Tác giả: Ngải Mân
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 134802
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/802 lượt.
ệm đều tăng, sẽ không sợ bị người ta đoạt mất chức vị!” Lam Nguyệt không hiểu, vì sao Tiêu Thư Phương lại dễ dàng buông ra một người đàn ông tốt như vậy.
Mạnh Thừa Kiệt cười khổ, “Trọng điểm là, cô ấy căn bản phản đối anh làm về điện ảnh, cho rằng đó là một ngành không kiếm ra tiền.”
“Cô ấy sao có thể nói như vậy, mỗi người đều có lý tưởng và khát vọng của riêng mình, cô ấy nhìn vậy mà nhu nhược, hoàn toàn không giống một người phụ nữ mạnh mẽ.” Thì ra bề ngoài có thể lừa gạt người, anh nhìn phong lưu thì ra lại là kẻ chung tình, Tiêu Thư Phương nhìn điềm đạm đáng yêu, nhưng lại tính toán đến vậy. Cô sai rồi, không nên trông mặt mà bắt hình dong.
“Nên trước khi xuất ngoại, anh và cô ấy chia tay.”
“Anh rất buồn p hải không?” Cô vì sự khổ sở của anh mà đau lòng.
“Lúc ấy rất buồn, cơ hồ là thống khổ, nhưng mà hiện tại rất may mắn, may mắn vì đã chia tay với cô ấy, nếu không cả đời này phải ở trước mặt cô ấy không ngẩng đầu lên được.” Tình cảm của anh đã hoàn toàn kết thúc.
“Chuyện đó…. Cô ấy giờ tìm anh, có phải muốn quay lại với anh không?”
Anh biết, đây là điều làm cô bất an. Anh dịu dàng dùng tay nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, nhẹ nhàng lướt môi lên môi cô. “Ừ! Anh không muốn giấu em, đó là ý của cô ấy.”
“Vậy anh thì sao? Dù sao hai người cũng từng thật sự yêu nhau.” Lam Nguyệt gượng cười hỏi.
“Em vẫn không tin anh? Anh nói nhiều như vậy, em vẫn hoài nghi anh? Anh hiện tại đang ôm em chứ không phải cô ấy, tình yêu qua đi, không thể quay lại, cô ấy không thể chấp nhận sở thích của anh, không ủng hộ công việc của anh, cô ấy và anh không còn liên quan đến nhau nữa, em hiểu không?” Anh rất tức giận, giận chính mình không thể làm Lam Nguyệt tin tưởng, giận không thể làm cô cảm động, nên anh mới chậm chạp không chịu nói chuyện cô và anh từng có quan hệ, anh nên làm thế nào, mới có thể làm cô thừa nhận?
Mạnh Thừa Kiệt luôn luôn ôn hòa, cô chưa từng nhìn anh tức giận, anh đối đãi với cấp dưới cũng luôn nhu hòa, mà hiện nay bộ dạng tức giận của anh, làm cô vừa sợ hãi lại vừa vui thích.
“Xin lỗi, em chỉ là không biết nên đối diện với cảm xúc của mình thế nào, em thấy Tiêu tiểu thư đến tìm anh, em tự nói với mình là không cần để ý, muốn cư xử như bình thường, nhưng lại không làm được, chỉ có thể trốn vào phòng trà nước, em rất mờ mịt, không phải không tin anh, mà là em không tin chính mình.” Lam Nguyệt chớp chớp mắt, một hơi nói toàn bộ nỗi lòng của mình ra.
Quả nhiên anh ngẫu nhiên để bộc phát tức giận một chút thật là tốt, nếu không anh không thể được nghe chính miệng cô nói ra tâm tình của mình!
“Không tin mình có thể hấp dẫn anh?”
“Vâng!” Cô gật đầu.
“Đồ ngốc, em có thể tức giận, em có quyền để tức giận. Em biết không? Suốt bốn năm ở nước ngoài, anh ngoài việc học và công tác, không hề có quan hệ gì với phụ nữ, khi lần đầu tiên nhìn thấy em ở Đạt Văn, anh đã bị em hấp dẫn, chỉ tiếc khi đó anh tưởng em đã kết hôn….”
“Vì sao?” Cô không rõ.
“Bởi vì em tạo cho anh cảm giác quen thuộc, anh luôn cảm thấy đã quen biết em, chỉ là em lại phủ nhận việc quen anh.”
“Thật không? Anh thật sự có cảm giác này?”
“Chẳng lẽ em không có sao?” Anh hơi cười nnhẹ hỏi lại.
“Em….” Nên nói không? Nói ra tất cả mọi chuyện sao? Lam Nguyệt thật sự rất mâu thuẫn.
“Em có gì không muốn nói cho anh biết?” Anh hướng dẫn cô.
Trời ơi! Đừng làm khó anh nữa, lòng anh lặng lẽ gào thét, nói mau lên! Cô chẳng lẽ không biết tình yêu của anh cần cô cổ vũ sao?
Lam Nguyệt sau một lúc do dự, vẫn là quyết định tạm thời không nói, cô không muốn anh vì Tiểu Kiệt mà thích cô.
“Vậy Tiêu tiểu thư đâu?”
Anh thở dài trong lòng, xem ra vẫn không thể nắm bắt được lòng cô.
“Cô ấy đi rồi, anh bảo cô ấy không nên đến đây nữa.”
“Thừa Kiệt, ưm…. Em tuy rằng đã kết hôn, nhưng kinh nghiệm yêu đương lại không có, em không hiểu thế nào là tình yêu, em còn có một đứa con ba tuổi, nếu…..” Lời nói của cô bị đôi môi và lưỡi anh nuốt lấy.
Cô gái ngốc này, anh muốn thừa nhận trong khi cô lại cố tình muốn quên đi chuyện đêm đó — vẫn cần thêm thời gian nữa sao?
*
Vạn Đại Phú đứng ở chỗ Lam Nguyệt, do dự hồi lâu mới nói: “Lam Nguyệt, tôi có việc muốn hỏi cô, cô đến văn phòng của tôi một chút.”
Lam Nguyệt lập tức buông máy tính trên tay, đi theo Vạn Đại Phú vào văn phòng.
“Ngồi đi!” Vạn Đại Phú ngồi vào chỗ của mình, chỉ vào chiếc ghế dựa trước bàn.
Lam Nguyệt theo lời ngồi xuống.
Mạnh Thừa Kiệt đã nói cho anh biết chuyện đêm hôm đó với Lam Nguyệt, còn tìm anh làm quân sư, nhưng anh muốn Mạnh Thừa Kiệt đừng quá nóng vội, đừng xúc động, trước tiên cần chiếm được trái tim người mẹ, con tự nhiên cũng sẽ về bên cạnh mình.
Nhưng lần này anh tìm Lam Nguyệt không phải nói về chuyện ấy, mục đích của anh là….
“Lam Nguyệt, cô biết đấy, công ty gần đây bộn bề nhiều việc, tết nguyên đán đang đến gần, quảng cáo mới sau tết nguyên đán sẽ được phát trên các kênh truyền hình lớn.” Anh thiếu chút nữa cắn chính đầu lưỡi mình, anh xả ra đống râu ria này làm gì? Vạn Đại Phú phiền chán dùng năm ngón ta