Tác giả: Ám Dạ Lưu Tinh
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341841
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1841 lượt.
Trước khi anh thăng hàm đều chuẩn bị tự đi thi, nghe nói bài thi chuyên sâu với bài thi của thí sinh tự do không khác nhau lắm, có lẽ thi tự do khó hơn một chút nhưng anh không sợ. Anh từng nghĩ tới chuyện đi học chuyên sâu, đáng tiếc bộ đội không đời nào cho một hạ sĩ quan đi học, vì thế lúc đó anh đã chuẩn bị xong lại không thể thi. Cho dù sư đoàn đã có danh sách phê duyệt cho anh đi học nhưng anh vẫn quyết định tự thi chuyên sâu dựa vào năng lực của anh, thi không đậu lại tính đường khác. Lúc đó Lưu Vũ nói anh quá ngốc, nhưng anh có ý nghĩ của anh. Có lẽ vì lần này anh thi đấu giành được thứ hạng, sư đoàn mới có quyết định đó nhưng anh không muốn vì nguyên nhân này mà đi học, anh muốn dựa vào năng lực của mình. Có bộ đội cử đi, vậy sau khi tốt nghiệp anh phải quay về đơn vị cũ, nếu anh tự thi, nói không chừng còn có cơ hội đến đơn vị mình thích tuy rằng anh không tính rời khỏi đơn vị cũ.
Anh nhìn ra được, ông Tu rất hài lòng về anh, chỉ là nghĩ đến thái độ chống đối của bà Tu, anh lại nổi gai ốc, biết không vượt qua được thử thách của bà, anh và Tu Dĩnh không thể đường đường chính chính sống với nhau, chạy trốn gì đó vô dụng. Bà Tu hung hãn thế nào anh đã lãnh giáo rồi.
“Cô, cháu thật lòng muốn lấy Dĩnh Dĩnh, cũng hi vọng cô chấp nhận cháu. Tuy cô cho rằng cháu không đủ tài giỏi, nhưng cháu cam đoan với cô, cháu sẽ cố gắng khiến Dĩnh Dĩnh hạnh phúc.” Sau ba tháng thử thách ở chức trung đội trưởng, giờ anh đã được thăng lên đại đội phó, đây là sự khẳng định của bộ đội với anh, cũng là kết quả nỗ lực của bản thân anh.
Bà Tu hừ một tiếng, không nói chuyện.
Vì sao mẹ làm thế? Lúc trước Tiểu Hùng không có tiền đồ thì chê anh không nổi bật bằng Phương Thành, bây giờ khó khăn lắm mới được thăng hàm, khó khăn lắm mới lên sĩ quan, bà lại lấy tiền đồ của anh và cô ra uy hiếp bắt anh lựa chọn, bảo Tiểu Hùng lựa chọn thế nào chứ? Cô quan trọng, tiền đồ cũng quan trọng, Tiểu Hùng nỗ lực bao lâu mới đạt được? Sao có thể dễ dàng phá hủy? Tiểu Hùng đồng ý nhưng cô thì không.
“Mẹ, con hận mẹ, con thật sự hận mẹ.” Tu Dĩnh chưa bao giờ thất vọng về mẹ đến thế, vì sao bà lại ác độc như vậy, vì sao?
“Dĩnh Dĩnh, nghe lời, mau vào phòng, em như thế sẽ bị lạnh đó.” Hùng Khải chỉ quan tâm sức khỏe của Tu Dĩnh, so sánh ra, ngược lại anh không lo đến tiền đồ của mình.
Bà Tu không nói, chỉ lạnh lùng nhìn Hùng Khải và Tu Dĩnh.
“Nếu bà ấy muốn hại anh, em thành tội nhân thiên cổ mất, bảo em làm sao có mặt mũi làm dâu nhà họ Hùng, còn mặt mũi nào đi gặp người nhà anh?” Nước mắt Tu Dĩnh ràn rụa.
“Bà xã, bà quậy đủ chưa?” Lúc này ông Tu cũng nổi cáu.
Ông luôn nhường nhịn bà, bởi vì lúc ông khó khăn nhất, bà cùng ông vượt qua gian nan, vì thế ngoài yêu ra phần lớn là cảm kích nhưng bây giờ bà lại muốn dùng thủ đoạn uy hiếp như thế chia rẽ con gái yêu quý với người yêu nó, ông nhịn không nổi nữa.
“Chuyện này tôi đồng ý là đủ. Tiểu Hùng, từ hôm nay trở đi ba giao Dĩnh Dĩnh cho con, con phải đối xử tốt với nó, nếu có ngày con phụ nó, ba không tha cho con.” Rốt cuộc ông Tu cũng ra oai.
“Các người dám!” Bà Tu quát lớn, làm trái tim đang nhảy nhót của Hùng Khải lại trầm xuống đáy.
“Nhà này tôi mới là chủ, tôi nói được là được.” Ông Tu trưng ra khí thế của ông chủ gia đình.
Bà Tu nghiến răng “Được, ông là chủ gia đình chứ gì? Rồi, ông cho chúng kết hôn, không cần tôi đồng ý chứ gì? Được lắm, bắt đầu từ hôm nay, cái thằng Hùng Khải này không cần kêu tôi là mẹ vợ nữa, Dĩnh Dĩnh cũng không cần gọi tôi là mẹ, ông càng không cần thừa nhận tôi là vợ, chúng ta ly hôn, chia nhà.”
Dường như có một quả lựu đạn vừa được ném ra, nổ tan lòng mỗi người.
Ông Tu im lặng không nói nữa.
Tu Dĩnh không ngừng cắn môi, hơi thở cũng càng lúc càng dồn dập, cuối cùng không kềm nổi, ôm bụng rên một tiếng, ngã quỵ xuống đất.
Máu, từ giữa hai chân chảy ra, chói mắt ghê người, làm tất cả những người có mặt hoảng hồn.
“Dĩnh Dĩnh…” Ba người cả kinh chạy tới.
Lúc này Hùng Khải đã chảy nước mắt, đàn ông không dễ dàng rơi lệ, nhưng nhìn người yêu vì mình mà dằn vặt tiều tụy thế này, rốt cuộc anh không chịu nổi mà khóc.
“Dĩnh Dĩnh!” Hùng Khải bế cô lên chạy ra ngoài cửa.
Tu Dĩnh nén cơn đau bụng ùa tới từng đợt, gào lên “Mẹ, con hận mẹ.”
Bà Tu cũng bị tình trạng của Tu Dĩnh làm cho đờ người ra, bà không ngờ quyết định của mình lại gây ra thương tổn cho con lớn tới vậy.
“Bà như vậy sẽ hại chết Dĩnh Dĩnh.” Ông Tu quẳng lại một câu cũng đuổi theo.
Lòng bà Tu rối loạn, mọi quyết định đều vất lên chín tầng mây, trong lòng chỉ có an nguy của Tu Dĩnh.
Bệnh viện, cả đầu óc Hùng Khải chỉ có Tu Dĩnh, chỉ biết mỗi an toàn của cô. Nếu đây là trừng phạt của bà Tu dành cho anh, vậy thì bà đã làm được rồi, việc này còn làm anh khó chịu hơn bị bà tổn thương.
Trong đầu anh chỉ có một câu, trước khi bác sĩ vào phòng cấp cứu đã cảnh cáo: “Hiện tại bệnh nhân đang mang thai, sao các vị lại khiến tâm trạng cô ấy bất ổn như thế, tạo thành dấu hiệu sẩy thai, tình hình nghiêm trọng, sẽ mất mạng của người mẹ.”
Sao lại nh