Tác giả: Ám Dạ Lưu Tinh
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341861
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1861 lượt.
đang từ thang cuốn đi xuống.
Tu Dĩnh, Tu Dĩnh của anh, em cuối cùng cũng đến! Hùng Khải quá hưng phấn, không kềm lòng nổi vội chạy tới.
Tu Dĩnh cũng đã thấy anh. Mặt anh đỏ hồng, nhưng vì quá đen nên màu đỏ này chìm dưới lớp da đen bóng. Một thân quân phục càng tôn thêm nét oai hùng cho thân hình gầy gầy của anh. Người đàn ông xuất hiện không biết bao nhiêu lần trong giấc mơ của cô. Thì ra anh lại đẹp trai như thế, so với ảnh chụp và camera còn anh tuấn hơn nhiều, giây phút này thử hỏi sao anh không làm cô động lòng cho được?
Tu Dĩnh đứng trên cầu thang cuốn, không nhúc nhích cục cựa, không biết kế tiếp mình nên làm gì, nói gì. Không phải tài ăn nói của cô rất giỏi sao? Tiểu thư bán nhà giỏi nhất của phòng kinh doanh, thế mà cũng sẽ khẩn trương, lúng ta lúng túng?
Hùng Khải đã không chờ kịp thang cuốn chậm chạp đi xuống, anh chạy ào tới, một bước cũng thành hai bước, lướt qua người trên thang cuốn, chạy thẳng một mạch tới trước mặt Tu Dĩnh. Nhìn cô, trong mắt toàn là thâm tình, môi anh động đậy nhưng cái gì cũng không nói nên lời, đột nhiên dang rộng hai tay, ôm chặt cô vào lòng.
Nhớ Em
Bóng đêm bao phủ thành phố X, kì thật rất đẹp. Tuy không so được với ánh đèn màu rực rỡ về đêm nơi thành phố lớn nhưng lại có vẻ đẹp tự nhiên. Đây là ấn tượng đầu tiên của Tu Dĩnh khi đến thành phố X.
Ngồi trong xe, nhìn người đàn ông đang lái xe bên cạnh, cô tưởng như mình đang trong mộng.
Thật sự gặp mặt, lại không hề thận trọng như dự tính, ngược lại rất tự nhiên, giống như bọn họ không phải gặp nhau lần đầu mà đã là vợ chồng già rồi.
Tiểu Hùng rất đẹp trai, so với trong hình chụp và webcam còn đẹp hơn, đặc biệt dáng vẻ lái xe bây giờ, nhìn nghiêng mặt, Tu Dĩnh phát hiện tim mình đập càng lúc càng nhanh.
Gió từ bên ngoài lùa vào dường như giấu mất câu vừa rồi của anh, Tu Dĩnh quay qua hỏi: “Anh nói gì?”
“Không, không có gì!” Mặt Hùng Khải nóng lên, vì một câu xúc động nhất thời của mình vừa rồi mà muốn cắn lưỡi, sao có thể nói chuyện không có đầu óc như thế?
Hùng Khải lái xe rất nhanh, trời tối có rất ít xe trên đường, cho nên mới một tiếng bọn họ đã đến nơi đóng quân. Anh dừng xe ngoài cổng, sau đó truyền tới tiếng người ở phòng thường trực, kế đó lái xe đi vào nơi trú quân.
Trước doanh trại, có đến cả trăm người đứng chỉnh tề, đều vươn cổ ra nhìn.
Xe vừa vào tới doanh trại, cánh binh sĩ này lập tức đứng thẳng “nghiêm", sau đó đồng thanh hét: “Chào chị dâu!”
Tuy Hùng Khải chỉ là một trung đội trưởng nhưng vì tiếng tăm rất tốt, là trung đội trưởng gương mẫu có tiếng trong sư đoàn, thế nên vừa nghe nói có bạn gái anh đến, đều chạy ra nhìn.
Tu Dĩnh xuống xe liền thấy binh sĩ đứng chật ních trước cửa doanh trại, lại bị bọn họ hét to làm cô giật nảy người, mặt đỏ bừng, căng thẳng hỏi nhỏ Tiểu Hùng: “Sao bọn họ…”
Tu Dĩnh không phải tuýp người mất bình tĩnh trước đám đông. Đối diện với bao nhiêu khách hàng cũng không khẩn trương, nhưng giờ phút này, tình cảnh này lại hoàn toàn không giống, bản thân mình biến thành đối tượng vây quanh dòm ngó, đó lại là hai chuyện khác nhau.
“Giải tán hết đi!” Hùng Khải quát bọn họ rồi dẫn Tu Dĩnh đi về dãy phòng dành cho người nhà.
Phòng dành cho người nhà nằm bên phải doanh trại, đi qua một thao trường có một dãy nhà trệt, đó là phòng dành cho người thân. Mỗi đại đội có tổng cộng hai căn phòng dành cho gia đình. Hùng Khải nói với cô, hai căn phòng này, thông thường là dành cho người nhà của đại đội trưởng và chính trị viên ở, còn người nhà của trung đội trưởng thì; nếu không có chuyện gì đột xuất thì có thể ở một trong hai căn này. Trong sư đoàn có một dãy nhà lầu dành cho hạ sĩ quan, người nhà của hạ sĩ quan đến sẽ ở đó.
“Nếu người nhà của trung đội trưởng, đại đội trưởng và chính trị viên cùng đến thì sao?” Chỉ có hai phòng, lỡ mọi người đều đến thì làm sao?
“Gặp tình huống đó, người nhà trung đội trưởng chỉ có thể đi nhà khách thôi. Đương nhiên cũng có khi đại đội trưởng, chính trị viên sẽ nhường phòng lại cho gia đình trung đội trưởng, đó cũng không phải quy định cứng nhắc.” Hùng Khải đáp rất dứt khoát.
“Anh là hạ sĩ quan, nói vậy có phải sau này em cũng sẽ ở dãy nhà dành cho hạ sĩ quan không?” Cũng không biết điều kiện ở dãy nhà hạ sĩ quan ra sao, có tệ lắm không?
“Đúng thế! Dãy nhà lầu của hạ sĩ quan đều dành cho gia đình hạ sĩ quan ở, nhưng hạ sĩ quan quá nhiều cho nên người nhà đến không đủ chỗ ở. Thông thường sẽ đến nhà khách ở, chẳng qua nhà khách thì phải trả tiền còn phòng người nhà thì miễn phí.” Hùng Khải giải đáp thắc mắc của Tu Dĩnh.
“Tiêu chuẩn nhà khách ra sao? Giá tiền thế nào?”
“Cơ sở không khác bên ngoài nhiều lắm, giá tiền thì rẻ hơn bên ngoài. Do là nhà khách của quân đôi, thông thường dùng để tiếp đón thủ trưởng.”
Trong lúc nói, hai người đã đi đến bên ngoài phòng người nhà. Phòng ốc rất cũ, khoảng sân trước mặt có trồng cây. Mặt sân dưới ánh đèn không thấy một chiếc lá nào, sạch sẽ khó tin. Dưới gốc cây có bàn và ghế đ