XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xin Chào Tiểu Thư Gián Điệp

Xin Chào Tiểu Thư Gián Điệp

Tác giả: Quan Tựu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341729

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1729 lượt.

Đặng, tối nay hoa đẹp trăng tròn, anh xem còn có đại gia đang mở tiệc xem mặt, người đẹp từng tốp từng tốp kia kìa. Nói không chừng lát nữa tài tử giai nhân sẽ ở đây tấu lên khúc nhạc tình yêu thế kỷ cũng nên. Chúng ta không nên nhắc đến chuyện tiền nong làm gì, vừa tầm thường lại vừa làm hỏng bầu không khí!”
Đặng Lũng “à” lên một tiếng, sau đó đưa mắt nhìn Khang Tử Huyền ở ngay sau lưng tôi, khóe miệng khẽ nhếch lên.
Đông Tử run rẩy khom lưng nép sau tôi, sợ hãi như đám cô nương được nuôi dưỡng trong thâm cung ngày xưa. Tôi cảm thấy tôi đây chắn trước mặt cậu ta mới giống đàn ông, điều này đúng là làm người khác không biết nên cười hay nên khóc. Tôi nói: “Trong chuyện này có chút hiểu lầm, ông chủ Đặng tha cho Đông Tử nhà chúng tôi một lần đi! Anh cũng thấy rồi đấy, trên người tên nhóc nghèo rớt mồng tơi này không vắt ra được một giọt dầu, nhắc đến tiền với tên nhóc nghèo nàn như vậy đúng là làm vấy bẩn thân phận ông chủ Đặng, phải không nào? Ha ha, chuyện này chúng ta thương lượng lại nhé! Như thế này đi, người kinh doanh như ông chủ Đặng bình thường không thể thiếu sự trợ giúp của chúng tôi, sau này khi nào cần dùng đến Đông Tử xin cứ nói! Ồ, nói đi cũng phải nói lại, cái tên Đông Tử này khuyết điểm tuy nhiều, bình thường lại dễ bị ăn hiếp, nhưng thật ra tính tình bướng bỉnh lắm, bị chèn ép quá thì có thể liều chết với người ta đấy. Nhưng ông chủ Đặng yên tâm, Đông Tử là đứa rất trọng tình nghĩa. Tôi có thể đảm bảo, chuyện của ông chủ Đặng, cậu ta nhất định chôn chặt trong tim! Tiếng tăm của ông chủ Đặng vang xa, dân thường bọn tôi chỉ mong được kết giao bè bạn thôi, ha ha. Có phải vậy không Đông Tử?”
Lời nói có chút châm biếm của tôi không biết có tác dụng với tên Đặng Lũng này không. Cười đến nỗi cơ miệng đau nhức, tôi huých huých tên nhóc sợ hãi không thốt ra nổi một từ đang trốn sau lưng mình, để cậu ta phụ họa một tiếng. Đông Tử vội vàng gật đầu lia lịa, lắp bắp trả lời: “Đúng, đúng vậy. Lũng ca, anh ta cho tôi đi, chúng ta… có gì từ từ nói chuyện.”
Đặng Lũng cười cười, nụ cười đó khiến người khác cảm thấy trời sắp đổ mưa đá, mặt đất sắp nứt ra một hố tử thần. Sau đó, hắn ta mở miệng nhưng không giống như đang nói với tôi và Đông Tử: “Ken, tôi không quen làm bạn với con gái.” Hắn ta khoanh tay trước ngực nhìn tôi: “Lại còn là một đứa con gái cứng đầu nữa chứ!”
Mặt hắn hơi hơi nghiêng về phía Khang Tử Huyền.
Tôi nghiến răng rồi lại cười cười, từng câu từng chữ phản bác lại hắn ta: “Anh nhầm rồi, tôi không phải người của anh ta.”
Đặng Lũng bước lại gần ung dung nhìn tôi, dáng người cao lớn rất có sức uy hiếp. So với cái bóng to lớn in dưới bãi cỏ đang áp sát đến, dáng vẻ gà con che chở chim non của tôi trông rất đáng cười. Đặng Lũng hất cằm về phía Đông Tử: “Vậy cô là người của ai? Của tên nhóc này sao?”
Nghe hắn ta nói vậy, tôi bình tĩnh phân tích mối quan hệ giữa bốn người chúng tôi, phát hiện kiểu gì mình cũng phải thừa nhận là người của Khang Tử Huyền thì thằng ngốc sau lưng tôi mới được cứu. Hi vọng Đặng Lũng có thể nể mặt Khang Tử Huyền.
Tôi do dự quay đầu liếc nhìn gã đàn ông nhàn rỗi cứ cúi đầu gắp thức ăn nãy giờ nói lấp liếm: “Tôi… tôi đúng là người của… anh ta. Đông Tử đã có vị hôn thê, bọn họ sắp kết hôn rồi.” Tôi trịnh trọng nói thêm: “Cậu ta là huynh đệ của tôi.”
Tôi hy vọng gã đàn ông nguy hiểm kia có thể hiểu được thông tin mà tôi truyền đạt.
Tên này đầu to nhưng cũng không ngốc, quả nhiên hắn ta thu lại vẻ chế giễu trên khuôn mặt, đăm chiêu nhìn tôi và cả Đông Tử.
Đông Tử sợ đến mức không dám mở mắt nhìn anh ta, yếu đuối như một con chim cút. Nói chim cút là còn khen đấy, vốn dĩ cậu ta là một quả trứng chim cút mà ai cũng có thể đạp một cái.
“Tôi đợi em trên tầng hai.”
Giữa lúc bế tắc, chủ nhân của giọng nói xấu xa phía sau lên tiếng. Tiếp đó anh ta rảo bước đi về phía cửa biệt thự. Gặp hai người đàn ông trung niên mặc vest, anh ta chạm ly với họ rồi nói chuyện vài câu. Bất ngờ anh ta quay đầu nhìn tôi với ánh mắt mạnh mẽ mà người khác khó có thể xem thường, ý nói tốt nhất tôi nên nghe theo lời anh ta rồi xoay người mất hút ở cửa.
Giai điệu violon du dương uyển chuyển, đám người thượng lưu túm năm tụm ba thì thầm làm người ta rất khó chịu. Trên bãi cỏ, không có ai chú ý đến tình hình nguy cấp bọn tôi. Tôi giật lấy cốc rượu trên tay Đông Tử tu hết một hơi.
Đặng Lũng thấy tôi không đi liền nhíu mày hỏi: “Cô không lên đó sao?”
Sao có thể không đi chứ, nhưng tôi còn phải nghĩ xem nên gặp Khang Tử Huyền như nào. Giang Ly vẫn chưa quay lại, còn mẹ cậu ta đang đứng quay lưng với chúng tôi, trò chuyện rất nhiệt tình với Vạn Thái quân, nên có lẽ không ai chú ý đến động tĩnh bên này. Tôi vỗ vai Đông Tử để cậu ta vững tâm. Mắt không rời Đặng Lũng, tôi nói: “Chị sẽ quay lại ngay!”
Lúc lên cầu thang, tôi thu hút ánh mắt dõi theo của mấy vị khách mời, may nhờ đồng phục học sinh vô hại của mình nên cũng không bị soi quá kỹ. Tôi tìm thấy Khang Tử Huyền trên phòng sách tầng hai.
Anh ta đang đứng dựa vào chiếc bàn sách bằng gỗ màu đỏ, mặt hướng r