Tác giả: Quan Tựu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341811
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1811 lượt.
ô học sinh ngây thơ.
Tối qua tôi đã gửi tin nhắn hẹn Giang Ly hôm nay đến thư viện tự học, nói một cách bớt văn hoa thì là làm bài tập về nhà. Cậu ta đã vui vẻ nhận lời.
Lúc tôi đeo ba lô hồng phấn ra cửa, Khang Tử Huyền đang ngồi bên bàn làm việc nháy mắt với tôi. Tôi mỉm cười rạng rỡ như một thiếu nữ xinh đẹp, nhoài người lên bàn nũng nịu hỏi: “Chú ơi, cháu có đáng yêu không?”
Anh ta không nhìn tôi, lạnh lùng nói: “Về sớm một chút! Nếu không cứ mười phút anh sẽ gọi điện cho em một lần!”
“Chú thật là nhỏ mọn!”
“Bạn gái ra ngoài hẹn hò với một cậu nam sinh 18 tuổi, mình lại không thể làm gì được. Nếu là em thì em sẽ nghĩ gì?”
“Này, tôi vẫn chưa phải là bạn gái của anh đâu đấy!”
Khang Tử Huyền ngước mắt khổ sở nhìn tôi, tâm trạng cao hứng của tôi bị vẻ mặt đáng thương ấy làm cho chán nản, đành ôm tâm sự đi ra khỏi nhà.
***
Tôi đi taxi tới thư viện thành phố. Nhảy xuống xe, từ xa tôi đã nhìn thấy bóng dáng dong dỏng cao của một cậu thanh niên tràn đầy sức sống mà ở tuổi tôi không có được. Khuôn mặt cậu ta đẹp một cách lạnh lùng, không cảm xúc, nhưng như vậy cũng đủ thu hút ánh mắt hâm mộ của mấy cô bé qua đường.
Buổi sáng vừa đối phó xong với một người đàn ông khó chơi, bây giờ lại xuất hiện thêm một người nữa. Tôi bị thiếu hụt tinh thần chiến đấu nhưng vẫn phải miễn cưỡng vẫy tay nhiệt tình.
“Giang Ly!” Tôi gọi cậu ta từ xa. Cậu ta nhìn sang, tôi vẫy vẫy tay. Khi đứng trước mặt cậu ta, tôi cố ý nói quá lên: “Ôi, Giang Ly, cậu đẹp trai thật, đẹp trai đến ngây người!”
Đúng là rất đẹp, một chiếc quần màu be kết hợp với áo thun trắng đơn giản cổ chữ V, rất hợp với làn da trắng. Bị cậu ta lườm cho một cái, trán tôi nóng bừng lên, trước mắt như có hoa đào bay loạn xạ.
Nhưng cũng may bà cô tôi đây trấn tĩnh được ngay, bởi vì sáng nay tôi đã gặp một người còn đẹp trai hơn.
Vẻ mặt lạnh lùng của Giang Ly hình như khó gần hơn bình thường, hệt như lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau. Cậu ta nói ngắn gọn “vào thôi!” rồi bước đi nhanh như sao băng vụt qua vậy.
Tôi đành đuổi theo sau cậu ta nịnh bợ, cố gắng tìm chuyện gì đó để tạo mối quan hệ: “Giang Ly, tối qua cậu làm gì thế? Mình kể cho cậu nghe nhé, tối qua mình ngồi xem hết một bộ phim kinh dị tên là Lời nguyền. Eo ôi, đáng sợ lắm! Mình bị dọa đến phát khóc, sợ phát khóc thật đấy. Cậu nhìn mình đi, có phải mắt mình bị thâm rồi không? Mình bị con ma nữ ấy dọa đến mức cả đêm không ngủ được, mình đã nói với người nhà mình là cả đời này mình sẽ không xem phim kinh dị nữa…”
Tôi chịu đựng cảm giác buồn nôn để đóng giả làm một cô bé ngây thơ, cố gắng biểu hiện vẻ mặt sợ sệt đáng yêu, miêu tả sống động như thật. Giang Ly đang đi phía trước đột nhiên dừng lại rồi lạnh lùng quay người, đôi mắt nhỏ dài mất kiên nhẫn liếc nhìn tôi, khóe môi cong lên một nụ cười lạnh nhạt: “Có thật là cậu rất sợ không?”
Tôi lặng lẽ gật đầu, hơi tò mò với phản ứng của cậu ta.
Cậu ta cười có chút xấu xa nói: “Tự nhiên mình không muốn làm bài tập nữa. Cậu đến đây với mình”.
Cậu ta dẫn tôi đến phòng máy trên tầng 3.
Khi cậu ta bật máy thì tôi ngồi bên cạnh, khuôn mặt rạng rỡ, đợi đến khi cậu ta lấy từ trong kho ra bộ phim đã làm tôi sợ hãi thì khuôn mặt tươi cười của tôi hoàn toàn thay đổi. Tối qua tôi và Khang Tử Huyền xem Lời nguyền 2, còn bây giờ tôi và cậu ta đang xem Lời nguyền 3. Giang Ly nhìn tôi cười cười, kiểu cười xoa cằm giống như ma quỷ. Cậu ta nói: “Cậu nhắc tới làm mình tự nhiên muốn xem, bọn mình cùng xem nhé!”
“Mình, mình muốn đi nhà vệ sinh.”
“Nhịn chút đi!”
Tôi nhìn chằm chằm khuôn mặt đẹp trai nhưng u ám của cậu thanh niên bên cạnh, rồi nuốt nước bọt. Đột nhiên tôi phát hiện ra những người đàn ông xuất hiện gần đây đều giống như con ma nữ trong bộ phim đó, ai cũng làm cho tôi vô cùng sợ hãi.
Tôi bị Giang Ly ép phải xem Lời nguyền cả một buổi sáng đến mức hình ảnh con ma nữ trước mắt sống động như thật, suýt chút nữa làm tôi hồn bay phách tán. Bộ phim này oán khí nặng nề quá, tôi có cảm giác như mình cũng bị nguyền rủa rồi. Tôi định tìm một cái toilet để thoát thân nhưng Giang Ly biết thừa trò ấy nên nhất quyết không cho tôi đi.
Không dám xem nhưng tính tò mò lại xúi giục đôi mắt tôi dán chặt lên màn hình âm u đáng sợ đó. Cứ xem tới chỗ nào đáng sợ là tôi lại ôm đầu hét lên rồi ôm chặt lấy cánh tay Giang Ly, miệng lẩm bẩm: “Ôi mẹ ơi, mẹ ơi…”
“Đồ ngốc!” Giang Ly quay sang nhìn tôi với ánh mắt khinh thường có chút giống Khang Tử Huyền, nhưng cậu ta cũng tốt bụng, không gỡ mấy ngón tay đang bám chặt của tôi ra.
Chăm chú xem hết bộ phim kinh dị đó, tôi lại không dám vào nhà vệ sinh. Căn phòng nhỏ thiếu ánh sáng là điều kiện tốt để trí tưởng tượng trong đầu tôi vẽ ra đủ loại âm hồn, ma quỷ. Đúng là khủng khiếp!
Xem xong phim, tôi và Giang Ly rời thư viện. Chậm rãi đi bộ dưới ánh nắng vàng, tôi cảm thấy oán khí trên người mình đã được gột rửa đi phần nào, tim cũng ổn định nhịp đập. Làm cho người xem nghẹt thở thì điện ảnh Nhật Bản xứng đáng đứng hàng đầu, dù nhiều phim có nội dung dập theo khuôn mẫu. Trước kia