Tác giả: Sênh Lý
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341564
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1564 lượt.
“Trầm Tích Phàm , đoán thử xem, tôi là ai?”.
Cô có chút tò mò: “Lí Giới , anh làm sao mà biết số của tôi?”.
Đầu kia “Haizz” một tiếng: “Chơi thật chán, nhanh như vậy đã bị cô đoán trúng, à đúng rồi, cô hiện tại đang làm gì?”.
“Trên đường về nhà.”
Lí Giới thở dài một hơi: “Nhàm chán như vậy, đêm nay không đi đâu, vậy cô có muốn qua đây hay không? Tôi cùng sư huynh với đám người bọn họ trong Bar thưởng thức, ở ngay trên đường Quảng Nguyên, tên là “Nhĩ Nhã” nhé!”.
Hà Tô Hiệp cũng ở đó? Trầm Tích Phàm hồi tưởng lại, không phải, vẫn còn có người, không nghĩ tới Lí Giới tiếp tục một câu: “Còn có người khác, nhưng không sao, đợi lát nữa sẽ giới thiệu cho cô biết, mọi người đều quen nhau mà, đừng ngại, đại sư huynh nhìn thấy cô khẳng định sẽ thật ngạc nhiên.”
Cô bị những lời này lung lay, đáp ứng luôn, chỉ chốc lát liền bắt đầu cảm thấy hối hận, cái bộ dạng này đột ngột đi đến như vậy có thể có chút liều lĩnh hay không, nhưng kỳ thật cô vẫn rất muốn tới đó.
——-
“Nhĩ Nhã” là cái loại quán Bar thanh lịch, nơi giới tri thức với tầng lớp tiểu tư sản thích tới.
Cô vừa vào cửa, liền thấy đám người đang ngồi quanh cái bàn khắc hoa gỗ bên trong cùng, hưng trí bừng bừng nói cái gì đó, đảo mắt một cái liền nhận ra Hà Tô Hiệp, khí chất nho nhã, cười lên, ánh mắt giống vầng trăng non, một bên má lúm đồng tiền thật sâu, đám người quả thật quá chăm chú nói chuyện.
Lí Giới vừa thấy, hướng cô vẫy tay: “Bên này! Bên này!”
Cô đi qua đó, Lí Giới hướng vào nhóm người từng người giới thiệu: “Đều là các sư đệ của đại sư huynh, còn có một tiểu sư muội nữa!”.
Trầm Tích Phàm thấy trong nhiều nam sinh như vậy, chỉ có một nữ sinh, rất xinh đẹp vẻ đẹp thu hút ánh mắt người khác, mỹ nữ đứng lên: “Tôi tên là Phương Khả Hâm, chính là tiểu sư muội duy nhất ở đây, học về thị giác, hiện tại là bác sĩ thực tập”.
Trầm Tích Phàm ngồi ở bên cạnh Lí Giới, cô từ trước đến nay đã thành thục, làm tại khách sạn công việc buộc tính cách cởi mở như thế, tự nhiên nói chuyện khôi hài lại lịch sự, chỉ trong chốc lát mọi người đều quen nhau.
Hà Tô Hiệp nhìn cô cười nhợt nhạt, không cố ý cùng cô bắt chuyện, nhưng ánh mắt của anh một lát cũng không rời khỏi cô.
Một nam sinh vóc người nhỏ nhắn đề nghị: “Chúng ta chơi một chút cái gì đi, nếu không chơi trò “Tiếp chữ” nhé!”
(* tiếp chữ: theo mình là cái trò chơi đọc nối tiếp nhau theo nét chữ, ví dụ như yêu cầu 5 nét thì chữ đầu tiên phải có 5 nét; 7 nét, hay 18 nét thì cũng như vậy, Trung quốc dùng chữ tượng hình nên chơi kiểu như vậy, còn Việt Nam nếu muốn chơi trò này lại phải từ cuối cùng của người kia là từ bắt đầu của người này. Haizz hình như càng giải thích càng khó hiểu thì phải!!!! Help me ::>_
Một người khác nói: “Được đấy, chúng ta tiếp chữ theo phương thuốc, người thua sẽ bị phạt rượu, loại Chivas 12 năm, đủ đãi ngộ nhé!”
(* Chivas 12 năm: là loại rượu đắt tiền thì phải)
Trầm Tích Phàm lập tức không ngọ nguậy, ‘phương thuốc’ cái gì, cô đều chưa nghe nói qua, ánh mắt cầu xin sự giúp đỡ hướng Hà Tô Hiệp .
Hà Tô Hiệp đứng lên, ý bảo Lí Giới ngồi vào bên trong sau đó đến gần Trầm Tích Phàm nhỏ giọng trấn an cô: “Không sao, tôi giúp cô!”
Lí Giới nhìn bọn họ, cười giảo hoạt, Phương Khả Hâm sắc mặt khẽ biến, hình như có chút đăm chiêu.
“Bắt đầu từ bốn nét, đại sư huynh anh trước!”
“Ngũ linh tán —- quế chi, bạch thuật, phục linh, chủ linh, trạch tả, trương minh, 6 nét, tiếp đi.” (* chữ 五(ngũ) này có 4 nét)
“Thược dược cam thảo thang— bạch thược dược, chích cam thảo, 7 nét, Trầm Tích Phàm”. (* chữ 芍 (Thược) trong từ 芍药 (thược dược) có 6 nét)
Mọi người đều tò mò nhìn Trầm Tích Phàm chỉ thấy cô ấp a ấp úng: “Lương phụ hoàn— cao lương khương, hương phụ.” (chữ良 (lương) trong良附丸 (lương phụ hoàn) có 7 nét)
Lập tức liền có người cười lên: “Đại sư huynh anh nhắc giúp cô ấy tệ quá, không được, phạt cô một chén.”
Lí Giới xua tay: “Để đại sư huynh giúp cô ấy, đại sư huynh, anh một người nói là tai họa nhân đôi nhé, còn có Trầm Tích Phàm cô phải chăm chú nhớ kỹ đừng đọc sai, mọi người cần phải cố lên, đem đại sư huynh quật ngã.”
Cô thật không nghĩ tới có nhiều vị thuốc Đông y như vậy, hơn nữa nhiều tên còn rất kỳ quái, khó đọc, cô chỉ có thể ấp a ấp úng: “Trầm hương hạ khí tán—- Trầm hương, cam thảo, sa nhân, hương phụ… còn có… tôi nghĩ không ra nữa…” (chữ沉 (Trầm) trong 沉香 (trầm hương ) có 7 nét)
Hướng về Hà Tô Hiệp nháy mắt bất đắc dĩ, Hà Tô Hiệp không nao núng, còn mỉm cười nhìn cô.
Mọi người cười ha ha, Lí Giới cầm chén rượu nhỏ đến trước mặt cô, Trầm Tích Phàm nhíu mày, bên cạnh liền có cánh tay tiếp nhận, một hơi uống sạch. Cô kinh ngạc: “Hà Tô Hiệp, tôi thua rồi, trời ơi!”.
Toàn bộ mọi người nhìn ra manh mối đều khuyến khích Hà Tô Hiệp: “Đại sư huynh thương hương tiếc ngọc”.Chỉ có Phương Khả Hâm trên mặt có chút không được tự nhiên, cố ý quay mặt qua chỗ khác uống nước.
Trầm Tích Phàm thì ngượng ngùng, trong lòng lại âm thầm cảm kích, Hà Tô Hiệp dường như không có việc gì, nhắc nhở cô: “Xem ra tôi phải chọn cái tên đơn giản,