Tác giả: Tinh Hồng
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 134869
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/869 lượt.
ười, đối với mỗi người cũng ra vẻ khó gần, giờ phút này anh dịu dàng con ngươi màu lam thoáng qua một chút thương tiếc, anh không kìm lòng được say mê trong lưới tình.
Lúc Doãn Doãn tỉnh lại, trước mặt chính là đôi con con ngươi màu lam dịu dàng xa lạ, trong đầu cô bỗng nhiên trống rỗng, không biết rốt cuộc mình đang ở đâu.
“Anh……” Chưa đầy một giây đồng hồ, cô yếu ớt lập tức nghĩ người đàn ông trước mặt giống như Satan nhẫn tâm đem cô giam cầm còn không để ý tới cô, cô căm hận người đàn ông này.
Doãn Doãn dùng sức quay đầu sang chỗ khác, nhắm hai mắt lại, không muốn nhìn ánh mắt áy náy cùng thương tiếc của Chức Hạo.
“Anh biết em đã tỉnh, có đói bụng không?” Ão não thở dài một hơi Chức Hạo nhìn về phía Doãn Doãn không muốn nhìn anh hỏi.
Trong lòng Doãn Doãn tức giận cũng không thể trách, cô không muốn nói chuyện với anh ta. Có anh ta ở đây, cô vẫn còn ở lại Pháp, cô hiện tại bắt đầu ghét nước Pháp, cô chỉ muốn trở lại Đài Loan ấm áp.
Nhưng lòng cô không bỏ được chính là Doãn Húc.
Cô biết mình làm một chuyện không thể tha thứ, cô trộm giống của anh ta, lại yêu anh ta, ông trời mới sai tên Satan này tới trừng phạt cô.
Cô chấp nhận! Dù sao trong lòng anh ta cũng có người mình yêu, cũng có vợ chưa cưới, cô lại mang thai con của anh ta, dù thế nào cũng đứng sau hai người họ, cô không thèm, cô cũng không tin cô thật sự không ai muốn.
Nhưng tại sao tim lại cảm thấy một trận âm ỉ đau nhói? Doãn Doãn tuyệt vọng mặc cho nội tâm đau khổ lan tràn, đem nước mắt chứa chan dùng sức nuốt vào trong bụng, chính là không muốn người đàn ông làm cho cô tổn thương nhìn thấy!
“Em đã hôn mê bốn ngày, anh nghĩ bây giờ em chắc rất đói, em gọi người giúp em chuẩn bị một ít thức ăn, được không?”
Chức Hạo nhìn bóng lưng Doãn Doãn, nếu là trước kia anh đã sớm lửa giận giương cao, nhưng vừa nhìn thấy cô nhu nhược lại không có vẻ tức giận chút nào, anh không nhịn được trách cứ chính mình.
Cũng không cần anh quản! Doãn Doãn mắng ở trong lòng.
“Doãn Doãn, nếu như em giận anh, có thể đợi thân thể em tốt lên một chút lại tức giận được không?”
Tức giận còn phải xem giờ sao? Doãn Doãn lại mắng ở trong lòng, đáy lòng cô lại càng không dễ chịu.
“Anh biết em có nghe lời anh nói, Doãn Doãn, em rốt cuộc muốn anh phải làm sao bây giờ?” Thanh âm khàn khàn mê cực kỳ người, hại Doãn Doãn suýt nữa xoay người tha thứ cho anh. Nhưng vừa nghĩ tới hành động của anh đối với cô, cô cảm thấy mình tủi thân muốn chết, cô có chết cũng không tha thứ cho tên đàn ông thối này!
“Doãn Doãn, chẳng lẽ em tính không để ý tới anh sao?” Nhìn đường cong phần lưng cứng ngắc, Chức Hạo không biết lần thứ mấy thở dài.
“Chẳng lẽ em không thể vì Doãn Húc, tha thứ cho anh sao?” Chức Hạo biết Doãn Doãn là một cô gái rất dễ mềm lòng, cô nhất định sẽ bị anh dịu dàng làm cảm động.
“Anh nói xin lỗi với em được không? Đều tại anh không suy nghĩ giam em ở trong phòng, anh đến Ý bận công tác, không phải cố ý quên em. Nhìn bộ dáng nằm trên giường này của em anh cũng rất đau lòng, thật sự xin lỗi em, hy vọng em có thể tha thứ cho anh, anh không phải cố ý bỏ rơi em đâu.”
Hừ, thì ra tôi ở trong lòng anh không quan trọng như vậy, cho nên anh mới có thể quên tôi đi, thật quá đáng! Doãn Doãn càng nghe càng tức giận, vốn thân thể không có thể lực bởi vì tức giận mà phát run.
Chức Hạo cảm nhận được Doãn Doãn không thoải mái, tròng mắt màu lam hiện lên màu hồng nhạt, thống khổ không biết nên làm sao với cô bây giờ.
“Doãn Doãn, em đã tỉnh rồi?” Lúc này Doãn Tinh lại xông vào.
Phong Dực đi sau lưng Doãn Tinh nhìn Chức Hạo xin lỗi một cái, anh đối với việc bà xã thích chõ mũi vào chuyện người khác thật sự đã hết cách.
“Doãn Doãn, chị vừa ở ngoài cửa cũng nghe được một ít, chị biết em đã tỉnh, em nhất định là rất tức giận phải không?” Doãn Tinh rất hiểu tính cách của em gái, cái nó quan tâm chính là mình ở trong lòng Chức Hạo một chút địa vị cũng không có.
“Doãn Doãn, em không nên tức giận với loại người như vậy, như vậy không đáng, em nhanh ăn một chút gì, bồi bổ thân thể thật tốt, như vậy em có thể sớm rời khỏi nơi này và tên đàn ông làm cho em tức giận muốn chết này, có đúng không?”
Doãn Tinh khom người đến gần giường bệnh, đưa tay sờ sờ lưng Doãn Doãn.
Qua một lúc lâu, Doãn Doãn mới từ từ xoay người lại, trong mắt tràn đầy nước mắt ủy khuất.
“Doan Tinh, em……” Doãn Doãn khổ sở nói không ra lời.
“Em đừng nói gì hết, em không tha thứ anh ta là đúng, chị ủng hộ em.” Doãn Tinh mãnh liệt trợn mắt nhìn Chức Hạo một cái, sau đó đỡ Doãn Doãn dậy.
“Doãn Tinh, em muốn gặp Doãn Húc.” Dúi đầu vào hõm vai Doãn Tinh, lúc này Doãn Doãn vô cùng nhớ Doãn Húc, “Doãn Húc bị anh ta đưa đi!”
Doãn Tinh trợn mắt nhìn Chức Hạo một cái.
“Em rất nhớ Doãn Húc!” Doãn Doãn vừa lau nước mắt, vừa khẩn cầu nhìn Doãn Tinh.
“Này, anh mau trả Doãn Húc lại cho em ấy, anh không thể không có nhân tính như vậy? Doãn Húc là do Doãn Doãn mang thai mười tháng sinh ra, sao anh lại đối với mẹ con họ như vậy? Sao anh có thể bá đạo như vậy?”
Một mự