Tác giả: Thiên Mỹ Khả
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341031
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1031 lượt.
u Mạn Di mệt mỏi đứng dậy mở cửa.
“Dương Nhậm Vũ, cảm ơn anh, anh xuống chờ tôi một lát.”
Dương Nhậm Vũ gật đầu mỉm cười rồi xuống nhà nghe ông Triệu và Triệu lão gia than thở về độ lạnh của khí hậu Nam cực mấy ngày gần đây, dường như không có chiều hướng tăng nhiệt độ, mà càng ngày càng giảm.
Dương Nhậm Vũ đắn đo không biết có nên nói về băng đã chậm rãi tan hôm kia và hôm qua không, anh cười cười làm bộ có phát hiện mới.
Mẹ Triệu dùng giọng điệu thướt tha cất tiếng nói.
“Hỡi người đàn ông trẻ tuổi, anh cảm thấy có điều gì hay sao? Cười vui vẻ như vậy?”
Dương Nhậm Vũ bị câu nói của Triệu phu nhân chọc cười, anh nhìn lên cầu thang, thấy không có gì không ổn liền hướng ba người trước mặt nói.
“Thật ra băng đã có chiều hướng tan dần hai hôm nay rồi.”
“Ồ…À…”- cả ba người cùng nhìn nhau trao đổi ánh mắt, thì ra băng đang có chiều hướng tan.
“A, phải rồi, vậy băng tan theo hướng nào vậy?”- ông Triệu cười cười, cháu gái quả thật khiến người ta tò mò.
Cha Triệu và mẹ Triệu cũng nhìn Dương Nhậm Vũ dò xét, ánh mắt hiện rõ vẻ nôn nóng.
Dương Nhậm Vũ lau vội “hạt” mồ hôi trên trán, liếc lên cầu thang rồi khẽ nói.
“Băng tan về hướng Cố gia, nhưng là nghiêng về Cố thị chứ không phải Tân Cố thị.”
Lại thêm một mảng ồ à trong sảnh Triệu gia. Triệu Mạn Di nhíu mày đi xuống cầu thang.
“Có chuyện gì mọi người cười ghê như vậy?”
Bốn người nhìn nhau rồi hướng cô đồng loạt nói.
“Băng tan. Cố thị gặp thảm họa rồi.”
Triệu Mạn Di nhíu mày, gia đình cô toàn những người kì cục như vậy sao? Cô thật sự là con của cha mẹ sao? Hay cái kẻ trợ lí dở người kia mới là con của họ.
Khẽ nhấc tà váy, cô bước lên đôi giày cao gót.
Dương Nhậm Vũ giơ ngón tay cái biểu lộ rất tuyệt vời, anh gật đầu với ba vị lão nhân trên sofa.
Trước khi đi, thấy Triệu Mạn Di đã ra ngoài cửa, Dương Nhậm Vũ cúi xuống nói nhỏ với ba vị lão nhân.
“Lẽ ra năm xưa ba người phải đặt tên Triệu tổng là Triệu Băng Di* mới đúng.”
Nói xong cả ba người cùng nói.
“Giờ bắt con bé đổi vẫn chưa muộn.”
Trên trán Dương Nhậm Vũ chảy vài đường hắc tuyến, con người Triệu gia quả không bình thường.
Thấy con gái đi rồi, cha mẹ Triệu cùng ông Triệu mới nhớ ra họ cũng phải đi dự tiệc ở Cố gia, liền cuống cuồng chuẩn bị , nhưng dù sao chuyện Triệu Mạn Di là con gái họ cũng phải giữ kín nên cô đến trước, họ đến sau cũng là chuyện bình thường.
Ông của Triệu Mạn Di bỗng ngồi nhìn con trai và con dâu thở dài, con cái có đôi có cặp, chỉ có bà vợ kia của ông là kì cục, ai đời ông đã lấy cớ sức khỏe ốm yếu mà bà vẫn hớn hở đi du lịch cùng bạn bè. Đã vậy còn lạnh lùng quẳng một câu.
“Đã gần sáu mươi, lo mà vận động, tránh trì độn lúc già.” Rồi quay đầu đi thẳng. À thì ra Triệu Mạn Di được tặng cái gen băng Nam cực từ bà nội.
Haiz, đi thay bộ vest, hôm nay nhất định ông phải nháy mắt được với vài bà lão khoảng bốn mấy năm mươi cho bà vợ xinh đẹp ghen chơi.
Chú thích: Băng Di: Tảng băng trôi.
Cố gia mở tiệc, mừng người con trai từ Mĩ trở về, gây dựng một Tân Cố thị với đội ngũ nhân viên nước ngoài và nhân viên trong nước có kinh nghiệm từ nước ngoài. Bữa tiệc đương nhiên không thể làm qua loa, phải nói là vô cùng lộng lẫy.
Từ ngoài vào đèn hoa tỏa sáng, thảm đỏ trải dài, người người tới dự với mong muốn xem náo nhiệt, Cố gia xưa nay nổi tiếng có hai nam tử trẻ tuổi thành đạt, hôm nay lại có biết bao nữ nhân xinh đẹp con gái hào môn tới dự, không biết họ sẽ tranh nhau hai người đàn ông rồi nháo ra cái dạng gì nữa.
Cố Hạo Thần nâng ly rượu đỏ như máu nhấp một chút, anh nhìn xuống phía dưới sân sau đang tổ chức tiệc, may mà khoảng sân trời của Cố gia rộng rãi, nếu không sẽ không có cách nhồi nhét những người này.
Anh cầm chiếc điện thoại, bấm vào một dãy số.
Ngồi trên xe, Triệu Mạn Di khá mệt mỏi ngả ra sau, bây giờ đối diện Cố Hạo Thần cô lại có phần ngại, lẽ ra cảm giác hổ thẹn phải xuất hiện khi cô đối diện Cố Thiên Tự mới đúng chứ? Nhưng thật sự cô cảm thấy ngại với Cố Hạo Thần hơn, còn lí do thì cô không biết tại sao.
Cố Hạo Thần ngẩn ngơ nhìn điện thoại hồi lâu, bất giác nở nụ cười, cô đã đồng ý gặp anh. Tuy giọng nói lạnh tanh không cảm xúc, nhưng cũng đáng chứ.
Cầm chiếc áo vest vắt trên ghế, ừm, cố gắng ăn mặc đơn giản một chút thì hơn.
Khi Triệu Mạn Di đến Cố gia đã là lúc tiệc chuẩn bị bắt đầu. Cô đã nghe qua Dương Nhậm Vũ giải thích về cái tên Cherry không hiểu từ đâu ra, thì ra anh gọi cô như vậy để đỡ bị lộ, vừa đưa cô tới Cố gia, anh cũng về luôn để tránh bị nghi ngờ, vì anh là người đại diện cho Triệu tổng, có khá nhiều người biết tới.
Bước xuống xe, Triệu Mạn Di làm không ít người say mê vì vẻ quyến rũ chết người của cô, váy đỏ dài quết đất, xẻ tà từ trên đùi, chân dài thon thả trên đôi giày cao gót trắng bạc, váy khoét cổ sâu để lộ bờ ngực trắng nõn. Tóc vấn cao như nữ hoàng sắc đẹp, khuôn mặt sắc sảo, lạnh lùng nhưng vẫn mang ý cười khó nhận ra, đôi mắt cô chớp nhẹ, rồi đảo quanh như kiếm tìm. Bờ môi đỏ rực