XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Là Điều Tốt Nhất Anh Đã Làm

Yêu Em Là Điều Tốt Nhất Anh Đã Làm

Tác giả: Sênh Lý

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341610

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1610 lượt.

nh cũng muốn ăn?”.
Hà Tô Hiệp lắc lắc đầu: “ Quá kích thích, tôi ăn không nổi.” Nói xong, liền quay mặt đi, chuẩn bị về nhà.
Tiếp đến,Trầm Tích Phàm bốc nắm lớn kẹo bạc hà tống vào miệng, mùi vị bạc hà lập tức xông lên não, cô bị cay, sặc lên, chất methol* kích thích tuyến lệ. Cô cúi đầu, nhìn nước mắt từng giọt, rơi trên mặt đất, nhưng không có sự bi thương.
(*methol là một chất có trong bạc hà, tính chất gây tê, kích thích).
Ủy khuất, đau xót, hận ý, đều được đền bù bằng phương thức cực kì ôn nhu nhỏ bé như vậy, chỉ cần một chút ấm áp, cô liền thỏa mãn.
Hà Tô Hiệp dường như cảm thấy được điều gì, dừng lại bước chân, nhìn Trầm Tích Phàm, bỗng thấy cô ngồi xổm ở phía sau, vùi đầu trong áo. Anh vội ngồi xuống trước mặt cô, lo lắng : “Cô nhóc, làm sao vậy?”.
“Bị cay quá…” Trầm Tích Phàm không muốn ngẩng lên, đầu của cô cố gắng quệt trong áo, mong đem dấu vết nước mắt lau hết đi.
Hà Tô Hiệp thở dài: “Chịu cô, không cần ăn nhiều như vậy, cái này giống với hoắc hương, vị thật kích thích. Tuy rằng bạc hà tránh phong tán nhiệt, trừ uế giải độc, lại trị ngoại cảm phong nhiệt, đau đầu đỏ mắt, cổ họng sưng, nhiệt miệng răng đau, kích thích ăn uống……”.
Trầm Tích Phàm rốt cục ngẩng đầu, đôi mắt hồng hồng: “Hà Tô Hiệp, anh thật ồn ào a…. anh thế nào luôn không thay đổi được bệnh nghề nghiệp của mình…”
Anh ngồi xổm ở trước mặt cô, nhận lấy gói kẹo bạc hà, suy nghĩ xem nơi nào có thùng rác, vừa đùa với Trầm Tích Phàm: “Aizz, không nói nhảm nhiều như thế, cô có thể ngẩng đầu nhìn tôi sao?”
“Hà Tô Hiệp, bạc hà thật cay a, sặc chết rồi, tôi muốn nhổ ra…”
“Chịu đựng!”.
———-
Ngồi ở trên ghế của vườn hoa tiểu khu, Trầm Tích Phàm không dễ dàng mà thở ra một hơi, lại thấy Hà Tô Hiệp mỉm cười: “Bạc hà, có thể khiến lưu lại hương thơm trong miệng của người, nhưng không phải ai cũng đều có dũng khí nếm thử.”
Trầm Tích Phàm cười rộ lên: “Hà Tô Hiệp, anh không có cái dũng khí ấy?”
“Tôi? Không phải, đơn thuần không thích thôi.”
“ Vậy, anh cảm thấy tình yêu có phải là hương vị bạc hà không?”
“Cô nhóc, tình yêu thì hương vị gì đều có, chua ngọt đắng cay, không phải có thể khái quát được, nhưng mỗi đoạn tình cảm đều sẽ lưu lại dấu vết, có thể là đắng cay, có thể là thơm mát…”
“Nếu như có loại tình yêu ‘mất rồi lại tìm thấy’…..”
“Cô nhóc ngốc này, tình yêu không thể ‘mất rồi lại tìm thấy’, trôi qua là trôi qua, nếu trở về, sẽ không còn cái hương vị kia nữa. Lúc nãy, cô đã ăn mấy viên kẹo bạc hà vào,ban đầu cay tê thật kích thích; tiếp đến, hương vị dừng lại trong miệng; sau đó, luôn quanh quẩn vị the mát khiến người ta dư vị vô tận. Mỗi một giai đoạn, hương vị cũng không giống nhau, nửa đường tình yêu, chính là đã nếm một nửa viên kẹo bạc hà, ‘mất rồi lại tìm thấy’, ở đâu có loại hương vị ban đầu này?”
“Hà Tô Hiệp, tôi cũng không biết……”
“Vậy thì từ từ suy nghĩ, thời gian, chính là thứ có thể làm con người nghĩ thông suốt rất nhiều việc……”.
——-
Gió thật vội, tuyết đọng trên cây đều bị thổi rơi, lướt qua khuôn mặt của cô, biến thành hơi nước nho nhỏ, bốc lên, liền không thấy nữa, có lẽ năm nay còn có thể rơi xuống trận tuyết thứ hai, thứ ba.
Thời gian sẽ trôi qua, những tình cảm ấy làm cô bối rối, người khiến cô mê loạn, cũng sẽ khiến cô thực lòng nhớ nhung, chờ đợi trận tuyết thứ hai, tan đi; rồi đến trận tuyết thứ ba; sau đó, mong tới mùa xuân ấm áp.
Cô nghĩ, tất cả rồi sẽ có đáp án, về bản thân, về Nghiêm Hằng, về mối tình đầu đầy đau khổ và về cả tình yêu.






Khổ đinh – giảm cơn khát, sáng mắt, tán phong nhiệt, ổn định thần kinh, giải độc tiêu đờm, dù rất đắng, nhưng cũng đành chịu.
Hà Tô Hiệp tới bệnh viện đi làm, vừa xuống xe buýt, liền thấy đồng chí Khâu Thiên đeo MP3, gật gù đắc ý đi vào cửa chính của bệnh viện. Anh có chút tò mò, đi tới vỗ vai Khâu Thiên: “Đừng nói với tớ cậu cũng làm việc ở trong này nhé!”
Khâu Thiên biểu tình vô tội: “Cái thói đời gì thế, không hoan nghênh tớ đến, thật đau lòng nha!”.
Hà Tô Hiệp cười lên: “Hoan nghênh, chỉ là cảm phục người thầy nào lại giữ được chân cậu lại, thật tò mò ha!”
Khâu Thiên thở dài: “Cậu cho là làm tiến sĩ thì có cái gì giỏi đây, bệnh viện một đống người, tớ cũng không phải là trợ lý hay giáo sư. Lại nói khoa tim mạch của bệnh viện chúng ta chưa mạnh, tớ trước tiên ở lại, sau đó sẽ nhảy tiếp*.”
Nữ bác sĩ thế mới nhìn thấy rõ ràng tấm thẻ trên ngực anh—“Bác sĩ chủ nhiệm”, trong lòng thầm than, trách không được lão giáo sư coi trọng anh ta như vậy, bản thân chỉ là một bác sĩ, theo như việc này, trước khi bái sư thành tài có phải ngược lại nên gọi anh một tiếng đàn anh.
———-
Hôm nay một ngày trôi qua đặc biệt bận rộn, trước tiên là khám bệnh ở tòa nhà Đông y, ngay sau đó xử lý một bệnh nhân ở khoa tiêu hóa, một lúc lại bị gọi đi khoa huyết học, cuối cùng lão giáo sư cùng anh nói bản thân ông gần đây đang làm ra một loại thuốc mới, hỏi anh có bằng lòng giúp một tay hay không.
Hà Tô Hiệp cười khổ, thầm nghĩ cửa ải cuối