Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xem Như Anh Lơi Hại, Đồ Xấu Xa

Xem Như Anh Lơi Hại, Đồ Xấu Xa

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341768

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1768 lượt.

n này tuy trông có vẻ lạnh lùng, nhưng thực ra rất hòa nhã. Nghĩ tới chuyện cô ta chủ động nhường áo cho mình, cô có ấn tượng rất tốt.
Hai người tiếp tục đi dạo cửa hàng mỹ phẩm, thời trang, mua ít đồ cho mình rồi lại mua vài thứ đặc sản cho các đồng nghiệp, sau đó về khách sạn. Buổi tối cả hai lên máy bay trở lại W.
Vi Đào tới sân bay đón hai người, nhân lúc Phương Phi đi vệ sinh, anh kéo cô ấn vào tường, cuống cuồng tìm một nụ hôn. Cố Tịch vừa thẹn vừa sợ, bên tai là tiếng xì xầm to nhỏ của bao nhiêu hành khách, anh… quên mất lời dì dặn rồi? Nhưng đầu lưỡi nóng bỏng của anh đã lướt qua, đến khi miệng cô tràn ngập mùi thuốc lá, ôi… cô sắp say trong vị chát đắng đó rồi. Cô không hề ghét sự ngang ngược này của anh, thậm chí còn có chút sung sướng, thầm mừng rỡ, hai tay dần dần khép lại sau gáy anh, ôm chặt.
Khụ khụ, Phương Phi lườm đôi tình nhân đang cuồng nhiệt đó, phải chú ý nơi công cộng chứ. Cố Tịch đỏ mặt đẩy anh ra, anh lại trong lúc rời khuôn mặt cô mà nhanh chóng hôn nhanh vào tai cô. Cô run lên như bị điện giật, toàn thân đỏ bừng. Thực ra, từ góc của Phương Phi thì không nhìn thấy động tác đó của Vi Đào, nhưng Cố Tịch lại vô cùng xấu hổ.
Vi Đào lái xe đưa hai người rời khỏi sân bay. Trên đường đi, điện thoại anh đổ chuông, anh bật tai nghe bluetooth, là mẹ gọi.
Vi Đào nghe mẹ vui vẻ nói vấn đề của công ty đã được giải quyết. Anh vừa mừng cho mẹ, vừa hỏi, “Giải quyết thế nào ạ?”. Mẹ bảo đã tìm được người, quả nhiên làm việc với Chính phủ vẫn phải có người quen, còn hỏi anh bao giờ rảnh rỗi về nhà một chuyến, có việc cần anh. Vi Đào nghĩ ngợi, mẹ không chịu nói chuyện gì mà chỉ bảo anh về. Anh đành nhận lời, cuối tuần sẽ gắng thu xếp.
Thấy anh cúp máy, Cố Tịch cười hỏi, “Cuối tuần anh về hả? Biết sớm thế thì em đã ở lại thêm hai ngày”. Vi Đào nắm tay cô, “Nhà có chút chuyện”. “Vẫn ổn chứ anh?”. Lúc nãy nghe giọng Vi Đào, hình như nhà anh có chút rắc rối. “Đã giải quyết rồi, đừng lo.” Vi Đào không nói nhiều, cô cũng không định hỏi tiếp. Bây giờ cô chỉ muốn thoải mái ngủ một giấc, hai hôm nay căng thẳng quá, cô ngủ không ngon.






Phật ý
Vi Đào dặn Cố Tịch tự lo cho bản thân rồi nhân lúc cuối tuần, anh về M một chuyến.
Vừa vào nhà đã thấy bố mẹ và anh trai, Vi Đào đặt túi trên tủ ngay bậc thềm cửa, cởi giày vào trong.
Mẹ thấy anh về liền tỏ ra vui mừng, hình như có vẻ còn nhẹ nhõm. Vi Đào nghĩ có thể vì chuyện công ty đã giải quyết xong rồi nên bố mẹ mới vui vẻ như vậy.
Vi Đào rửa mặt thay đồ bước ra, thấy mẹ đang bận rộn trong bếp, chuẩn bị cơm. Vi Đào chào bố rồi xách túi về phòng, lát sau, Lưu Chính Cương cũng theo vào.
Lưu Chính Cương nhìn nụ cười của Vi Đào, lặng người mấy giây rồi cuối cùng vỗ vỗ vai anh, quay người đi vào phòng trước.
Vi Đào nhìn ra xa, bên đó là phương Nam chăng? Cô cũng đang ở đó nhìn về phía anh? Tịch Tịch, đợi anh về nhé.
Vi Đào nhìn người được mẹ dẫn vào nhà, nụ cười trên khóe môi vẫn giữ nguyên.
“Vi Đào, xem ai đến này”, giọng mẹ hơi cao toát lên sự vui mừng.
“Vi Đào, lâu quá không gặp”, giọng nói vẫn kiêu ngạo như xưa.
Vi Đào đứng lên, hơi cúi người, “Đúng là lâu quá rồi, Diễm Tử”. Thực ra chỉ cách lần họ gặp nhau trước đó có hai tháng, nhưng bố mẹ không biết, anh cũng giả vờ phụ họa. Anh vẫn gọi cô ta như trước, một vài thói quen khó mà thay đổi, cũng không muốn tỏ ra quá khách sao, dù gì chia tay rồi vẫn là bạn.
Khổng Diễm nghe tiếng gọi quen thuộc đó thì vẻ mặt lạnh lùng trở nên dịu dàng hơn, nhìn thẳng anh. Mẹ Vi Đào thầm mừng rỡ, vội kéo Khổng Diễm ngồi cạnh Vi Đào. Xem ra bà đã sắp xếp từ trước.
Vi Đào lặng lẽ nhìn mẹ ân cần với Khổng Diễm, vẻ mặt như thường, chỉ vừa uống vừa trò chuyện với bố và anh trai. Bà đặc biệt nhấn mạnh rằng công ty gặp khó khăn lần này cũng nhờ có Khổng Diễm giúp đỡ, nếu không do Khổng Diễm nhờ bố đánh tiếng với người ta, thì chuyện này có lẽ đến giờ vẫn khó giải quyết. Hơn nữa Khổng Diễm còn tra ra đây là do đối thủ cạnh tranh cố ý làm, nếu họ chậm trễ thì đối thủ kia có khả năng sẽ cướp cả hạng mục này. Mẹ vừa kích động chỉ trích sự trơ trẽn của đối thủ, vừa nắm chặt tay Khổng Diễm, cứ nói may mà có cô ta, thật sự cảm kích.
Khổng Diễm nghe bà nói thế cũng tỏ ra hơi e thẹn, “Dì ơi, dì đừng khách sáo như vậy, chúng ta thân nhau, chuyện nhỏ này con nên làm mới phải”. Lúc Khổng Diễm nói, ánh mắt nhìn bà tỏ vẻ thành thật, nhưng bà lại nhìn Vi Đào, “Vi Đào, sao con không nói gì, Diễm Tử lần này rất vất vả, con biết ông Khổng bận rộn thế nào mà”. Vi Đào biết ý đứng lên nâng ly với Khổng Diễm, “Diễm Tử, vô cùng cảm ơn”. Khổng Diễm cũng nâng ly đứng lên, nhìn vào mắt anh, ánh mắt cô ta thật dịu dàng, “Đừng khách sáo”. Vi Đào uống cạn, sau đó chúc ly xuống, ra hiệu đã cạn ly. Khổng Diễm cũng uống cạn, nhìn vào mắt anh, bao lời muốn nói. Vi Đào ánh mắt trong veo, ra hiệu cô ngồi xuống rồi anh cũng ngồi.
Trên bàn tiệc, mẹ Vi Đào rất vui vẻ, cũng uống vài ly rượu trắng. Trong lúc hưng phấn, bà không ngừng nhắc lại tình h