Tác giả: Điển Điển
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 134891
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/891 lượt.
>Những lời nói này khiến mẹ Hàn khiếp sợ không thôi!
Trong giây phút này, bà rốt cuộc hiểu rõ, hai tháng nay, nguyên nhân làm Hàn Tâm Dao đang trong trạng thái buồn rầu, tiều tụy, yếu ớt, lại trở nên vui vẻ, hạnh phúc, đáng yêu như thế.
"Tại sao cậu lại quen biết Tâm Dao?" Mẹ Hàn cố gắng hết sức ổn định cảm xúc của mình.
"Cháu với Vĩ Quần là bạn bè từ thời đại học ở cùng trong ký túc xá, vào tháng tư vừa qua, cháu vừa từ Mĩ trở về, Vĩ Quần mời cháu tới nhà ăn cơm, chúng cháu gặp nhau ở nhà Vĩ Quần, rồi tình cảm cứ tự nhiên phát triển như vậy. . . . . ."
"Cậu biết nó có một vị hôn phu sao?"
"Dạ biết."
"Nếu biết, tại sao còn đùa cợt nó?"
"Bác gái!" Hắn sâu sắc thốt lên một tiếng."Tình cảm xảy ra vốn không theo quy luật nào cả, cháu nghĩ. . . . . . bác hẳn là hiểu rõ mới đúng!"
Mẹ Hàn bối rối nhìn Mộ Văn, mặc dù đang trong lúc nhất thời không cách nào hiểu hết tại sao chuyện tình cảm này lại xảy ra, nhưng có thể thấy thoáng qua rằng tình cảm của hắn rất chân thành.
"Cậu có từng nghĩ tới, nếu bậc làm cha mẹ chúng tôi kiên quyết phản đối, hai người phải làm sao?"
"Chỉ cần tấm lòng của Tâm Dao không thay đổi, cho dù năm năm, mười năm, cháu đều nguyện ý chờ." Giọng nói của Hà Mộ Văn ngoài vẻ khẳng định còn có chút bá đạo.
Mẹ Hàn nhìn hắn, có chút bị vẻ mặt của hắn làm cho lung lay, nhưng vẫn còn có chút chống đối hắn, "Cậu cho rằng chỉ cần chờ đợi, là có thể có được Tâm Dao hay sao?"
"Cháu tin chắc rằng bác cũng rất mong muốn cô ấy có một cuộc sống vui vẻ, hạnh phúc, chứ không mong cô ấy từng ngày từng ngày sống trong đau khổ, đúng không ạ?"
Mẹ Hàn nhìn Mộ Văn chằm chằm, cảm tình tự nhiên phát sinh.
Bà cũng từng trải qua một thời trẻ tuổi, đối với khát vọng tình cảm, bà cũng từng trải qua, vì vậy, bất giác, trong lòng bà sự đối địch từ từ biến mất. . . . . . Thậm chí bà bắt đầu suy nghĩ, những ngày kế tiếp, bà nên đóng vai nhân vật nào mới phù hợp.
Cuối cùng Tâm Dao cũng từ trong ngủ mê tỉnh lại.
Cô mơ màng mở mắt, ánh đèn trong phòng bệnh làm cô có chút hoa mắt, không nhìn rõ mọi vật, cô lại nhắm hai mắt lại, khẽ cau mày, ý thức vẫn còn bồng bềnh trong hư không, chỉ phảng phất nghe được có người đang nói chuyện, giọng nói kia rất thân thiết, rất quen thuộc, cô giãy giụa một lúc, rốt cuộc một tiếng nói khản đặc cũng nhẹ nhàng phát ra: "Mộ Văn, là anh sao?"
"Tâm Dao!" Mộ Văn vội vàng kêu lên một tiếng, vẫn gắt gao nắm thật chặt bàn tay không truyền dịch của cô, "Em cảm thấy thế nào?"
Tiếng kêu của Mộ Văn làm cô tỉnh táo hoàn toàn.
Mở mắt, cô phát hiện Mộ Văn đang hiện diện trước mắt, vẻ mặt lo lắng và căng thẳng nhìn cô.
Cô khẽ cựa mình, lúc này mới phát hiện ra mẹ cô đang phía bên kia giường, nhìn gương mặt mẹ cô tái nhợt và hốc hác.
"Mẹ!" Tâm Dao nhẹ nhàng kêu một tiếng.
Mẹ Hàn ngồi xuống mép giường, vươn tay, thương xót vén những sợi tóc rối bời dính vào mặt của Tâm Dao, "Nói cho mẹ biết, vết thương có đau không?"
"Đỡ rồi mẹ à." Tâm Dao nhẹ nhàng lên tiếng, một lần nữa ánh mắt lại rơi vào gương mặt của Mộ Văn.
"Anh . . . . . Sao anh lại ở đây?" Cô lúng ta lúng túng hỏi.
"Nói ra thì rất dài dòng, sau này anh sẽ nói cho em biết." Hà Mộ Văn nhìn cô thật sâu.
"Tâm Dao, nếu đợt này không phải do con bị bệnh, tình cảm của con cùng Mộ Văn, tính giấu giếm chúng ta tới khi nào?" Chấn chỉnh lại sắc mặt, mẹ Hàn hỏi.
Trái tim Mộ Văn hơi chấn động một cái.
Mẹ Tâm Dao gọi tên của hắn? Vậy có phải chứng tỏ rằng. . . . . . Bà đã chấp nhận hắn?
"Tâm Dao, anh đem mọi chuyện của chúng ta, toàn bộ nói cho bác biết hết rồi." Mộ Văn dịu dàng nói.
Hai mắt Tâm Dao mở to hết mức, con ngươi nhẹ nhàng xoay chuyển, mỗi lần xoay chuyển liền ướt một phần, mãi cho đến khi toàn bộ tầm mắt mơ hồ, cô mới rút về bàn tay đang bị Mộ Văn nắm chặt, cầm tay mẹ mình đang đặt bên giường, dùng giọng nói nghẹn ngào nói: "Mẹ, con yêu mẹ!"
Mẹ Hàn hít mũi một cái, lấy tay lau giọt nước đang rơi trên khóe mắt, "Để mẹ đi hỏi bác sĩ trực đêm, xem lúc nào thì con có thể ăn cơm được."
Dứt lời, bà đi ra khỏi phòng bệnh, để tránh lộ ra tình cảm yếu ớt trước mặt con gái.
Trong phòng bệnh, chỉ còn lại Tâm Dao và Mộ Văn.
Tâm Dao đưa tay ra, khẽ chạm vào gương mặt của hắn.
Thức trắng một đêm chưa ngủ khiến hắn vừa hốc hác lại vừa mệt mỏi, hàm râu dưới cằm cũng bắt đầu lún phún râu, nhưng trong cặp mắt kia, vẫn lóe lên ánh sáng thâm tình.
"Mẹ em. . . . . . Vừa rồi không làm khó anh chứ?" Cô có chút lo lắng hỏi.
"Không có, bà là một bà mẹ rất thấu tình đạt lý."
"Thật xin lỗi! Đã để cho anh đơn độc đối mặt một mình."
"Đừng nghĩ nhiều như vậy! hiện tại chỉ cần em an tâm dưỡng bệnh, nhanh chóng hồi phục là tốt rồi."
Viền mắt Tâm Dao đã ươn ướt, cô nhìn Mộ Văn, không nói gì, chỉ ôm đầu hắn thật chặt trong ngực mình, hai người lẳng lặng nương dựa vào nhau.
"Đồng ý với em một chuyện." Cô nói nhỏ.
"Chuyện gì?"
"Về nhà ngủ một giấc thật ngon, nhìn vẻ mặt anh rất mệt mỏi! Sau khi phục hồi tinh thần, buổi tối quay lại đây, chúng ta còn phải đối mặt với m