XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Không Cần Quá Cuồng Si

Yêu Em Không Cần Quá Cuồng Si

Tác giả: Tịch Quyên

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1341109

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1109 lượt.

ĩ rằng ta vì tiền mà mừng rỡ như vậy.
“Đồ xấu xa, anh muốn điều em đi, hay là mời em đi?” Ta ôm đống quần áo trên ghế, bước vào phòng tắm, không đợi câu trả lời của hắn.
Khi ta cọ rửa xong xuôi, thay quần áo đi ra, hắn đã đứng ở cửa phòng tắm, một tay chống lên khung cửa sau lưng ta, một tay nâng cằm ta lên, thân trên để trần: cơ bắp rắn chắc như thế thực sự khiến người ta bắt đầu nhung nhớ rồi. Hôm nào ta phải bảo ứng Khoan Hoài cởi áo ra cho ta xem thử, xem có vạm vỡ như cơ thể của Lâu công tử hay không. (ặc, cái cô này)
Hắn lười nhác cười nói:
“Không, tạm thời không đi đâu hết, công ty có một công trình lớn cần đàm phán, tôi cần dùng đến năng lực của em; không có ai phối hợp với tôi ăn ý được như em.”
Ta đưa ngón trỏ vẽ vẽ trên ngực hắn:
“Không quan hệ xác thịt nữa chứ?”
Hắn không gật đầu ngay, có thể thấy có chút quyến luyến. Nhưng hắn đã quyết định cùng ta phân rõ giới tuyến, thì tất nhiên sẽ không để bản thân tiếp tục dính líu, cơ thể của đàn bà đâu phải chỉ mình ta mới có. Có lẽ hắn cũng đang nghĩ như vậy, cho nên cuối cùng hắn gật đầu.
“Cho dù không có quan hệ đó, tôi cũng sẽ không ky bo với em.”
“Em tin anh.” Ta lướt qua hắn. Cầm lấy túi xách của mình trên ghế, ta mở cửa: “Tạm biệt.” Sau đó, bước ra khỏi căn hộ của hắn.
Hắn chỉ gật đầu. Cười, ngoài ra không còn bất cứ biểu cảm gì.
Kết thúc chưa? Trò đùa lớn mật lần này đã chấm dứt chưa?
Mất ba tháng và mười hai ngày, là ta buộc nó kết thúc trước thời gian, bởi vì, lúc sau này, ta học theo những cô gái khác quấy nhiễu hắn như vậy, khiến hắn phải phân rõ ranh giới với ta.
Bước vào thang máy, không gian nhỏ bé này chỉ có một mình ta. Nhìn vào chiếc gương trong thang máy, ta thấy mình thở dài một hơi.
Ta biết, là do ta bản thân không đủ sức chống đỡ.
Nếu không kết thúc, người thê thảm sẽ là ta. Mặc dù Lâu công tử chưa từng giữ lại bất kỳ cô gái nào, nhưng một mai khi hắn phát hiện ta ở trước mặt hắn chỉ là một người mang mặt nạ, hậu quả chắc là vui lắm! Hắn sẽ không để yên cho kẻ đùa bỡn hắn, tất nhiên sẽ bắt ta phải trả giá. Aizz, lúc này ta thực sự có chút hy vọng hắn thực sự là một kẻ phóng đãng không còn thuốc chữa, như vậy ta sẽ không vừa chơi vừa nơm nớp lo sợ như thế này. Thế nhưng cũng giống như ba ta đã nói, nếu như hắn đúng thật là loại đàn ông đó, ta có chịu chơi với hắn hay không?
Sẽ không đâu. Chơi như vậy không có ý nghĩa gì cả.
Nhưng một người đàn ông có một đôi mắt quá sắc bén thì rất đáng sợ. Chọc phải loại người này một lần, sau này ta sẽ phải lượng sức mình mới được.
Cũng may là, ta đã diễn xuất thành công từ đầu đến cuối.
Tin rằng thời gian còn lại này, không có vấn đề gì phát sinh, cùng lắm là cả công ty sẽ lan truyền tin tức ta bị “ruồng rẫy”, rồi sẽ có vài người đến châm chọc khiêu khích ta mà thôi, chẳng nhằm nhò gì, mọi việc đều như ta mong muốn. Đến bao nhiêu thì tiếp bấy nhiêu, ta không cần phải phiền não làm gì.
Í trời! Chuyện gì thế này?
Ta nhìn chằm chằm bó hoa hồng màu tím nhạt vĩ đại trên bàn, choáng!
Hôm nay là ngày ta bắt đầu đóng vai kẻ bị chồng ruồng bỏ đáng thương đó nha! Vì sao lại xuất hiện một bó hoa hồng cực đại đủ để chôn sống ta ở đây thế này?
Ta rút lấy tấm thiệp gắn ở giữa bó hoa ra xem, suýt tí nữa thì hai hàng lệ tuôn rơi.
Tặng “cô nàng muôn mặt” xinh đẹp nhất thế giới:
Xin hãy nhận lấy tấm lòng thành của anh nhé?
Phương Thận Triết kính tặng
Ta xé, xé, xé tấm thiệp tan nát thành mảnh vụn, lúc đang định vứt bó hoa hồng vào thùng rác để tránh tai mắt của thiên hạ, thì cửa phòng làm việc đột nhiên bật mở, thế là vẻ mặt ta lập tức thay đổi một trăm tám mươi độ, giả vờ như đang ngây ngất ôm hoa vào lòng.
Mới sáng sớm đã đến chỗ ta “trình diện” không ngờ lại là cô em đanh đá của Lâu gia và thiên kim của Thang gia. Ta lại có chỗ nào khiến bọn họ không được vui sao? Hay là hai đứa nó định trở thành bọn rảnh rỗi dở hơi đầu tiên đến cười nhạo ta bị thất sủng?
“Ôi! Đúng là khách quý, không biết hai vị đến hàn xá có việc gì hay không?”
Bị đóa hoa làm cho mê mẩn tâm thần một lúc, cô em Lâu gia đanh đá mở miệng:
“Tôi hỏi chị, anh tôi có thật là đã chia tay chị rồi không?”
Ta đặt bó hoa trên tay sang một bên, thút thít nói:
“Các em đã biết rồi, còn đến hỏi chị làm gì?”
“Vậy anh của em thực sự động lòng với con nhỏ Hoa Kiều ngu ngốc kia rồi sao?” Lời này của Lâu Phùng Hân là nhằm hướng Thang thiên kim mà nói.
Kết quả là nước mắt của thiên kim Thang gia còn nhiều hơn cả vòi nước máy ào ạt tuôn ra, ta rặn cả ngày cũng không thấy một giọt lệ, kiểu này phải củng cố lại kỹ xảo mới được.
“Tiểu Hân, lẽ nào chị thực sự không có chút hy vọng nào sao?”
“Không đâu! Chị nhất định có thể trở thành chị dâu của em, anh của em quăng cái bình hoa này đi, không có nghĩa là ảnh muốn theo đuổi Lưu Thiên Ny đâu! Chúng ta lại đến “Hoa Thi” hỏi thử xem, em nghĩ rằng anh của em rất có khả năng vẫn còn qua lại với Thi Lam Nhi! Chỉ cần ảnh vẫn khoái chơi bời với mấy bà này, thì chị vẫn là người có nhiều hi vọng nhất. Thục Tịnh, đừng lo lắ