Nếu Anh Là Giọt Lệ Nơi Đáy Mắt Em
Tác giả: Quan Tựu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341812
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1812 lượt.
hôn ấy, tôi đờ đẫn tới mức ai cũng có thể thao túng được. Anh ta cầm tay tôi, mười ngón tay đan vào nhau, hôn lên trán tôi và nói: “Đừng sợ! Những ngày tháng sau này, ngày nào anh cũng nguyện cùng em ngắm mặt trời mọc.”
Một câu nói giản dị không văn vẻ như thế làm cho tôi suýt chút nữa rơi nước mắt.
Sau đó anh ta kéo tôi vào phòng mình và để tôi ngủ trên giường, còn anh ta ngủ dưới sàn. Anh ta nghiêng người nắm tay, hôn nhẹ lên mu bàn tay tôi giống như một quý ông lịch lãm.
“Yên tâm ngủ đi, con chuột bé nhỏ của anh!”
Trong đêm tối hết mơ màng rồi lại tỉnh táo nghe tiếng thở đều đặn của người đàn ông bên cạnh, cuối cùng tôi cũng đầu hàng nhắm mắt lại. Tôi mơ một giấc mơ rất đẹp và không muốn tỉnh dậy chút nào.
***
Tôi thức dậy vươn vai một cái, nhìn qua căn phòng của Khang Tử Huyền. Phong cách đơn giản nhưng mang nét quý phái, đúng là không gian của một người đàn ông đích thực. Thật ra ở độ cao thế này, toàn bộ phong cảnh thành phố ngoài cửa sổ đã là vật trang trí đẹp nhất cho căn phòng. Chưa cần nói đến những tia nắng vàng rực rỡ đang chiếu rọi vào, tôi nghĩ, nếu ngày nào cũng được thức dậy ở một nơi như thế này, tinh thần nhất định sẽ rất sảng khoái, minh mẫn.
Tâm trạng tôi bỗng trở nên thoải mái một cách lạ lùng mà không biết lý do vì sao.
Lý Phóng từng nói, lúc trước Khang Tử Huyền đã có bạn gái người Mỹ. Bây giờ nhớ lại chuyện này tôi thầm nghĩ, theo lời Phi Ca thì con người là loài vật lúc mưa lúc gió, có lúc mưa gió hòa lẫn vào nhau, ai tin những lời nói dối ngon ngọt của lũ đàn ông thì đúng là đồ ngốc.
Tôi không thể không thừa nhận, bầu không khí tối qua rất phù hợp, giọng nói và ánh mắt của Khang Tử Huyền lạ tới mức mê hoặc người khác. Hơn nữa, lúc nhỏ tôi từng coi gương mặt trong bộ vest Tuxedo là đối tượng theo đuổi, bây giờ xuất hiện một người đàn ông hấp dẫn mê người như thế này nên đầu óc tôi không được tỉnh táo cho lắm, đành phải giơ tay lên đầu hàng.
Tôi thở phì phì, gõ mấy cái vào đầu mình. Tối qua vốn dĩ chỉ định đánh thức anh ta để tìm người nói chuyện cho bớt sợ, cuối cùng không biết làm sao lại hồ đồ rơi vào cuộc tấn công dịu dàng của anh ta? Còn vào phòng rồi ngủ trên giường của anh ta nữa chứ… Tôi tròn mắt nhìn chiếc giường to màu xanh, xung quanh đều phảng phất mùi của đàn ông. Tôi bỗng giật mình, nhảy phắt xuống giường dựa vào cạnh tủ như con chim nhỏ cảnh giác nhìn về phía trước, trong lòng lo lắng bất an. Tổ chức vẫn thường dạy chúng ta phải tấn công vào nội bộ của kẻ địch, nhưng tôi cũng không nên đột nhập sâu như thế chứ?
“Em vẫn thường dùng vẻ mặt này để đón chào ngày mới sao?” Một giọng nói đùa vang lên bên cửa.
Tôi quay đầu lại, Khang Tử Huyền đang mỉm cười nhìn tôi. Đối lập với vẻ uể oải của tôi, anh ta có vẻ rất thoải mái, mặt mày thỏa mãn như là đã được ăn no nê vậy.
Tôi đứng bất động, nghiêng đầu đăm chiêu nhìn anh ta. Tôi nghe nói có một số loài động vật ăn thịt có thú giải trí là khi đi săn mồi, con mồi giãy dụa càng dữ dội thì nó càng cảm thấy thỏa mãn. Lúc thì nó dụ con mồi, lúc thì đuổi con mồi chạy thục mạng và sẽ không ngừng nghỉ cho tới khi bắt được. Loài động vật này thích trò đuổi bắt vờn mồi, thích máu tươi hơn hòa bình.
Người đàn ông tuấn tú trước mắt tôi đây có thể chinh phục được con gái phương Tây, vừa giỏi vừa giàu có. Lời của một công tử ăn chơi, sinh ra trong gia đình danh gia vọng tộc liệu có tin được không?
Nếu tin anh ta thì tôi đúng là đứa ngốc mà Phi Ca nói. Nhưng sự thật tôi không phải đồ ngốc.
Thấy tôi không nói gì, Khang Tử Huyền thu lại nụ cười trên môi, sắc mặt trở nên nghiêm túc bước đến.
Tôi ngẩng đầu nhìn, anh ta cầm lấy tay tôi hôn nhẹ và nói: “Có thể nói cho anh biết em đang nghĩ gì không?”
Bị anh ta hôn giống như một dòng điện chạy qua người làm tôi bị tê liệt. Tôi có cảm giác bất an, thờ ơ rút tay lại, cố ra vẻ thoải mái nhìn đông nhìn tây nói: “À, tôi đang nghĩ căn phòng này của anh đúng là rất cao. Hôm nào ngẩng đầu lên nhìn có khi lại thấy cả UFO[3'> nữa ấy nhỉ? Ha ha ha… À, đúng rồi, giường của anh rất thoải mái, nằm trên đây say ngây ngất cũng đáng. Khi nào về tôi cũng cố gắng kiếm tiền để mua một cái như thế này. Nó giá bao nhiêu thế?”
[3'> Chữ viết tắt của “unidentified flying object”, nghĩa là vật thể bay không xác định, chỉ những vật thể hoặc hiện tượng ảo giác bay trên trời mà không thể xác định được đó là gì, thậm chí sau khi đã được nghiên cứu kỹ.
Ngoài miệng vẫn cười hì hì nhưng kỳ thực trái tim tôi đang đập loạn xạ. Vì mỗi lần đứng cạnh Khang Tử Huyền, bị đôi mắt đen ấy chăm chú nhìn thì đầu óc tôi như đông cứng, nói dối một cái là thấy chột dạ toát mồ hôi ngay. Hơn nữa kết quả của mỗi lần nói hươu nói vượn đều là bị anh ta vạch trần một cách lạnh lùng.
Lần này cũng vậy.
Khang Tử Huyền nhìn tôi, mắt sáng lên: “Anh nhớ lần trước sau khi nhìn anh với khuôn mặt đầy tâm sự như thế này, em đã lừa anh ra khỏi cửa rồi quyết liệt chạy trốn, đến nhà cũng không cần.”
Gạt mấy sợi tóc rối trên mặt tôi ra sau tai, anh ta cười nói: “Cho nên, lần này trong đầu em lại đang