Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341543
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1543 lượt.
"
Ôn Hoàn co quắp khóe miệng, nói: "Tôi ngại!"
Thấy bộ dạng của cô, Lục Thần không khách khí cười ầm lên, cầm lấy túi nilon trên bàn đi về phía cô, đưa thứ trong tay cho cô, nói: "Cầm lấy đi, cũng biết nhóc con khó tính lại lập dị."
Ôn Hoàn vươn tay nhận lấy, trong túi là đồ dùng vệ sinh hàng ngày, khăn mặt, bàn chải đánh răng đều có đủ cả, nhận xong xoay người trước khi vào toilet tinh nghịch chun mũi với anh một cái.
Lục Thần lắc đầu bật cười, lại lần nữa đi về phía bàn ăn bên kia. Hôm nay là cuối tuần, Lục Thần không có nhiệm vụ huấn luyện, ăn sáng xong liền dẫn Ôn Hoàn trở về khu vực nội thành.
Ngày đó lần đầu tiên Lục Thần đưa cô tới là buổi tối, dọc đường tối om om Ôn Hoàn không nhìn rõ được phong cảnh đoạn đường này ra làm sao, hôm qua lúc tới đây lo lắng sốt ruột chuyện điều tra chính trị kia nên cũng không có tâm tình, bây giờ đi về ngược lại có thể nhìn rõ quang cảnh đoạn đường này.
Dọc đường đi qua một ruộng rau cải, Ôn Hoàn mừng rỡ giống như đứa bé kinh ngạc kêu ra tiếng. Lục Thần buồn cười nhìn cô, nói để lần sau lại cho cô tới đây, Ôn Hoàn không hề nghĩ ngợi gật đầu đồng ý, đợi đến lúc phản ứng được, xấu hổ sụ mặt xuống nói cũng không phải đặc biệt dễ nhìn.
Lục Thần thấy bộ dáng nhỏ nhắn của cô không được tự nhiên, cười mắng cô nghĩ một đằng nói một lẻo, sau đó tiếp tục chuyên tâm lái chiếc xe việt dã quân sự có chút phong cách.
Thời điểm đến khách sạn trợ lý của Ôn Hoàn Tiểu Lâm đã chờ ở cửa, thấy Ôn Hoàn trở lại gần như kích động muốn chảy nước mắt. Ngày hôm qua Ôn Hoàn cứ thế rời khỏi, sau đó điện thoại di động cũng tắt máy không tìm được người, rất sợ cô xảy ra chuyện gì, làm cho Tiểu Lâm cả đêm ngủ không ngon.
Ôn Hoàn lườm Lục Thần bên cạnh, có chút áy náy xin lỗi Tiểu Lâm, nói hôm qua điện thoại của mình đột nhiên hết pin. Lục Thần đứng bên cạnh cất tiếng ho khan che giấu nụ cười trên mặt.
Lúc đang nói chuyện, đạo diễn ăn sáng xong đi vào, thấy Ôn Hoàn, cười đi về phía cô nói: "Ôn Hoàn, chuẩn bị xong chưa, chiều nay màn đầu tiên muốn quay cảnh hôn của cô và Văn Phong."
Nghe vậy, Lục Thần bên cạnh vốn đang tươi cười thoáng cái mặt đen xuống, mở miệng nói thẳng: "Tôi không cho phép!"
Em Là Của Anh!
"Tôi không cho phép!" Đùa à, bạn gái, vợ chưa cưới sắp tới là bà xã sau đó là mẹ của con anh lại cùng người đàn ông khác hôn môi, anh sao có thể chịu đựng được chứ!
Nghe vậy, mọi người đều ngoảnh đầu nhìn Lục Thần bên cạnh, lúc này đạo diễn Trương mới chú tới người đàn ông đứng bên cạnh Ôn Hoàn có vóc dáng to lớn, sắc mặt nghiêm túc giống như là muốn ăn thịt người!
Ông ta cười khan hỏi: "À, vị tiên sinh này là?..."
Không đợi Ôn Hoàn mở miệng giới thiệu, Lục Thần kéo ngay Ôn Hoàn tới sau lưng mình, nói: "Tôi là chồng chưa cưới của Ôn Hoàn." Một bộ khí thế giống như là ông muốn cùng tôi nói lý lẽ hay là muốn cùng tôi dùng quả đấm.
"Đây chẳng qua chỉ là diễn kịch, chúng em đều là diễn viên chuyên nghiệp, không phải người như anh nghĩ!" Ôn Hoàn phản bác, gần như là gào lên.
"Vậy có đúng là cậu ta muốn hôn em không, môi của cậu ta có đúng là chạm tới môi em không, như vậy vẫn còn nói là không chiếm tiện nghi thì là cái gì?!" Anh mặc kệ nghệ thuật với không nghệ thuật cái gì, miệng đối miệng như vậy bản chất chính là hôn, không phải là bị chiếm tiện nghi thì cũng chính là vớ bở!
Ôn Hoàn trừng anh, dùng sức trợn tròn mắt, đấu võ mồm cô vĩnh viễn không nói lại anh, cuối cùng còn bị anh làm cho tức gần chết!
Lục Thần cũng đang trong cơn tức giận, chỉ cần vừa nghĩ tới chiều nay cô bị một người đàn ông khác bưng mặt hôn, trong lòng nghĩ thế nào cũng không thoải mái, tim giống như có một đám lửa thiêu cháy, đốt anh có phần đau nhức.
Trừng mắt, giơ tay giữ khuôn mặt của cô, không để cho cô có bất cứ cơ hội phản kháng nào, dứt khoát cúi đầu hung hăng đặt môi ở trên môi cô, động tác gần như là thô bạo, không có một chút dịu dàng nào.
Ôn Hoàn bị anh "cắn" làm cho đau nhức, giãy dụa đập tay vào bờ vai của anh, lại nghe thấy anh vừa cắn môi của cô vừa kề sát vào cô nói: "Em là của anh!" Giọng nói kia bá đạo giống như là mệnh lệnh, không hề cho người ta có đường từ chối.
Em là của anh...
Rõ ràng là lời nói bá đạo không ai bì nổi nhưng nghe vào trong đầu Ôn Hoàn lại có loại ấm áp khác thường, trước đây lúc cô một thân một mình đã từng hi vọng có người có thể nói với cô một câu như vậy, sau đó cô có thể vì những lời này mà toàn tâm toàn ý dựa vào vai người kia, nếu vậy mấy năm nay có lẽ không cần trải qua khổ cực như vậy? Chẳng qua là người lúc trước cô hi vọng có thể nói với cô câu này lại né tránh, nguyên nhân là sợ bị liên lụy tới...
Lục Thần bá đạo giữ lấy hôn một lúc lâu như vậy, dường như cảm giác thấy người trong ngực có cái gì không đúng, lúc này mới chậm chạp buông cô ra, nói là buông nhưng tay đổi thành đặt trên hông cô, cụng đầu vào trán cô hỏi: "Sao vậy?"
Ôn Hoàn mở to mắt nhìn anh, hai người dán lại rất gần, hơi thở phả vào mặt cả hai, vừa ấm vừa nóng.<