Tác giả: Ám Dạ Lưu Tinh
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341909
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1909 lượt.
nói cũng ít, hình như tâm sự nặng nề. Tu Dĩnh dù có vô tâm mấy cũng nhận ra được. Chẳng lẽ chuyện Phương Thành gây cho anh đả kích lớn đến thế ư? Tu Dĩnh chỉ có thể lý giải như thế. Nếu cô biết ông bố tốt của mình lén lút nói chuyện riêng với Hùng Khải, có lẽ cô sẽ không ngây thơ cho rằng chỉ có Phương Thành mới gây ra phiền phức này.
Trước mặt Tu Dĩnh, ông Tu không tỏ vẻ gây hấn với Hùng Khải như trước đó nữa, ngược lại, quan tâm đến Hùng Khải làm Tu Dĩnh rất cảm động, cô tưởng ba cô thật tình đón nhận Hùng Khải rồi.
Chân của cô điều trị ở quân y viện đã đỡ hơn rất nhiều, đi lại không đau nữa. Nhưng ông Tu vẫn lo cho vết thương của cô, nên cố gắng không để cô đi lại nhiều.
Ba ngày sau, Tu Dĩnh phải đi rồi. Hôm nay là buổi tối cuối cùng họ ở chung với nhau, Hùng Khải nói anh cũng sắp quay về doanh trại rồi. Một ngày này, hai người cùng nhau đi dạo trên lối đi nhỏ trong viện quân y. Hùng Khải thương chân Tu Dĩnh bị đau, cứ đi mấy bước lại dừng, hai người nghỉ một lát. Đến chỗ có ít người, bỗng dưng Hùng Khải cõng cô lên.
“Tiểu Hùng, anh…” Tu Dĩnh sửng sốt, ngẩn ngơ, cô không nghĩ Tiểu Hùng lại cõng cô.
Hùng Khải đáp “Anh đã muốn cõng em từ lâu nhưng mãi vẫn chưa có cơ hội. Trước mặt có vũng nước, chân em bị bỏng tốt nhất là không nên đi, để anh cõng em qua thôi.”
Tục ngữ có câu, từ một chi tiết nhỏ nhặt có thể nhìn ra người đó thật tình hay không. Hùng Khải tinh ý thế này khiến Tu Dĩnh rất cảm động. Có lẽ hành động khiến cô cảm động của anh không nhiều lắm nhưng chuyện lần này, có thể tính là một.
“Cục cưng, nếu có một ngày anh rời khỏi em, em sẽ thế nào?” Cõng cô, đột nhiên Hùng Khải hỏi một câu như thế.
Tu Dĩnh ngây người, đáp ngay lập tức “Em sẽ hận anh.” Sau đó giãy dụa tụt xuống, lấy làm lạ nhìn anh “Anh sẽ bỏ em?”
“Không có, chỉ lấy ví dụ thôi mà.” Hùng Khải cười cười.
“Tiểu Hùng, lấy chuyện này ra làm trò đùa không vui tí nào, nếu như giả dụ thành thật, em sẽ hận anh suốt đời.” Tu Dĩnh nghiêm túc nhìn anh.
Bỗng dưng Hùng Khải trầm mặc, anh quay người ôm chầm lấy cô, nỉ non “Không đâu, không có ngày đó đâu. Mặc kệ ra sao, anh sẽ làm cho mình có đủ năng lực bảo vệ em, có đủ năng lực mang lại hạnh phúc cho em, bởi vì anh yêu em.”
Tu Dĩnh cảm thấy hôm nay Hùng Khải rất kỳ lạ, nói năng lộn xộn, đã vậy còn ấp a ấp úng, muốn nói lại thôi khiến cô nảy sinh nghi ngờ, cô hỏi “Tiểu Hùng, anh nhìn em này, nhìn thẳng vào em mà nói cho em biết, có phải anh giấu em chuyện gì không?”
Tiểu Hùng nhìn mắt cô, mắt cô rất đẹp, rất sáng, nhưng đôi mắt này khiến anh vừa cảm thấy êm đềm vừa thấy lo. Anh cụp mắt xuống, chối “Không có.”
“Tiểu Hùng, anh đang nói dối? Có phải chuyện Phương Thành khiến anh không vui? Em đã nói với anh rồi, em và Phương Thành không có gì cả. Lần đó nói vậy chỉ vì muốn kích cho anh tỉnh sớm thôi.” Điều đầu tiên cô nghĩ đến chính là Phương Thành.
“Không phải Phương Thành.” Hùng Khải chậm rãi thở dài.
“Vậy là gì? Anh nói cho em biết đi, em muốn biết.” Tu Dĩnh cũng rất nghiêm chỉnh, muốn truy hỏi kỹ càng đến tột cùng là chuyện gì.
“Không có, cục cưng, em nghĩ nhiều rồi. Anh đâu có giấu em gì đâu.” Hùng Khải tỏ vẻ thành thực, ánh mắt cũng sáng ngời, hoàn toàn không giấu diếm gì cả.
“Sau này anh không được nói như thế nữa, sẽ làm em đau lòng.”
Hùng Khải thắt lòng, bất chấp còn có bệnh nhân, bác sĩ đi tới đi lui xông lên ôm chặt lấy Tu Dĩnh, hôn lên vành tai cô “Xin lỗi, Dĩnh Dĩnh, sau này anh không nói đùa kiểu đó nữa, không bao giờ. Anh nói rồi, anh muốn mang lại hạnh phúc cho em.” Nước mắt như suối nhỏ trên má Tu Dĩnh.
Tu Dĩnh cảm giác mặt ẩm ướt, ngước nhìn, liền thấy mắt Hùng Khải lấp lánh ánh nước. Cô đau xót, ôm cứng lấy anh, dịu dàng thì thầm “Nhất định chúng ta sẽ vui vẻ hạnh phúc mãi mãi, không ai được làm tổn thương ai. Là anh hay em đều không được phép làm người kia đau lòng, nếu sau này anh làm chuyện có lỗi với em, nhất định em sẽ hận anh, từ đó trở đi không gặp anh nữa.Em nói được thì làm được.”
Hùng Khải không ngừng gật đầu. Cho dù đường tương lai có gian nan mấy đi nữa, anh nhất định sẽ nghĩ biện pháp đi tới.
Bởi vì yêu, nên bận lòng. Bởi vì yêu mà lo được lo mất. Cũng bởi vì yêu, nên khi tổn thương mới càng thêm hận.
Tim Hùng Khải đang nhỏ máu, anh thở dài thật khẽ, nghĩ thầm: Dĩnh Dĩnh, nhất định anh sẽ mang lại hạnh phúc cho em! Cho dù mưa to gió lớn thế nào, anh cũng cắn răng vượt qua!
Hai người ôm nhau, không biết trên lầu tòa nhà nào đó, có một cặp mắt đang nhìn họ chòng chọc, phía sau cặp mắt đó, lại truyền đến một tiếng thở dài.
Được Tiến Cử
Ba ngày tới thật nhanh. Hai người còn chưa chuẩn bị thì đã tới lúc chia tay. Tuy rằng có biết bao nhiêu điều không nỡ, Hùng Khải vẫn quyết định tiễn hai cha con Tu Dĩnh ra sân bay, bất chấp việc anh chưa khỏe hẳn.
Sân bay ly biệt làm hai người đều nhớ đến tình cảnh lần đầu tiên chia tay. Lúc đó Tu Dĩnh khóc lóc thảm thiết, cứ bịn rịn không muốn rời. Anh cũng đau lòng không nỡ để Tu Dĩnh đi