Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xin Chào Tiểu Thư Gián Điệp

Xin Chào Tiểu Thư Gián Điệp

Tác giả: Quan Tựu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341805

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1805 lượt.

kể lại một giai đoạn nhiều biến động trong lịch sử nước Mỹ qua góc nhìn ngây thơ và trong sáng của Forrest Gump – một người IQ chỉ có 75. Forrest là một đứa trẻ không có cha nhưng luôn có tình yêu thương của mẹ. Cậu bị thiểu năng trí tuệ và lưng không thẳng, phải giữ chân bởi một khung sắt. Mẹ đưa cậu vào học một trường học bình thường và ở đây Forrest thường bị mọi người chọc phá. Người bạn duy nhất của Forrest là Jenny, một cô bé ở gần trang trại nơi cậu sống. Câu thoại này Jenny đã nói với Forrest khi cậu bị bạn bè chọc ghẹo.
IQ của cậu nhóc đó nghe nói chỉ có 75, cậu ta là tên ngốc nổi tiếng thế giới. Người ta gọi cậu là Forrest Gump.
Đột nhiên trong lòng trỗi dậy nỗi thê lương, tôi cảm thấy mình có thể là kiếp sau của Forrest Gump, bởi nhìn qua thì tôi và cậu ta ngốc như nhau. IQ của Forrest Gump là 75, còn tôi cảm thấy mình chỉ có 57.
***
“Phương Lượng Lượng, cô còn dám chạy? Dừng lại! Nghe thấy chưa hả? Dừng lại! Cô lại muốn bị bệnh nữa có phải không?” Khang Tử Huyền đuổi theo sát sau tôi, nghe qua là biết anh ta vừa tức giận vừa không biết phải làm sao.
Dừng lại để bị anh cười cho à!
Mưa như trút nước, nhiều người đi dưới ô nhìn thấy chúng tôi diễn trò mèo vờn chuột ngoài trời đều tò mò chỉ trỏ, tôi cũng chẳng hơi đâu mà để ý. Đưa tay gạt nước mưa trên mặt, tôi nghiêng đầu hét lên với anh ta: “Khang Tử Huyền, là anh ép tôi đấy nhé!”
Câu này của tôi thốt ra khỏi miệng khiến cảnh tượng lúc này giống như trong một bộ phim có nhân vật ác bá ức hiếp dân lành, nhưng ngay cả đứa trẻ nhỏ cũng thà chết chứ không chịu khuất phục. Vì vậy, có người qua đường tốt bụng ra tay nghĩa hiệp ngăn Khang Tử Huyền lại: “Này, người anh em, đừng có bắt nạt cô bé ấy!”
“Tránh ra, đây là chuyện trong nhà!” Khang Tử Huyền lạnh lùng đáp.
“Anh nói rõ ràng một chút, ai… ai là người nhà với anh?” Tôi nghe mà hết hồn, vừa thở hồng hộc vừa quay lại lắp bắp phản bác. Sau đó tôi nhìn thấy khuôn mặt u ám của người đàn ông nhếch nhác trong mưa kia đến gần mình, trong lòng không hiểu tại sao lại thấy sợ hãi đến mức co giò chạy trốn.
“Cô còn chạy?” Anh ta nghiến răng nghiến lợi nói.
Trong lòng tôi bỗng nhiên có linh cảm mình sẽ không thoát khỏi móng vuốt của anh ta.
Đáng sợ là sự thật đã minh chứng cho trực giác của tôi.
Năm phút sau, tội bị Khang Tử Huyền chặn lại bên góc tường của một con hẻm nhỏ chết tiệt. Tôi thở hổn hển, cổ họng nóng như lửa thiêu, kiệt sức đến cùng cực.
Chúng tôi, trai chưa vợ gái chưa chồng đứng giữa màn mưa trắng xóa. Tôi dựa lưng vào tường, còn anh ta chống hai tay lên tường khiến tôi vô tình kẹt giữa vách tường và ngực anh ta, gần đến mức có thể cảm nhận được lồng ngực phập phồng và nhịp tim đập mãnh liệt sau khi vận động của anh ta nữa.
Chúng tôi đều vô cùng nhếch nhác, cả người ướt sũng, tóc tai bù xù dính bết lên mặt, lên trán. Nước mưa tí tách nhỏ từng giọt trên người chúng tôi xuống đất.
Tôi sợ hãi ngẩng đầu lên, còn anh ta u ám cúi đầu nhìn tôi, bốn mắt chạm nhau trong im lặng. Cảnh tượng này hơi giống hai đứa ngốc yêu nhau đến phát cuồng trong phim Quỳnh Dao. Tôi đang suy nghĩ linh tinh cái gì thế này? Làm sao tôi có thể yêu cái gã đàn ông đáng ghét này được? Nếu là thế thật thì nhất định rằng cái đang chờ đợi tôi ở phía trước không phải là sự ngọt ngào mà là những cơn ác mộng triền miên rồi.
Tôi bị anh ta nhìn đến mức cả người nổi da gà. Trong lòng hơi lo lắng, tôi buộc mình ngẩng đầu ưỡn ngực tiếp nhận ánh mắt có chút đáng sợ của anh ta. Khang Tử Huyền thở hồng hộc, đôi mắt hấp dẫn sáng đến mức khiến người ta phải sợ hãi kia nheo lại. Anh ta thấp giọng hỏi: “Chạy đủ chưa?”
Tôi ngoan cố quay mặt đi không nhìn anh ta, mạnh miệng nói: “Chưa đủ!”
Nói vậy nhưng thật ra trong lòng tôi cũng đang bồn chồn, tim đập rất nhanh.
Thành thật mà nói, thế trận hiện tại khiến tâm trạng tôi rối bời. Nếu là đánh nhau thì lại đơn giản, tôi chỉ cần xắn tay áo, hét to một tiếng rồi tiến lên liều mạng. Nhưng mà bây giờ… mọi thứ trở nên hỗn loạn, mờ mịt, sự tiếp xúc ở cự ly gần với cơ thể cường tráng đang tỏa ra hơi ấm của một người đàn ông khiến cho tôi không biết phải xử lý tình huống này như thế nào ngoài việc mạnh miệng và run rẩy toàn thân.
“Được lắm!”
Tôi nghe thấy anh ta cúi đầu xuống thì thầm. Còn chưa ý thức được thì một bàn tay to lớn đã mạnh mẽ giữ lấy cằm tôi, ngay sau đó trước mắt tôi tối đen, đôi môi lạnh như băng bị một vật âm ấm, mềm mềm hung hăng bao phủ. Anh ta hôn tôi.
“Khốn khiếp… ưm…” Cảm giác bị xâm phạm mạnh mẽ như vậy, tôi thẹn quá hóa giận nên co chân đá anh ta một cái theo bản năng. Nhưng ngụy quân tử thường ngày tao nhã cuối cùng đã hiện nguyên hình là cầm thú, anh ta bỏ qua việc tôi khoa chân múa tay rồi tranh thủ khi tôi ngạc nhiên há miệng, cái lưỡi ấm áp của anh ta lại tiến vào. Nụ hôn có sự tức giận xen lẫn cuồng nhiệt, mạnh mẽ đến mức tôi không tài nào thoát ra được
Sau nụ hôn sâu, tôi đã thực sự trở thành Forrest Gump thứ hai. Máu không lên nổi não, đầu óc tôi trống rỗng đến mức mắt không biết nhìn đi đâu, người run lên nh