Tác giả: Thiên Mỹ Khả
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341080
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1080 lượt.
h đánh mạnh vào mông Triệu Mạn Di, khiến cô mở mắt.
“A… đau.”- Triệu Mạn Di rên rỉ, cô đang rất mệt, anh sao có thể làm vậy với cô.
“Thì ra em cũng biết đau.”- Cố Hạo Thần lật người cô lại, để hai khuỷu tay cô chống xuống sofa, hai đầu gối cô quỳ xuống.
Từ đằng sau, Cố Hạo Thần quan sát được mọi tuyệt tác trên người cô. Một tay lấy chai rượu đổ lên, một tay xoa đều ra khắp lưng Triệu Mạn Di.
Triệu Mạn Di như muốn điên lên rồi, rượu rõ ràng được lấy trong tủ lạnh ra, anh đổ trực tiếp như vậy hóa thành giết cô sao?
“Ưm…”- cô khó chịu vặn vẹo người, kết quả làm đằng sau chạm đến phân thân đang cương lên của Cố Hạo Thần.
“Không ngờ em cơ khát tôi đến vậy, xem ra em cũng không cần uống thứ thuốc kia rồi.”
Anh từ sau đâm thẳng vào bên trong, cô chúi người về phía trước, anh lại hai tay túm eo cô kéo ngược lại. Vòng eo thon nhỏ sao có thể chống lại anh. Anh đi vào thật sâu, lại đưa người về phía trước, một tay nắn bóp ngực cô, một tay chạm đến nơi hai người kết hợp, kích thích nơi tư mật nóng bỏng, anh hôn lên dọc lưng cô, ngậm lấy hết số rượu trên đó.
Phía dưới anh đi vào ngày một nhanh, cô càng không chịu nổi, anh lại càng đắc ý, mỗi lần đi vào, anh lại thúc mạnh vào nơi đó, làm cô kêu lên những tiếng kiều mị.
“Em kêu như vậy là rất thích sao? Rất muốn tôi sao?”- anh ôm lấy vai cô từ đằng sau, cho cô ngồi dậy, từ sau hôn lên vành tai cô- “Có phải tôi làm em rất thích đúng không? Em có thấy tôi rất được không?”
Triệu Mạn Di không biết anh đang nói gì, cô hoàn toàn trống rỗng, anh làm gì cũng không biết nữa, cô chỉ rên rỉ những tiếng khe khẽ, đôi môi đỏ rực hé ra, nói không nên lời gì.
“Em phải nhớ, tôi chân chính là của em, mà em cũng vậy, chỉ có tôi mới thấy được bộ dạng này của em, chỉ có tôi mới yêu em như vậy, chỉ có tôi mới làm em thét lên vì thỏa mãn.”
Mỗi lần như vậy, anh càng đi sâu vào cô, càng dao động nhanh hơn, lúc lâu sau, Triệu Mạn Di thét lên vì cao trào, nơi đó lại trào ra mật dịch. Cố Hạo Thần vẫn ở sâu bên trong cô, quay mặt cô lại hôn lên đôi môi nhỏ nhắn kia.
Bế Triệu Mạn Di lên phòng, Cố Hạo Thần thề, hôm nay không tiêu tốn một nửa hộp bao cao su, ngày mai anh sẽ không nhìn Mặt Trời.
Còn về Triệu Mạn Di, cô đã sớm không biết gì mà tiếp tục ngủ, ác mộng có lẽ vẫn còn dài.
Lên phòng, Cố Hạo Thần đặt Triệu Mạn Di xuống giường, anh tiếp tục công cuộc khám phá cơ thể của cô.
Về phần Triệu Mạn Di, cô chỉ biết toàn thân không lúc nào được nghỉ ngơi. Mắt nhắm nghiền, cô đã quá mệt để suy nghĩ.
“Ưm…”- Triệu Mạn Di khẽ cựa, nhưng tuyệt nhiên, sức lực của cô bây giờ là con số không.
“A… dừng lại…”- giọng nói khàn khàn của cô khiến chính cô cũng phải giật mình.
Cố Hạo Thần phía trên vẫn tiếp tục ra vào trong cơ thể cô, anh thấy cô tỉnh thì hôn nhẹ lên môi cô. Anh nở nụ cười.
“Nhưng hành động của em đã nói lên điều đấy.”- anh không ngờ cô lại làm ra những thứ như vậy. Chẳng lẽ anh không đủ để cho cô thỏa mãn hay sao.
Mặt Cố Hạo Thần lạnh, Triệu Mạn Di còn muốn lạnh hơn vài phần, cô gắng lấy chút sức ít ỏi gượng dậy, ai ngờ toàn thân mềm nhũn. Mỏi mệt lan đến từng tế bào.
Cô quay sang Cố Hạo Thần. Đêm qua rốt cục anh đã làm cô mấy lần?
“Anh… muốn làm đến tinh tẫn nhân vong hay sao?”
Anh không nói gì, chỉ cười cười đem cô kéo xuống.
“Em còn chưa dậy, thật muốn làm em thêm vài lần nữa.”- giờ cô đã dậy rồi, chỉ còn cách ôm ôm hôn hôn thôi.
Triệu Mạn Di mặt tái mét, vài lần nữa? Giờ cô đã đủ thảm rồi, nếu còn vài lần nữa… anh ta có thể xác định cô còn sống?
Nhắm mắt lại cam chịu. Cố Hạo Thần- anh được lắm, thù này không trả, tôi sẽ mang tên tôi đảo ngược lại.
Mãi tận gần trưa, Triệu Mạn Di mới có chút sức ngóc đầu dậy. Lúc này, cô phát hiện Cố Hạo Thần đang đứng nói chuyện điện thoại ở ngoài ban công.
Nghe qua nội dung, cô có thể hiểu được phần nào. Ánh mắt lóe lên sự nguy hiểm, Triệu Mạn Di biết, nước cờ này của Cố Thiên Tự tuy tính rất xa, nhưng khả năng chiến thắng vẫn là chẳng có bao nhiêu không phải sao?
Cố Hạo Thần nói chuyện xong, quay lại đã thấy Triệu Mạn Di ngồi dậy trên giường.
“Bảo bối, sao không ngủ tiếp đi?”- anh tiến đến ôm lấy cô, bàn tay xoa lên lưng cô.
Triệu Mạn Di tránh khỏi vòng tay Cố Hạo Thần. Cô khó khăn đứng dậy, cầm chiếc khăn lớn quấn quanh người.
“Em phải về, còn phải tới công ty nữa.”- giờ đã gần trưa, Dương Nhậm Vũ lại không có gọi điện cho cô. Dù sao cô sống chết phải tính khoản nợ này với Dương Nhậm Vũ.
“Em nghĩ sẽ đi được sao?”- Cố Hạo Thần cười cười- “Để tôi đưa em về.”
“Không cần."- những lúc này không ở cạnh Cố Hạo Thần có vẻ tốt. Cô sắp điên lên rồi.
Cố Hạo Thần nhún vai.
“Vậy tùy em, nếu em có làm sao, tôi không chịu trách nhiệm đâu.”
Triệu Mạn Di cười khẩy, cô mà phải chịu sao? Cầm điện thoại trên tủ, bấm đến một dãy số.
Đầu dây bên kia vừa nghe, cô đã nói đến rõ địa chỉ tiểu khu này. Cố Hạo Thần mắt tròn mắt dẹt quan sát Triệu Mạn Di. Anh cố dò hỏi cô gọi ai, nhưng cô chỉ thủy chung hai ch