Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Là Điều Tốt Nhất Anh Đã Làm

Yêu Em Là Điều Tốt Nhất Anh Đã Làm

Tác giả: Sênh Lý

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341566

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1566 lượt.

>(rễ bản lam :vị thuốc Bắc dùng giải nhiệt, tiêu độc, phòng bệnh)
Có đôi khi, ở thời điểm còn nhỏ, anh sẽ nghĩ, nếu như bố mẹ không phải là chủ nhiệm cùng y tá trưởng sẽ như thế nào, có phải anh sẽ không cần tự mình nấu cơm hay không,không phải đối với sự trống rỗng trong ngôi nhà nói tiếng chúc bố mẹ ngủ ngon; rồi bản thân sẽ không cần khó xử giải thích với thầy giáo vì sao chẳng có ai tới họp phụ huynh nữa. Nhưng, từ khi đi học rất sớm anh đã có thể nhận ra sự thật.
Không phải chấp nhận số phận, anh biết, độc lập, sớm hay muộn đều phải học được, sớm một chút cùng trễ một chút cũng không có gì khác nhau.
Anh là một đứa nhỏ trưởng thành sớm, có sự thấu hiểu.
Chỉ là …anh từ trước tới giờ mong chờ có một ngày, trong nhà sẽ trở nên thực náo nhiệt, có âm thanh vui vẻ, những câu chuyện cười của bố mẹ; nhưng, hiện tại đều thành thứ hy vọng xa vời; anh cảm thấy trên người cô gái nhỏ ấy, có loại cảm giác gia đình hạnh phúc này, là khiếm khuyết của anh, cũng là khát vọng của anh.
Anh muốn tới gần cô, hấp thu lấy sự ấm áp đó.






Đường đỏ - Ích khí bổ huyết, kiện tì noãn vị, điều hòa bên trong, giảm đau, hoạt huyết hóa ứ, không say nhưng ấm lòng người.
Buổi sáng ăn điểm tâm, Trầm bố trong lúc vô ý hỏi: “Phàm Phàm, tiểu tử lần trước cùng con đi bộ với nhau ngoại hình thật đẹp trai a, tên nó là gì thế?”.
Trầm mẹ đang múc cháo, nghe đến vậy vừa đúng lúc phát huy tinh thần bát quái, ánh mắt lập tức sáng lên, Trầm Tích Phàm thầm kêu không hay rồi, quả nhiên, Trầm mẹ bắt đầu khuyến khích: “Phàm Phàm, ai thế, là ai vậy, nói, nói cho mẹ con ?”
Trầm Tích Phàm đang gắp một cái bánh quẩy, mồm miệng nhồm nhoàm nói không rõ ràng, lại thuận tiện lấp liếm: “Một bác sĩ…”
Trầm mẹ nghe được rõ ràng, lời nói xác thực độ lừa gạt không nổi 1 %, bà hơi hơi ngây ngẩn cả người, Lí Giới rất tuấn tú sao; ngoại hình có cá tính, nhưng dựa theo quan niệm thẩm mỹ duyệt người vô số lần của bà mà xét, Lí Giới thật sự không được coi là đẹp trai, bà chỉ đang cho rằng nam giới nhìn nam giới cùng nữ giới nhìn nam giới là hai góc độ khác nhau, mà cũng không biết rằng người trong lời nói của Trầm bố lại là người khác.
Hứa Hướng Nhã dường như đang suy tư về một điều gì đó: “ Cường độ lớn chính là nói thể lực lớn, tiêu hao nhiều, yêu cầu cao độ, ví dụ như nhảy disco linh tinh, tôi già rồi, so ra kém lũ tuổi trẻ con nít, đã không trụ nổi việc này.”
Những người khác đều “ a” một tiếng, trên mặt giật giật, nhất là Đinh Duy, một bộ dạng ‘ thì ra là ta không thuần khiết’ : “Hứa Hướng Nhã, chúng tôi đều nghĩ sai lệch rồi, nhưng cũng không phải lỗi của bọn này a, lúc cô nói chuyện có quá nhiều tầng nghĩa khác!”
Hứa Hướng Nhã thở dài, bộ dáng sắp sửa nước mắt lã chã: “Tôi cũng muốn hoa tiền nguyệt hạ* a, đáng tiếc không có người hic!”
(* hoa tiền nguyệt hạ: dưới trăng trước hoa. Ý nói: việc con trai và con gái rủ nhau đi ngắm trăng xem hoa mà nảy sinh tình cảm với nhau. Đó là tình yêu lãng mạn ngoài vòng lễ giáo, người xưa ngăn cấm.)
Lời còn chưa dứt, chỉ thấy Lâm Triệu Thâm cùng Đinh Duy hai người biểu tình nhẫn nhịn, cố gắng nghẹn cười: “Hứa Hướng Nhã cô có thể ngậm miệng lại, nói thêm nữa liền rất có thâm ý”.
Trái lại Trầm Tích Phàm nửa ngày mới phản ứng, ghé lại gần lỗ tai của Hứa Hướng Nhã nói bốn chữ, Hứa Hướng Nhã vừa thẹn vừa giận: “ Ta thèm vào! Các ngươi là hai tên bại hoại! Lưu manh của văn hóa Trung Quốc!”.
———-
Bốn người tuổi xấp xỉ nhau, là giám đốc cấp cao của khách sạn không chỉ có một chữ bối*, tự nhiên chí hướng, sở thích cũng hợp nhau: thời điểm đại học Trầm Tích Phàm cùng Lâm Triệu Thâm là bạn học, nhưng không cùng lớp, không cùng ngành; Đinh Duy do nguyên nhân gia đình nên sớm đã vào đời, luận về độ lịch lãm, đạo lí đối nhân xử thế đều là người mạnh nhất trong bốn người; Hứa Hướng Nhã còn lại là người xa xứ, sau khi tốt nghiệp đại học một mình lang bạt tại thành phố này.
( *bối: chỉ cấp bậc trong công việc, như tiền bối hậu bối, ở đây muốn nói họ không chỉ có quan hệ cấp trên cấp dưới..).
Trầm Tích Phàm còn nhớ rõ lúc bản thân đi phỏng vấn, Lâm Triệu Thâm ngồi trong đại sảnh nhàn tản tự đắc, một bộ dáng không chút lo lắng, anh làm cho người khác cảm thấy vừa thâm trầm uy nghiêm lại vừa bình dị gần gũi, nhìn qua có phong độ đặc biệt. Mãi đến lúc sau có người gọi “Lâm giám đốc!”, cô mới biết được thì ra anh không phải đến phỏng vấn, mà đã là nhân viên quản lí cấp cao rồi.
Sau đó gặp lại anh là lúc báo tin, anh cầm bản sơ yếu lí lịch của mình cười: “Tiểu sư muội, cô không thể ngay cả hội trưởng phòng PR của hội học sinh thời đại học đều không nhận ra chứ?”.
Cô thế mới phản ứng lại, thì ra bạn cùng phòng ngày ngày treo trên miệng cái câu “tớ đã gặp giáo thảo*—- Lâm Triệu Thâm ”, khi ở trong đại học ngang tàng mà đi, không ai dám chặn đường, hóa ra là anh ta.Về sau, lén lút trong nội bộ hai người với nhau, anh gọi cô là “ Tiểu Phàm” hoặc “Sư muội”, cô lúc tâm tình tốt gọi anh “Sư huynh”, còn khi khó chịu thì mặc k