi cùng lãnh đạo. Cô gọi một phần ăn, vừa ăn vừa tiếp tục đọc sách. Lại ngẩng lên, bảy giờ mười, Cố Tịch nghĩ nhanh quá, còn hai tiếng nữa. Đến tám giờ rưỡi, cô nở nụ cười, sẽ gặp được anh nhanh thôi, đợi chút nữa. Chín giờ, cô nhìn điện thoại, không có tin nhắn, không có cuộc gọi, anh vẫn đang bận ư? Cô quyết định đợi tiếp, có lẽ anh sắp tới rồi.
Nhưng khi kim đồng hồ chậm rãi nhích tới chín giờ mười lăm phút, anh vẫn không xuất hiện. Cố Tịch gọi vào máy anh, nhưng vẫn không gọi được, cô thấy lạ, nhìn điện thoại mới nhận ra không có sóng. Cố Tịch vội xách túi chạy ra khỏi quán, chăm chú nhìn cột sóng dâng lên từng chút một, vội vàng gọi lại cho anh, nhưng vẫn ngoài vùng phủ sóng. Cô đờ đẫn nhìn điện thoại, anh bận tới nỗi không có thời gian gọi cho cô ư? Cô lại gọi đi gọi lại, nhưng ngoài giọng nói lạnh lùng nhắc nhở ra thì vẫn không liên lạc được.
Cố Tịch nhắn tin cho anh, “Đến giờ rồi, em vào xem phim trước”. Mãi sau điện thoại vẫn không động tĩnh, anh không trả lời. Cô mệt mỏi cất điện thoại vào túi, từ từ tiến đến rạp chiếu phim. Anh chỉ là quá bận, thật tiếc, anh không được xem phim thì cô sẽ xem thay anh. Cố Tịch đi một mình vào rạp, khi nhân viên soát vé nhìn thấy hai tấm vé cô đưa thì nhìn cô, “Một mình ư?”. Cô cười khẽ, “Một mình”.
Một mình cô vào phòng chiếu số năm, một mình tìm chỗ ngồi của hai người, một mình ngồi xuống, nhìn chỗ trống bên cạnh, điều chỉnh điện thoại sang trạng thái im lặng, rồi từ từ dựa sâu vào trong ghế.
Phim rất buồn cười, cả rạp đều cười ầm ĩ, mọi người đều đang cảm khái một ngôi sao lớn bình thường trông anh dũng đường đường mà lần này lại đổi hình tượng đóng một vai nhỏ, tuy địa vị hèn mạt nhưng lúc nào cũng thấy sự lạc quan tích cực của nhân vật đó, khiến người ta cảm động vui vẻ vì sự kiên trì cố chấp của anh.
Cố Tịch luôn mỉm cười, rất thích nhân vật này, cho dù gặp chuyện gì cũng sẽ nói “Rất tốt”. Đúng thế, bây giờ chẳng phải là rất tốt hay sao? Một mình dạo phố, một mình đọc sách, một mình chờ đợi, một mình xem phim, ai nói một mình là không tuyệt? Rất tốt, thật sự là rất tốt!
Đèn bật sáng, phim đã hết. Cố Tịch theo dòng người chậm rãi di chuyển ra ngoài, nhớ lại hơi ấm lần trước anh ôm cô, bỗng cơ thể run lên, cảm thấy có chút lạnh lẽo. Khóe môi cô khẽ nhướng, quen là được.
Cô ra khỏi rạp, đang định đi thang máy xuống lầu thì bỗng một bóng người xuất hiện, cô dừng chân.
Anh đến.
Vi Đào đứng trước một bảng quảng cáo, vẻ mặt khó đoán, bên chân còn có một túi hành lý. Cố Tịch đứng khựng lại, bất động, Vi Đào kéo hành lý từ từ đến chỗ cô. Cố Tịch nhìn dáng hình anh dần phóng lớn, gương mặt cô nhớ nhung đã lâu cuối cùng mờ nhòa, nước mắt cô lặng lẽ rơi xuống.
Cho dù lúc nãy phim có rất nhiều cảnh cảm