Tác giả: Ám Dạ Lưu Tinh
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341883
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1883 lượt.
chung một bàn, còn có chị dâu Mai Nhạc. Chẳng mấy khi có dịp liên hoan, sao thiếu vợ đại đội trưởng được, đương nhiên có cả Đường Tiểu Miểu và Thính Thính nhà cô ấy. Trên bàn đặt sẵn rượu, chỗ Tu Dĩnh ngồi đặt một ly bia rót sẵn, Tiểu Trà và Mai Nhạc cũng có. Hai người đùn đẩy nhau ngồi xuống, Tu Dĩnh cảm thấy ngượng ngập. Tuy bình thường cô rất hoạt bát nhưng ở nơi như thế này, khó tránh khỏi việc các chiến sĩ tới mời rượu này nọ nên ít nhiều gì cũng sẽ xấu hổ. Tiểu Trà có vẻ phóng khoáng hơn nhiều, không sợ lạ, cùng vui vẻ nói chuyện với các chiến sĩ, khá là tích cực.
Đại đội trưởng nâng ly lên nói “Hôm nay là ngày đặc biệt, chúng ta cùng nâng cốc.” Nâng ly, chạm cốc, nhìn mọi người một hơi uống cạn, Tu Dĩnh chỉ nhấp môi nhưng cũng đủ khiến cô nhăn tít, đắng quá! Không ngờ rượu đắng thế này, bình thường cô toàn uống nước ngọt.
Bên các chiến sĩ sớm đã uống hăng say. Mọi người đều hào hứng, chẳng mấy khi được nghỉ, chẳng mấy khi có liên hoan, chẳng mấy khi được cao hứng như thế, tất nhiên phải uống cho sướng. Oẳn tù tì, cụng ly, hò hét, đại đội trưởng lên tiếng “Hôm nay tôi cho phép các cậu hét, xem tiểu đội nào hò hét lớn tiếng nhất, trước mắt tôi chỉ nghe tiếng tiểu đội một lớn nhất thôi.” Mọi người cười vui vẻ, tiếp tục uống. Hùng Khải và chính trị viên cũng đi cụng ly với chiến sĩ, cùng họ hò hét. Nhưng các chiến sĩ chưa chịu thôi, đồng thanh hét lớn “Các chị dâu uống đi! Các chị dâu uống đi!...”
Tu Dĩnh không biết uống rượu, chỉ ngồi tại chỗ ăn cơm, trên bàn ngoài đồ ăn còn có trái cây, táo, nho v.v. Tu Dĩnh chậm rãi lột nho ăn, có lúc lại quay sang nhìn mọi người uống rượu. Các chiến sĩ rất nhiệt tình, uống rượu sảng khoái. Bình thường cô chỉ thấy Tiểu Hùng dịu dàng, còn chưa chứng kiến mặt hào sảng cởi mở của anh thế này, nhất thời nhìn ngây người.
“Có phải cảm thấy không giống không?” Tiểu Trà ngồi kế bên thì thầm, mắt cô ấy cũng sáng ngời.
Tu Dĩnh đỏ mặt e thẹn gật đầu. Quả thật, cô chưa thấy Hùng Khải phóng khoáng như thế này, khiến cô có cảm giác hiểu biết anh thêm lần nữa. Cô cứ cho rằng Hùng Khải thật thà chất phác, rụt rè mà dịu dàng, chưa từng liên tưởng tới mặt hào sảng tục tằn của anh, lần đầu tiên hiểu sâu hơn về anh.
Các chiến sĩ hò hét vang dội, hiếm khi được liên hoan mà. Dù sao thường ngày không được phép uống rượu, huấn luyện căng thẳng, nào được buông thả uống rượu thế này. Cơ hội hiếm có nên phải thừa dịp, bọn họ chơi điên cuồng, oẳn tù tì đoán số, đấu rượu, hò hét, tiếng sau cao hơn tiếng trước.
Tu Dĩnh chậm rãi ăn nho, Tiểu Trà đi lúc nào cô cũng không biết, cứ chìm đắm trong suy tư của bản thân.
“Dĩnh Dĩnh, chúng ta đi qua uống rượu cùng họ đi.” Hùng Khải kéo Tu Dĩnh.
Tu Dĩnh đang lột nho, chọc Thính Thính, nghe Hùng Khải nói bèn quay đầu nhìn anh, theo ánh nhìn của anh nhìn qua thì thấy chính trị viên và Tiểu Trà đang cụng ly với các chiến sĩ. Đường Tiểu Miểu vướng Thính Thính nên không đi, ngồi yên trên ghế, nói với Tu Dĩnh “Mau đi đi, nếu không có Thính Thính chị cũng qua đó mời rượu rồi.”
Bấy giờ Tu Dĩnh mới lật đật thả nho xuống, bắt chước Hùng Khải cầm ly rượu lên. Nhưng cô không biết uống, vì thế việc này quả thật làm khó cô. Khổ nỗi, thịnh tình khó từ chối, đành đỏ mặt theo anh đi mời rượu, không biết uống nên chỉ nhấp có một chút cô đã thấy choáng váng rồi.
“Chị dâu, chừng nào anh chị kết hôn thế?”
“Chị dâu, sao hai người quen nhau?”
“Chị dâu, kể cho bọn em nghe tình sử của anh chị đi! Gặp nhau lần đầu ở đâu, ai ngỏ lời trước?”
“Chị dâu…”
Các chiến hỏi liên tục hại cô xấu hổ không biết trả lời ra sao. Hùng Khải lên tiếng “Các cậu mời rượu thì mời, hỏi gì hỏi lắm thế?”
“Trung đội trưởng, không cho phép anh chen vào. Cả chị dâu đại đội trưởng và chính trị viên đều nói cả, hai anh chị cũng phải nói chứ?” Bọn họ không định bỏ qua cho Tu Dĩnh.
Hùng Khải nghiến răng “Các cậu còn biết lớn nhỏ không?!”
“Trung đội trưởng, đại đội trưởng cũng nói rồi, hôm nay không có quan hay binh, chỉ có liên hoan, chỉ có náo nhiệt, không phải anh muốn chống lại ý của đại đội trưởng đấy chứ?” Tiểu đội trưởng Vương Thắng cười hề hề.
Hùng Khải thật muốn cho cậu ta một đấm, may mà anh nhịn được “Cậu nói chuyện vợ chồng cậu trước đi, cậu nói tôi sẽ nói.”
Vương Thắng cười ha ha “Có gì khó, chuyện em và vợ em mọi người biết cả. Bọn em quen nhau qua chương trình tìm bạn trăm năm, sau đó gặp mặt kết hôn, tự nhiên mà thành. Bây giờ đến lượt hai người. Các đồng chí, có muốn nghe chuyện của trung đội trưởng và chị dâu không?"
“Muốn! Muốn! Muốn…” Mọi người đều hét vang.
Hùng Khải cũng không giấu diếm, tợp một ngụm rượu nói “Bọn tôi quen nhau ở đại hội gặp mặt, sau đó gặp nhau. Báo cáo xong.”
“Không được, sao có bấy nhiêu thôi? Tỉ mỉ, phải kể chi tiết.” Vương Thắng cầm đầu rống lên.
“Được rồi được rồi, hôm nay giới thiệu tới đây thôi. Hôm nào khác tôi có thời gian sẽ cùng cậu tìm hiểu.” Hùng Khải đặc biệt nhấn mạnh hai chữ tìm hiểu, tặng cho anh ta ánh mắt “rồi cậu sẽ hiểu.”
Vương Thắng rùng mình, đổ mồ hôi hột.
Hùng Khải lại dẫn T