XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xem Như Anh Lơi Hại, Đồ Xấu Xa

Xem Như Anh Lơi Hại, Đồ Xấu Xa

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341790

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1790 lượt.

gã đàn ông khác là cơn giận trong lòng lại gào thét. Anh không phải thánh nhân, nếu không vì trân trọng yêu thương cô, thì mấy lần hôn say đắm dẫn đến khao khát có được cô, anh suýt đã không dừng lại được. Còn cô lại nói có cảm giác an toàn ở người đàn ông khác, đây đúng là một sự khiêu khích lộ liễu đối với anh. Cảm giác bàn tay bé nhỏ e thẹn của cô đặt trước ngực, sự mềm mại dịu dàng đó gợi lên dục vọng trong anh. Anh muốn cô biết anh đã chịu đựng khổ sở đến nhường nào. Nếu cô có tưởng tượng gì, thì cũng chỉ có thể tưởng tượng về anh; nếu cô cần, cũng chỉ có thể cần anh!
Khi cô thấy gương mặt anh từ từ dịch ra xa, ngọn lửa rừng rực nhảy múa trong mắt, cô dù ngờ nghệch đến mấy cũng biết, giữa họ ngoài tình yêu ra, còn có một thứ đang thiêu đốt, tên nó là “Dục vọng”.
“Chủ nhật về nhà em”, anh khàn giọng ném lại một câu rồi nhanh chóng rời đi.






Ra mắt
Cố Tịch cứ bối rối băn khoăn mãi bởi câu nói của Vi Đào, nhanh thế đã ra mắt rồi sao? Cô hoàn toàn chưa chuẩn bị gì. Tuy bố mẹ đã gặp anh rồi, nhưng lần trước vẫn là với tư cách lãnh đạo, lần này thân phận đột nhiên chuyển thành bạn trai, bố mẹ nhất định sẽ không tiếp nhận nổi. Hơn nữa bố mẹ cứ nghĩ cô và Tiết Khải có khả năng quen nhau, mỗi lần gọi điện, mẹ đều hỏi cô và Tiết Khải tiến triển thế nào. Lần nào cô cũng nói là công việc quá bận, không liên lạc. Bây giờ không chỉ thay người, mà còn đưa bạn trai về thẳng nhà, tốc độ hỏa tiễn này nếu là bố mẹ ai thì cũng sẽ bị dọa cho nhảy dựng lên.
Cố Tịch do dự mãi vẫn quyết định báo trước cho nhà chuẩn bị, nếu không Vi Đào đột ngột xuất hiện, cô sợ rằng thuốc hạ huyết áp cũng vô tác dụng. Nhưng người tính không bằng trời tính, sáng sớm mẹ cô đã gọi điện tới.
Bên kia, mẹ đã hỏi tới tấp, “Tiểu Tịch, con và Tiết Khải xảy ra chuyện gì thế hả?”.
A? Á? Cái gì mà chuyện gì? Cố Tịch hoàn toàn không hiểu tình hình, nghẹn lời.
Bỗng mẹ cô kêu lên, “Nhân sâm!”. Cạch! Cố Tịch ngớ người, mẹ à, chắc mẹ không lén lấy nhân sâm uống cho bổ não chứ, vẫn còn nhớ sao? Mẹ cô bên kia gầm lên, “Cố Tịch, ý con là phó tổng lần trước đến nhà ta hả?”.
Tay Cố Tịch cầm điện thoại run lên, “Ưm… hình như phải ạ”.
“Cố Tịch!”, mẹ cô nổi cáu, “Hai đứa quen nhau bao lâu rồi? Sao lại giấu cả nhà, hại mẹ còn lo con ế, tìm dì Vương nhờ giới thiệu con trai. Kết quả, tối qua bà ấy gọi điện chất vấn mẹ có phải chơi xỏ bà ấy hay không? Nói con có bạn trai rồi tại sao còn giới thiệu Tiết Khải nhà họ, mẹ mới biết”. Mẹ cô tức điên lên, có lẽ dì Vương sau khi biết chuyện từ Tiết Khải cũng giận lắm. Haizzz, tính toán mãi cũng không ngờ Tiết Khải lại nói chuyện này với gia đình trước.
Cố Tịch vội dịu giọng dỗ dành mẹ, “Mẹ, con xin lỗi, con không cố ý giấu. Con cũng không lừa dối Tiết Khải, vì lúc đó quan hệ của chúng con chưa xác định”.
“Con… con bé này, tại sao lần trước cậu ta đến nhà mà không nói thật?”, bố vừa xoa dịu mẹ cô vừa trách móc cô.
“Bố…” Cô cũng không ngờ anh bỗng dưng xuất hiện như vậy, bản thân cô cũng hốt hoảng, sao nói gì với họ được.
“Tôi đã nói mà, có lãnh đạo nào mà tặng quà Tết là nhân sâm không, còn là nhân sâm cả vạn tệ nữa chứ”, mẹ cô ngồi bên than vãn. Cố Tịch ho sặc sụa trước câu đó, bị phát hiện rồi? “Cô của con tìm người hỏi giá, bảo hai hộp nhân sâm đó rất đắt.” Choáng, trong nhà ngầm tìm người đi hỏi giá mà không báo cô biết, không lẽ cứ im lặng rồi ăn? Mẹ cô làu bàu, “Mẹ còn tưởng lãnh đạo của con tặng nhầm quà, con được hời rồi chứ”.
Phì… Cố Tịch thực sự bất lực, mẹ à, không dễ lợi dụng như mẹ nghĩ đâu. Lần này hay rồi, dùng đồ của người ta thì phải bỏ ra chút gì. Người ta bắt cóc con gái mẹ rồi, người được lợi rõ ràng là anh mà.
Cố Tịch thầm lau nước mắt, đang định nói rằng ai đó ngày mai sẽ đến nhà, thì bố bỗng chen vào, “Cố Tịch, con… con không phải là bị ép buộc chứ?”.
“Cạch!”, điện thoại rơi xuống bàn, cuối cùng cô phát hiện ra trí tưởng tượng của bố mẹ thật quá phong phú. Cô và Vi Đào đang quen nhau hoàn toàn trong sáng, nhưng lại bị tư tưởng lệch lạc của họ ghép vào cái quy tắc ngầm kia. Làm ơn, họ đúng là quan hệ cấp trên cấp dưới, anh cũng đúng là đã tặng quà cho nhà cô, nhưng cô không tới nỗi vì hai hộp nhân sâm mà bán thân! Cố Tịch khó khăn lắm mới nhặt điện thoại lên được, vô cùng nghiêm túc nói với bố mẹ, “Bố, mẹ, anh ấy theo đuổi con gái bố mẹ bằng cách bình thường nhất, hơn nữa con cũng tuyệt đối tuyệt đối không bị ép buộc!”.
“Vậy thì tốt, Cố Tịch, con phải nhớ yêu lấy mình nhé. Từ nhỏ tới lớn, mẹ và bố rất rất tin tưởng con, đừng bao giờ học theo mấy đứa con gái kia sống chung gì gì nhé, con gái là thiệt thòi nhất.” Cố Tịch thầm khóc lóc gục vào tường, xem ra không dẫn Vi Đào về ra mắt thì bố mẹ có lẽ sẽ niệm kinh trong nhà mất.
Cố Tịch quyết định, “Mẹ, ngày mai con đưa anh ấy về”. Vi Đào, theo tình hình hiện nay, vẫn phải anh xuất mã mới dẹp tan được, cô đã chịu thua bố mẹ rồi.
Lần này đến lượt bố mẹ ngớ người, mãi sau bố cô mới dò hỏi, “Lại đến tặng nhân sâm à?”.
Cố Tịch nhìn t