Tác giả: Tâm Lam
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 134868
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/868 lượt.
n thể của nàng lại càng thêm run rẩy kịch liệt.
"Chúng ta… Có thể… Không làm không?" Thanh âm của nàng khàn đi, nghẹn ngào cầu khẩn, đôi mắt đẹp mơ màng không từ bỏ mà nhìn hắn.
Đức Tuyển căn bản đã không thể dừng được nữa, hắn cắn răng trả lời: "Không được, đêm nay ta nhất định muốn ngươi!"
Dứt lời, hắn càng thêm kích tình mà khiêu khích nàng, tiếp tục đẩy hai chân của nàng sang hai bên, khiến hai người càng thêm liền kề thân mật, sau đó chậm rãi vuốt ve.
Vì không muốn nàng còn đường mà lui về phía sau, hắn chợt khẽ nhổng người lên, nhanh chóng gọn gàng tấn công chớp nhoáng vào trong cơ thể nàng…
"A--" cảm giác như bị xé rách đau đớn tột cùng, không hề được báo trước khiến một tiếng thét chói tai bật ra, nước mắt nàng chảy ướt đôi gò má, nàng không ngừng đánh đập lên ngực hắn.
Đức Tuyển sớm đã đánh mất lý trí, hoàn toàn không thể khống chế được ham muốn mãnh liệt của cơ thể, hắn liều lĩnh tiến lên, chưa cho nàng thời gian kịp thích ứng, đã vội vã phóng túng chính mình để giữ lấy thân thể mỹ lệ của nàng.
Ngược lại Khương Đông Ly chỉ cảm thụ được từng trận đau đớn dồn dập, nàng tuyệt vọng giãy dụa, khóc lóc thảm thiết nghẹn ngào.
Đức Tuyển dĩ nhiên mê muội thân thể ấm áp dị thường của nàng, càng kịch liệt di chuyển, dục vọng mạnh mẽ đã chiếm cứ toàn bộ giác quan, làm sao chú ý tới nữ nhân trong lòng đang yếu ớt giãy giụa. Sau khi liên tục xâm nhập người nàng hết lần này đến lần khác, tiếng nam giới rên rỉ thỏa mãn tràn ngập trong chốn khuê phòng…
Đau quá! Thật đau quá đi a!
Giống như vừa trải qua một chuyến dạo thăm nơi địa ngục, Khương Đông Ly cuộn tròn nơi góc giường bật khóc nức nở, thân mình không ngừng run rẩy, hai con ngươi nhìn chằm chằm về phía Đức Tuyển, tự hỏi không hiểu tại sao hắn lại làm những chuyện đau đến chết người này với nàng.
Nàng biết hắn chán ghét mình, nhưng không nghĩ tới hắn chán ghét nàng tới nhiều như vậy. Nàng rốt cuộc đã làm sai cái gì? Chỉ vì trước đây nàng là tân nương xung hỷ của hắn?
Đó không phải lỗi của nàng! Khi đó tuổi của nàng còn rất nhỏ, căn bản không hiểu chuyện, điều đó có đáng để hắn ôm mối hận cho tới bây giờ không?
Nàng đã nhượng bộ rất nhiều, hắn muốn nàng làm thiếp của hắn, nàng cũng đáp ứng, mỗi đêm hắn đều đến phòng nàng quấy rối, ức hiếp nàng, nàng đều cố nín nhịn, không nói cho ai biết chuyện này. Nhưng vì sao mà hắn đối xử với nàng như vậy?
“Đừng làm nữa, cầu xin ngươi.”
“Ngoan... Đừng sợ.” Đức Tuyển nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của nàng. “Tối nay ta sẽ không chạm vào ngươi nữa, có thể có một việc nhất định ngươi phải biết.”
Nàng vội vàng gật đầu, chỉ cần hắn không làm chuyện này nữa, cái gì nàng cũng nghe hắn!
“Lần đầu tiên của bất kì nữ nhân nào cảm thấy một chút đau đớn là điều không thể tránh khỏi, về sau nhất định sẽ không đau nữa.” Hắn nói xong có chút xấu hổ.
Không biết tự khi nào bản thân hắn lại cứ như một phụ nữ đã có chồng, từng trải qua mọi thứ, nghiêm túc dạy dỗ, giải thích cho nàng như thế? Với lại hắn đối xử với nàng vô cùng ôn nhu dịu dàng, chuyện này trước đây chưa từng có, nếu tên Dận Kỳ biết được, hẳn nhất định kinh ngạc đến há hốc miệng, nói không nên lời.
“Về sau?” Khuôn mặt trắng bệch khẽ lên tiếng thì thầm. “Ý của ngươi nói còn có thể có lần thứ hai?”
Đức Tuyển thấy nàng trừng mắt sửng sốt, không thể nhịn cười. “Không chỉ có lần thứ hai, còn có thể có lần thứ ba, lần thứ tư, thậm chí là vô số lần.”
Vô số lần?
Khương Đông Ly cảm thấy mình sắp ngất đi, những giọt nước mắt long lanh như những hòn bi ve lăn lăn trên gương mặt non nớt. “Không cần! Không cần! Ta không muốn ngươi lại làm như vậy với ta!” Nàng khóc rấm rức.
“Hãy nghe ta nói này.” Đức Tuyển kiên nhẫn, “Ngươi sắp trở thành tiểu thiếp của ta, việc này không thể tránh khỏi, và phận làm thê thiếp phải biết thỏa mãn được nhu cầu cho nam nhân của mình.”
Khương Đông Ly ban đầu giật mình hoảng hốt, sau đó nghiêm túc trả lời:” Ta không muốn làm tiểu thiếp của ngươi, những chuyện trước đây ta đã đồng ý với ngươi coi như chưa hề xảy ra.”
Đức Tuyển nghe vậy, khuôn mặt tuấn tú trầm xuống, ánh mắt cũng trở nên u ám hung tợn, cả người hắn toát ra một cơn thịnh nộ dữ dội.
“Việc này ngươi không thể tự quyết định được!” Hắn lạnh lùng nói. “Vừa rồi ta đã đoạt đi trinh tiết của ngươi, ngươi đã là người của ta, ngoại trừ ta sau này sẽ không ai muốn cưới ngươi nữa, tốt nhất ngươi cứ ngoan ngoãn chờ đến khi trở thành tiểu thiếp của ta!”
Khương Đông Ly cho dù khờ dại như thế nào cũng nghe ra sự uy hiếp trong lời nói của hắn, mặc dù trong lòng không muốn, cũng chỉ có thể ngoan ngoãn gật đầu, nàng thật sự rất sợ hắn! Đôi lông mi dài khẽ chớp chớp, hai mắt cụp xuống, nàng không dám tiếp tục nhìn về phía đôi mắt tràn ngập tức giận của hắn.
Nhìn bộ dáng ủy khuất đáng thương ủy khuất của nàng, Đức Tuyển tự dưng có chút mềm lòng. Dù sao nàng cũng là một tiểu nữ nhân, vừa trải qua lần đầu hoan ái* đầy kinh hãi, có lẽ hắn không nên đối với nàng quá hà khắc. (* ho