Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xem Như Anh Lơi Hại, Đồ Xấu Xa

Xem Như Anh Lơi Hại, Đồ Xấu Xa

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341765

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1765 lượt.

làm được một cách rất tự nhiên. Ở bên cô ấy, anh không có áp lực, ngược lại còn thấy thoải mái. Con người thường quen tìm kiếm mà không chịu bỏ ra. Ở bên cô ấy, anh có được những thứ tốt đẹp hơn nhiều, tại sao anh không thể thay đổi một chút vì cô ấy?”.
Khổng Diễm nhìn anh như nhìn quái vật, Vi Đào sao có thể nói những lời này? Dịu dàng như vậy, trân trọng như vậy. Cho dù lúc họ yêu nhau mặn nồng nhất, anh vẫn tỏ ra ngang ngược. Cô ta thường cảm thấy anh quá gia trưởng, không biết thương hoa tiếc ngọc. Nhưng bây giờ nhìn anh như thế, ai bảo anh không biết? Hóa ra anh chỉ không muốn. Anh lại chịu vì một cô nàng ngu ngốc mà thay đổi nguyên tắc? Tại sao? Tại sao?
Khổng Diễm đè nén cơn phẫn nộ trong lòng, đứng lên, “Những điều anh nói không có tác dụng với dì, dì cần một nàng dâu giỏi giang, chứ không phải một cô nàng chỉ biết dỗ ngọt anh”. Ngụ ý là, cô gái xứng với anh chỉ có cô ta.
Vi Đào ngước lên, nụ cười càng tười, “Cô ấy rất giỏi”. Khổng Diễm tức nghẹn lời, hừ một tiếng rồi quay người rời khỏi phòng, sập cánh cửa đánh “rầm” một tiếng. Vi Đào nhìn cánh cửa khép lại, nụ cười dần biến mất, ánh mắt lạnh lùng. Khổng Diễm không phải người dễ dàng bỏ cuộc, hơn nữa cô ta lại rất thủ đoạn.
Vi Đào suy tư, chậm rãi bước ra ban công, nhìn về phía phương Nam xa xa. Tịch Tịch, em đang làm gì?






Để tâm
Cố Tịch đang làm gì? Cô đang lén lút nghiên cứu món súp Borscht ở nhà. Cô nhớ lần trước dẫn Vi Đào đến một quán chuyên bán bánh bao, món đặc sản ở quán đó là bánh bao hấp và súp Borscht. Súp Borscht thực tế chính là một dạng canh của Nga, gồm có khoai tây, cà rốt, thịt bò và nước sốt cà chua. Vi Đào cứ xuýt xoa khen mãi. Lúc đó cô quá manh động, nhìn món canh mà hạ quyết tâm sẽ làm cho anh ăn.
Lần nay tham gia dự tuyển, gặp một ứng viên ở công ty con phía Bắc, nhắc đến món súp đó, cô ta bảo biết làm. Cố Tịch liền lúng túng nhờ chỉ dạy, ghi lại hết những điểm quan trọng, định về sẽ học nấu. Vốn muốn nghiên cứu thành công rồi sẽ nấu cho Vi Đào ăn, vừa hay đợt này anh về thành phố M, nên cô có cơ hội để thực hành trước.
Phương Phi biết Cố Tịch muốn đích thân nấu thì cũng giúp cô lên mạng tìm rất nhiều tư liệu về món súp đó, hơn nữa còn nhường căn bếp nhà mình cho cô. Cố Tịch muốn cho Vi Đào một bất ngờ thú vị nên không đến nhà anh làm, sợ Gia Tuấn biết sẽ báo cho anh.
Dì Phương ban đầu thấy Cố Tịch và Phương Phi lóng ngóng trong bếp thì hỏi có muốn giúp hay không. Cố Tịch vội từ chối khéo, lần này cô muốn tự nấu.
Cố Tịch cắn môi, mắt sáng lên, “Vậy mai tớ lại tới”. Phương Phi cười, gật đầu, “OK”. Tâm trạng Cố Tịch tươi tỉnh hơn, xách túi sản phẩm thất bại, hí hửng ra về.
Hôm sau Cố Tịch lại đến nhà Phương Phi ở cả buổi sáng. Lần này cô nghiêm túc chuẩn bị trước nguyên liệu. Hôm qua lần đầu làm, rất nhiều thứ chưa chuẩn bị xong, đến khi cần nấu thì loạn cả lên, nên mới thất bại ở khâu cho nguyên liệu vào nồi. Hôm nay cô bỏ công ra chuẩn bị hết từng thứ, Phương Phi chỉ đứng cạnh nhắc cô còn thiếu những gì mà không nhúng tay vào.
Cố Tịch dè dặt bỏ nguyên liệu vào nồi, nghiêm túc nhìn chúng chín dần. Mỗi chi tiết cô đều cẩn thận, tỉ mỉ, lần nào nếm thử cũng căng thẳng chờ đợi, đến khi thấy Phương Phi mỉm cười gật đầu, cô mới hứng chí nếm thử. Ừ, mùi vị hình như gần giống rồi.
Phương Phi chỉ đạo cô bỏ thêm ít gia vị vào, như thế có thể tăng thêm độ ngon của súp. Quả nhiên nếm lại thì súp càng ngon hơn. Lần này cô rất chú ý đến thời gian nấu, nên thịt bò mềm cực ngon, ngay cả Phương Phi cũng kinh ngạc, lần này làm rất tốt. Cố Tịch nghe Phương Phi khen thì hưng phấn nhảy cẫng lên.
Cô ôm Phương Phi, “Cậu nói xem, Vi Đào ăn xong liệu có cảm thấy ngon không?”. Nghĩ đến phản ứng của anh, cô căng thẳng vô cùng.
Phương Phi nhéo má cô, “Anh ấy chắc chắn không thèm ăn cơm, chỉ húp súp là no rồi”. Cố Tịch mắc cỡ đỏ mặt, cười khúc khích, thật sự cũng có khả năng.
Cố Tịch nói Phương Phi giữ lại để ăn, cô sẽ mua những nguyên liệu y hệt vậy để tối đến nhà Vi Đào nấu. Buổi tối anh mới về tới, chỉ cần nghĩ đến việc anh vừa về đã có thể ăn súp mình nấu là cô lại thấy ngọt ngào vô tận.
Phương Phi biết có khuyên cũng vô dụng nên vui vẻ đón nhận ý tốt của cô, chỉ nhắc đi nhắc lại, lúc nấu súp đừng cuống lên, cứ từ từ mà làm. Chỉ cần cho nguyên liệu vào đúng cách là món súp chắc chắn sẽ ngon.
Cố Tịch nhận lời rồi rời khỏi nhà họ Phương. Cô vội vã tới siêu thị, lúc đang mua đồ thì Vi Đào gọi điện.
“Mấy giờ anh về?”, Cố Tịch đè nén niềm vui trong lòng, giả vờ bình tĩnh hỏi.
“Ngày mai anh mới về được”, giọng Vi Đào đều đều, thậm chí có chút lạnh lẽo. Tim Cố Tịch bỗng hẫng xuống, tay cầm cà rốt cứng lại giữa chừng, “Tại sao?”. Tại sao phải kéo dài thời gian, lẽ nào trong nhà có chuyện? Sự thất vọng ban đầu rất nhanh bị nỗi lo thay thế, chưa đợi anh đáp, cô đã quan tâm, “Nhà không có chuyện gì chứ anh?”.
“Không sao, chỉ là anh có chút chuyện phải làm, trưa mai sẽ về.” Vi Đào cười, nhưng giọng nói nhẹ nhàng của anh càng khi