Tổng Giám Đốc Cho Tôi Mượn Sinh Em Bé
Tác giả: Tinh Hồng
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 134861
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/861 lượt.
oãn khng biết, c chỉ biết l cng gần ngy Chức Hạo kết hn, lòng của c cng bnh thản đến lạnh lùng. C trở nn hết sức tỉnh to, my ngy trc du vết hai bn tay trn gò m c cũng đã tự mt đi, c cũng khng đ ý ti, vết thơng trn thn th đã khng coi vo đu, c cảm thy tm hồn bị khinh bỉ vu oan đã vợt qua vết thơng ngoi da.
My ngy nay cũng khng thy ngời đn ng đã đả thơng c, cũng khng phải nhn thy anh ta phch li nữa. Tại sao phiền toái chưa tới tìm cô đây? Có lẽ trải qua lần đó, cô đã hiểu bản thân mình không thể tạo thành uy hiếp cho anh.
Doãn Doãn khẽ động bờ môi cười yếu ớt, cô cảm giác mình thật khờ, ngay cả người khác cũng có thể nhìn thấy cô căn bản không có bất kỳ năng lực gì, cũng không đáng giá trở thành đối thủ đáng để đối phó, cô vẫn còn si mê ước mơ cái gì?
Vậy mà ánh mắt lạnh lùng nhìn thấy vẻ tiều tụy trên gương mặt Doãn Doãn, trong nháy mắt thoáng lên đau lòng cùng chán nản, nhưng âm thanh bén nhọn của Amber đứng bên cạnh vang lên, cắt đứt tâm tình của anh.
“Chức Hạo, hôm nay là hôn lễ của chúng ta, cô ta không thể xuất hiện! Doãn Húc là người thừa kế tương lai củanhà Lam Đạo, anh không thể để cho người phụ nữ này làm hỏng, khiến cho người khác biết người thừa kế nhà Lam Đạo là con riêng, cho nên…..”
“Amber, anh biết nên phải làm như thế nào!” Ánh mắt Chức Hạo không rời khỏi Doãn Doãn, con ngươi lạnh nhạt hàm chứa tức giận.
“Không có mệnh lệnh của tôi ai bảo cô xuất hiện? Còn không mau cút đi trở về nơi của cô!”
“Nhưng anh nói tôi có có thể nhìn thấy Doãn Húc trong hôn lễ, là anh nói……”
“Tôi còn nhớ, nhưng phải đợi đến khi hôn lễ kết thúc, Doãn Húc hiện tại không đếm xỉa tới cô!” Trán Chức Hạo bắt đầu đau đớn, cô gái này cố tình mang xúi quẩy cho anh sao?
“Nó không đếm xỉa tới tôi? Vậy tôi cũng muốn đi hỏi nó, anh không phải là nó, không thể trả lời thay nó.” Doãn Doãn lấy dũng khí đáp trả, lần này cô phải gặp Doãn Húc bằng bất cứ giá nào.
“Cô…..” Gân xanh nổi lên, Chức Hạo liều chết bóp tay, mà Amber đang mặc lễ phục cô dâu đứng bên cạnh lấy một bộ dáng “Hiền hậu” đi tới trước mặt Doãn Doãn.
“Con trai Doãn Húc, con trả lời người phụ nữ kia, xin cô ấy trở về nơi cô ta nên về đi, không cần chờ chút nữa phá hỏng hôn lễ của mẹ và ba con.”
“Dạ, mẹ.” Doãn Húc hướng về phía Amber cười ngọt ngào một cái.
Thằng bé gọi cô ta là mẹ! Sự đả kích này khiến cho Doãn Doãn thiếu chút nữa ngất xỉu.
“Doãn Húc……”
“Dì quản gia, mời trở về phòng được không ạ? Ba và mẹ cháu sắp kết hôn rồi, dì đứng ở nơi này rất mất mặt!”
Là giọng nói của Doãn Húc không sai, nhưng chưa được bao lâu cô không nhìn thấy con trai thân yêu, trong mắt nó đã không còn người mẹ ruột thịt này? Hơn nữa còn gọi người khác là mẹ, gọi cô là quản gia?
Thân thể Doãn Doãn lảo đảo, vẫn cố nén nước mắt trong vành mắt không cho chảy xuống, cô thật sự không thể tin con trai cô sẽ đối xử với cô như vậy.
“Doãn Húc, tại sao con có thể nói chuyện với mẹ như vậy, con…..” Doãn Doãn tưởng tượng đến dạy dỗ con trai như trước đây, nhưng mà…….
“Bây giờ cô không phải mẹ nó, người mẹ trong giấy khai sinh cũng không phải là cô.” Lúc này có người thay thế Doãn Húc trả lời nghi ngờ trong lòng Doãn Doãn.
“Doãn Húc là do tôi sinh!” Dùng hết sức lực toàn thân, Doãn Doãn mới có thể hướng về tiếng quát tàn nhẫn đó.
“Nhưng là do tôi cho cô!” Chức Hao cưỡng ép bản thân nhất định nói lời tuyệt tình, ai bảo cô vừa dùng mưu đùa giỡn lại là một người phụ nữ bụng dạ nham hiểm.
“Doãn Húc là do tôi mang thai mười tháng sinh ra, nếu như không phải gặp lại anh, căn bản anh không biết đến sự hiện hữu của nó, anh….”
“Cô cố ý không cho tôi biết tôi có con trai?” Ánh mắt lạnh lẽo đủ để đóng băng mọi người.
“Tôi….” Doãn Doãn cắn răng, cô không hư hỏng như vậy.
“Lòng dạ của cô thật độc ác!” Cô không giải thích, Chức Hạo còn tưởng rằng cô cam chịu.
“Cho nên con trai của tôi không thể đi theo người mẹ lòng dạ độc ác như cô, nếu như cô không muốn đợi ở chỗ này, vậy thì trở về Đài Loan đi!” Vẻ mặt Chức Hạo nhìn cô một cái như không muốn nhìn Doãn Doãn một lần, sau đó cũng không đem ánh mắt chú ý trên người Doãn Doãn.
Doãn Doãn nhìn gương mặt anh tuấn lạnh như băng của Chức Hạo, một trận đau lòng ập đến. Chẳng qua cô chỉ đơn thuần muốn thương anh, đơn thuần muốn cùng anh sống cuộc sống ngọt ngào hạnh phúc, nhưng cô cô không được như ý nguyện ở cùng người yêu, con trai vĩnh viễn ở chung một chỗ, nhất định phải rời khỏi cha con họ sao, tại sao lại như vậy?
Cô làm sai điều gì sao? Nếu không thì vì sao muốn cô chịu sự trừng phạt như vậy?
Doãn Doãn nhịn nước mắt xuống, cô biết mình không thuộc về nơi này, cô không thể ở lại. Cô hạ quyết tâm, nhấc lên từng bước chân nặng tựa ngàn cân đang muốn chạy ra phía cửa lớn thì khi đó cô há miệng to nhìn hai người chị em thân thiết chạy về phía mình.
Hỏa Nhi và Doll lại có thể từ Đài Loan đến đây!
“Doãn Doãn, chúng mình cố tình đến thăm cậu, nghe nói cậu tìm được ba ba của Doãn Húc…..”
“Đúng, chúng mình nghe nói ở đây có hôn lễ, là cậu và ba ba của Doãn Húc…..Ơ!
Hai người lôi đôn