Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xin Chào Tiểu Thư Gián Điệp

Xin Chào Tiểu Thư Gián Điệp

Tác giả: Quan Tựu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341785

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1785 lượt.

g Ly trong lòng đều ấp ủ mục đích riêng, không ai để ý đến cậu ta. Đông Tử cứ quấn lấy bọn tôi như chú chó Pug ồn ào: “Này này, rốt cục hai người định làm gì thế? Lạ thật đấy, lẽ nào hai người đi hẹn hò à?”
“Không có.” Tôi và Giang Ly cùng lớn tiếng phủ nhận. Khuôn mặt đẹp trai của Giang Ly có vẻ ngượng ngùng, hiếm khi cậu ta cao giọng như thế.
Con ngươi Đông Tử đảo một vòng, ngay sau đó cười “hì hì” một cách lưu manh để lộ cái răng khểnh rất duyên: “Ôi chao, mình đùa chút xíu thôi mà. Các cậu đừng ngượng, mình không có ý làm kỳ đà cản mũi đâu? Không phải hẹn hò thì tốt rồi, đi thôi, đi ăn cơm. Nhưng nói trước nhé, hôm này hai cậu mời mình, chỉ một lần này thôi, coi như tiếp tế cho huynh đệ đi, ha ha.”
Tôi đứng bên cạnh cũng kịp thời thêm dầu vào lửa: “Hả? Sao cậu lại nghèo đến mức này thế?”
Đông Tử ngay lập tức nhăn nhó mặt mày, lắc đầu thở dài: “Bố mẹ về quê thăm họ hàng rồi, ở nhà không có ai nấu cơm. Tiền mình ném hết vào thẻ game rồi, đạo đức của mình lại tốt, nên không thích đi khắp nơi vay tiền, mất mặt lắm! Lừa được bữa nào hay bữa đấy, ha ha ha, có phải rất mạnh mẽ không?”
Tôi thất vọng nhìn cậu em Đông Tử đứng cạnh đang chống nạnh nhún vai cười ha hả rồi lại nhìn cậu nhóc đẹp trai Giang Ly mặt lạnh như băng. Hai người này nhắc tôi nhớ đến bộ phim hoạt hình Slam Dunk[2'> của Nhật Bản mà tôi rất thích xem hồi nhỏ.
[2'> Là bộ truyện tranh Nhật Bản chuyển thể thành phim hoạt hình, do tác giả Takehiko Inoue viết, nội dung về đội bóng rổ của trường cấp ba mang tên Shohoku. Hanamichi Sakuragi và Kaede Rukawa là hai nhân vật chính trong truyện.
Dáng vẻ cười ngốc nghếch ngạo mạn của Đông Tử giống như Hanamichi Sakuragi, còn cử chỉ của Giang Ly đúng là có nét Kaede Rukawa. Khuôn mặt Giang Ly không biểu lộ chút cảm xúc nào, tôi quan sát cậu ta, sau đó lắc đầu cảm thán: “Những người đáng thương còn nhiều thật!”
Đông Tử chạy tới chạy lui bên cạnh Giang Ly, hớn hở cười tươi hỏi: “Sao, sao? Phát chút thiện tâm mời mình đi ăn nhé! Lần sau mình sẽ mời mấy đứa đi ăn, mình đảm bảo đấy!”
Giang Ly vẫn không nói gì, tôi cẩn thận liếc cậu ta, trong lòng đang nghĩ cách sắp xếp để tên ngốc bên cạnh tôi cũng vào được bữa tiệc tối nay. Không ngờ Giang Ly đã thản nhiên mở miệng nói trước: “Muốn ăn ngon thì cùng đi với bọn này!”
Đông Tử ngẩn ra, sau đó lập tức hớn hở làm động tác “oh yeah”. Tôi thở phào nhẹ nhõm nhìn Giang Ly đứng kế bên, cảm thấy đây đúng là cậu nhóc ngoài lạnh trong nóng. Thấy tôi nhìn, Giang Ly nhún vai mỉm cười, ánh mắt có chút tinh nghịch. Làn gió nhẹ thổi bừng lên sức sống tươi trẻ trong nụ cười đó, mạnh mẽ đến nỗi khiến tôi không thể không ngây ra nhìn khuôn mặt cậu ta vài giây.
***
Nhà Giang Ly nằm ở khu vực có phần hẻo lánh. Hình như dạo gần đây, người có tiền đều thích học tê tê chui xuống khe núi sống.
Khu biệt thự nhà Giang Ly có tên “Thung lũng Hoa Hồng”, nằm trong khu biệt thự cao cấp của bất động sản Ngân Đô. Trên quảng cáo nói đây là vùng đất phong thủy hấp thu tinh hoa của núi non. Nhưng nói đi nói lại, hàng rào xanh thiên nhiên chính là bảng hiệu tốt nhất, hơn nữa chất lượng các khu bất động sản mà Ngân Đô phát triển từ trước đến giờ đều rất tốt, nên phần lớn các biệt thự ở khu vực này đều đã được bán hết trước khi bắt đầu giao dịch. Những người sở hữu nhà ở đây hầu hết đều nổi danh trong thành phố. Một MC của đài phát thanh nói, rất nhiều người phải nhờ cậy mối quan hệ bên trong mới có thể mua được một căn nhà hợp thiên văn tướng số và phải thanh toán hết một lần. Điều kiện này khiến những người dân thường thắt lưng buộc bụng như bọn tôi không thể không lắc đầu ngao ngán.
Đi lại ở nơi phú quý xa hoa, nghe tiếng chim hót vọng ra từ trong núi, tôi thầm ước tính tài sản nhà Giang Ly. Trong lúc đi, tôi cố ra vẻ ngây thơ tò mò nhìn đông ngó tây, chốc chốc lại “oa” lên nhè nhẹ như mấy đứa con gái không hiểu biết. Đông Tử còn thẳng thắn hơn, không ngừng kêu “oa oa” như một con ếch cực bự đột nhiên nhảy ra từ trong rừng.
“Oa oa, mình không nhìn nhầm chứ, đó là Porsche Panamera[3'> mà!”
“Oa oa oa, kia là Bentley, là Bentley[4'>!”
[3'>, [4'> Hai dòng xe hơi hạng sang trên thế giới.
“Oa oa oa oa, mình nhìn thấy XXX rồi! Mình vừa xem bộ phim mới công chiếu của cô ấy. Trời ạ, đúng là cô ấy sống ở đây… Oa, cái gã cô ấy đang cặp đúng là tin nóng hổi!”
Từ trước đến giờ tôi vẫn biết Đông Tử là một tên nhiều lời, nhưng không ngờ cậu ta đã đạt đến mức làm ô nhiễm môi trường xung quanh thế này. Bây giờ không thể lấy danh sư tỷ dạy dỗ cậu ta, nghĩ đến việc tối nay phải làm, tôi bỗng nhiên cảm thấy có chút bất an.
Đã bảy giờ tối, những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời, thành phố cũng đã lên đèn. Nhà Giang Ly chỉ có phòng khách còn sáng đèn, ngay bên ngoài ô cửa sổ là rặng tre xanh mướt. Cậu ta mời tôi và Đông Tử vào nhà. Căn nhà trang trí đơn giản theo phong cách phương Tây. Bố mẹ cậu ta không có nhà, trong nhà cũng không thấy người nào khác.
“Bọn họ đã đến bữa tiệc trước rồi, em họ của mẹ mình muốn làm quen với gia đình bên kia.” Giang Ly nhận cốc nước bà