Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xin Chào Tiểu Thư Gián Điệp

Xin Chào Tiểu Thư Gián Điệp

Tác giả: Quan Tựu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341707

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1707 lượt.

âu nữa, mặc dù đây rõ ràng là nhà của tôi. Có lẽ đây chính là người phụ nữ huyền thoại có sức uy hiếp mạnh mẽ. Vạn Thái quân chịu khó liếc đống quần áo bẩn rồi thong thả nhìn bức ảnh trên tường, cuối cùng bà ta dừng ánh mắt soi mói trên người tôi, khuôn mặt giữ nguyên nụ cười miễn cưỡng. Bà ta nói thẳng thắn, không hề khách sáo: “Người lớn tuổi như ta chỉ uống nước nóng thôi, bận như thế này liệu cháu có thể đun được ấm nước sôi không?”
Tôi rụt cổ ngây người sửng sốt, vốn dĩ cũng biết bà ta là “người đến thì không tốt”, nhưng ít ra cũng nên khách sáo một chút chứ! Ai biết được mới đó đã cho tôi một cú phủ đầu rồi, đúng là ngạc nhiên!
“Bà đúng là tính toán như thần!” Tôi ngồi thẳng lưng nghênh chiến, ngoan ngoãn nói: “Cháu đi đun nước đây, bà đợi một chút nhé!”
“Được rồi, ngồi xuống đi! Lần nào nhìn thấy ta cũng trốn rất nhanh, hai lần rồi, bà già này không phải là thứ để cho mấy người trẻ tuổi mang ra trêu đùa đâu.” Trên khuôn mặt thản nhiên của Vạn Thái quân hiện lên vẻ không hài lòng, bà ta chỉ vào ghế sô pha nhỏ bên cạnh: “Ngồi đi, nói chuyện với bà!”
Bà ta muốn nói gì, trong lòng tôi biết rất rõ.
Chắc hẳn Vạn Thái quân nhân lúc Khang Tử Huyền đi công tác, không thể che chắn cho tôi nên đến để “xử lý” tôi. Hơn nữa, trong khi tôi phạm sai lầm nghiêm trọng, bà ta lại càng có lý do soi mói chính đáng. Đúng là không hổ danh bà ngoại cáo già của Khang Tử Huyền.
Tôi hậm hực ngồi xuống, lo lắng xen lẫn khó chịu. Phương Lượng Lượng tôi tốt xấu gì cũng là một nữ thanh niên có lý tưởng và khát vọng tốt đẹp, người yêu quý tôi không ít. Dựa vào cái gì mà trong mắt bà ta, Khang Tử Huyền lại là hoàng tử? Bà ta có biết là Khang Tử Huyền suốt ngày bắt nạt tôi không? Tôi khổ không còn chỗ nào để nói nữa.
Vạn Thái quân thu lại nụ cười khách sáo, đôi mắt sắc sảo nhìn tôi: “Tên Phương Lượng Lượng?”
“Sao ạ? … Vâng.”
“Năm nay 24 tuổi?”
Tôi miễn cưỡng gật đầu.
“Làm cảnh sát được hai năm?”
“Đến tháng tám năm nay là tròn hai năm ạ.”
“Sao lại vẫn làm cảnh sát chìm?”
“Đây chẳng phải đều là do lãnh đạo sắp xếp sao? Ha ha ha.”
“Thành tích trung học không được tốt lắm.”
“Sao ạ? Cái này… cháu không nhớ.”
“Trí nhớ đúng là không được tốt lắm! Cô bé được mẹ nuôi lớn phải không? Không có ba sao?”
… Thế này thì có chút quá đáng, lửa giận trong lòng tôi hừng hực bốc lên, không thể làm cô gái ngoan ngoãn cam chịu tấn công được nữa. Bà già này càng hỏi càng sắc bén, trước khi đến chắc chắn bà ta đã điều tra tất tần tật về tôi rồi. Chuẩn bị kỹ càng rồi mới đến, mục đích của bà ta là khiến tôi không còn chỗ nào để trốn, tự biết xấu hổ rồi sau đó tách khỏi cháu ngoại bà ta, để cháu ngoại bảo bối của bà ta tìm được một cô gái môn đăng hộ đối, tránh gen bình dân của tôi phá hỏng huyết thống cao quý của họ.
Hồi trung học, đúng là tôi cũng quậy phá một quãng thời gian, việc này tôi thừa nhận. Bị người khác rạch những vết thương cũ ra tôi cũng nhịn, nhưng bà Vạn Thái quân này lại ám chỉ hồi trung học tôi mải mê đánh nhau, thành tích không tốt, đều do Phương Lượng Lượng tôi là một đứa trẻ không có ba. Cái gì mà người phụ nữ huyền thoại chứ, chỉ giỏi vờ vịt làm một người phụ nữ đức hạnh chẳng khác nào mợ của tôi. Tất cả những lỗi lầm tôi phạm phải đều quy tội do thiếu sự giáo dục đầy đủ của cha mẹ, vì thế họ đương nhiên cho rằng nhân cách của tôi có chỗ thiếu sót. Bọn họ luôn tàn nhẫn khẳng định như vậy.
Trán nóng lên, lửa giận trong lòng không dập tắt được, tôi cười đáp lời: “Bà đã điều tra hết rồi, không phải hỏi nữa. Những gì bà biết được đều là sự thật.”
Chiếc gương trên tường đối diện phản chiếu khuôn mặt ngỗ nghịch khó dạy dỗ của tôi, còn khóe miệng Vạn Thái quân lại khẽ cong lên, nụ cười có chút đăm chiêu, vẻ mặt kỳ lạ khó lường. Tôi ưỡn thẳng lưng nói: “Những chuyện bà đã điều tra, chắc chắn không được đầy đủ. Là đối tượng bị điều tra, cháu có thể bổ sung thêm cho bà một vài điều.”
“Cháu được một tay mẹ cháu nuôi lớn là sự thật. Lúc ba cháu mất, thậm chí ông còn không biết mẹ đã mang thai. Nhưng lúc đó mẹ cháu, một cô gái hơn hai mươi tuổi vẫn sinh cháu ra, là vì bà quá yêu ba. Bà đừng đem chuyện những đứa trẻ không có ba dạy dỗ ra nói với cháu, mẹ cháu đã rất cố gắng nuôi dậy cháu, đợi đến lúc cháu trưởng thành mới dám tái hôn. Vì thế, những lời ấy mẹ cháu nghe xong sẽ không chấp nhận được đâu. Dù từ nhỏ cháu đã làm không ít việc khiến mẹ cháu đau đầu, nhưng mẹ cảm thấy cháu rất tốt, bản thân cháu cũng cảm thấy như thế. Mẹ con cháu cũng chưa bao giờ cảm thấy cháu thiếu thốn gì về mặt tâm lý, còn nữa, lúc cháu mới sinh ra, mẹ đã đặt tất cả những bức ảnh của ba lên đầu giường, ngày nào cũng cho cháu cầm chơi. Vì thế từ bé đến lớn, ba cháu vẫn luôn cùng cháu lớn lên. Cháu là một đứa trẻ có ba.”
Vạn Thái quân ngồi trên sô pha vô cùng khí thế, khuôn mặt nghiêm khắc, nhưng không biết có phải do tôi hoa mắt hay không, đôi mắt của bà ta hình như không còn lạnh lùng nữa. Nhưng dù sao đây cũng là nhân vật lớn không thể xem thường.
Người phụ nữ ấy nhếch đôi lông mày, giọng điệu không