XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xin Chào Tiểu Thư Gián Điệp

Xin Chào Tiểu Thư Gián Điệp

Tác giả: Quan Tựu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341909

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1909 lượt.

ions”.
Lý Phóng nói một hồi rồi ừng ực uống nước. Đầu óc tôi choáng váng, gã họ Khang kia nhân phẩm như vậy mà thân phận thật ghê gớm, còn trẻ nhưng muốn gió được gió muốn mưa được mưa. Trong khi đó lão nương tôi vẫn đang co ro trong cái tổ chim này uống nước lạnh, nhà chỉ có bốn bức tường, trong thùng thì không có gạo, ngay đến chim cũng khinh không thèm đến đậu trên mái nhà. Trong lòng tôi chợt thấy không vui.
Lý Phóng uống nước xong lại tiếp tục nói oang oang: “Phần lớn thời gian Khang Tử Huyền đều ở Mỹ nhưng nghe nói gần đây đã về nước rồi. À, Lượng Lượng, tôi còn kiếm được một tin đồn giật gân nữa, tên Khang Tử Huyền này ba mươi tuổi, bạn gái cũ của anh ta là một cô nàng người Mỹ tóc vàng mắt xanh. Vạn Thái quân không hài lòng về cô cháu dâu người nước ngoài này nên bây giờ nhân lúc anh ta còn độc thân đã gọi về bên cạnh. Nghe nói mấy cô nàng tiểu thư nhà giàu trong thành phố đều nằm trong danh sách ứng cử viên con dâu của Vạn gia.”
Tiểu thư nhà giàu? Tôi “hừ” một cái, gu của tên họ Khang này cũng không tao nhã cho lắm, tối nào hắn cũng lượn lờ ở Mỵ Sắc, còn bắt nạt một “tiểu thư” đáng thương như tôi. Nhiều năm sống ở Mỹ, chắc mấy bà cô ngoại quốc không biết cách dạy anh ta đạo lý “không hái hoa dại ven đường.”
Tôi uống một ngụm nước, nước lạnh trôi xuống cổ họng khô nóng càng làm tôi có cảm giác khí nóng đang bốc lên. Cảm thấy không thoải mái, tôi nhắm mắt hỏi: “Vậy cái tên Tô Cẩm Duy có lai lịch thế nào?”
“À, hắn ta ấy hả, luật sư tốt nghiệp Trường Luật Harvard thuộc Đại học Harvard[3'>, là đối tác của Khang Tử Huyền. Khang Tử Huyền có thể xem là boss[4'> của hắn. Hai người này song kiếm hợp bích, đều là nhân vật lợi hại.”
[3'> Trường đại học tư thục tọa lạc ở thành phố Cambridge, Massachusetts, Hoa Kỳ và là một thành viên của Ivy League.
[4'> Từ tiếng Anh, có nghĩa là “ông chủ”.
Tôi “à” một tiếng, Lý Phóng tiếp tục nói: “Anh điều tra rồi, không tìm thấy dấu hiệu phạm tội của hai người này. Sáp nhập kinh doanh dù hơi tàn nhẫn nhưng cũng chỉ là tìm cách lách luật thôi, cùng lắm thì bị khiển trách đạo đức. Hơn nữa, mấy tên thợ săn này ẩn nấp rất kỹ, không ai biết việc này là do bọn chúng âm thầm thực hiện. Đặng Lũng mời Khang Tử Huyền về giúp hắn thu mua lại hai khách sạn năm sao trong thành phố, nghe nói vì hắn không hài lòng với cách kinh doanh bảo thủ của ông bố. Người trẻ tuổi mà, chỉ muốn tự mình làm thôi.”
Tốc độ nói của Lý Phóng quá nhanh khiến đầu óc tôi càng thêm mờ mịt. Tôi lấy tay chống người dậy, muốn nằm xuống ngủ tiếp nhưng anh ta vẫn đang oang oang nói. Lúc này anh ta ngừng lại một chút, nói vào trọng điểm: “Lượng Lượng, xin lỗi cô! Anh chàng Đặng Lũng kia là…”
Con đường quay về giường của tôi mất khá nhiều công sức, đợi đến khi tôi nằm lại lên giường thì tim đã đập khá nhanh, cả người mềm nhũn, tôi vội tìm cách kết thúc cuộc hội thoại: “Được rồi, hắn ta thích đàn ông không liên quan gì đến anh. Anh nhớ lần sau phải mời em đi ăn lẩu xiên que là được rồi!”
Thật ra bây giờ tôi không thấy thèm ăn một chút nào.
“Ây dà, mời cô ăn mấy tấn cũng được ấy chứ. Dạo này anh tiết kiệm được kha khá tiền riêng, đợi Lượng Lượng giúp anh tiêu đây.”
Tôi cười: “Ha ha, được rồi anh ngốc, làm gì có chuyện anh giữ tiền cho em tiêu chứ, giữ cho người tình bé nhỏ của anh tiêu thì có. Em muốn đi ngủ, cúp máy trước đây.”
“Ồ được. À, đúng rồi Lượng Lượng, còn có chuyện này. Lão Đàm cũng biết mọi việc, hơn nữa nghi ngờ về Đặng Lũng hình như đã được xóa bỏ. Hôm qua lại có manh mối mới, nhiệm vụ ở Mỵ Sắc của cô có thể kết thúc rồi. Chắc lão Đàm sẽ giao cho cô nhiệm vụ mới đấy.”
Tôi vô thức nhíu mày: “Rồi, em biết rồi.”
Trời bên ngoài hình như gió mây đang thay đổi, không biết lại có một cuộc sống nằm vùng nguy hiểm như thế nào đợi chờ tôi đây. Nhưng giờ phút này tôi không muốn nghĩ ngợi gì hết, bởi từ khi lựa chọn con đường này, sứ mạng duy nhất của tôi chính là: phục tùng, tuyệt đối phục tùng.
Sức người có hạn nên đau khổ với quá khứ, đoán mò về tương lai chưa bao giờ là phong cách của tôi. Tôi quyết định bịt kín chăn tiếp tục ngủ.
***
Y như lời Lý Phóng dự đoán, ngay chiều hôm đó lão Đàm gọi điện thoại đến. Tiếng chuông làm cho đầu tôi càng thêm đau nên định ném điện thoại vào tường, nhưng sau đó mơ màng nhìn qua màn hình thì tôi nhanh chóng khôi phục tinh thần, thái độ cung kính như một tên nô tài.
Lão Đàm là cấp trên của tôi, ông chủ của tôi, lại là đàn anh mà tôi kính trọng. Người có thể làm cho Phương Lượng Lượng tôi sợ không có mấy người, anh ta là một trong số đó.
“Lượng Lượng, những nghi ngờ về Đặng Lũng cơ bản đã được xóa bỏ rồi, chỗ kia cô tìm lý do mà thoát thân đi. Tôi có nhiệm vụ mới cho cô đây, có điều cần một số thủ tục trung gian, đến lúc đó tôi sẽ báo cho cô.”
Tôi đã sớm chuẩn bị tâm lý ngoan ngoãn tuân lệnh nhưng cuối cùng vẫn bạo gan hỏi: “Lão đại, có phải có manh mối mới không?”
“Có thể nói vậy, bây giờ tôi đang bận, lần khác sẽ nói cho cô sau. Cô kết thúc việc bên kia rồi đợi tin đi!”
Lãnh đạo đúng là lãnh đạo, bàn chuyện lúc nà