Tác giả: Sênh Lý
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341563
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1563 lượt.
ó chút đăm chiêu: “Bố cháu đã đồng ý, việc kia chắc là không có vấn đề gì, quan hệ của hai bố con cháu hẳn là dịu dịu rồi nhỉ.”
Hà Tô Diệp nhẹ nhàng cười: “Vâng, hẳn là vậy đi.”
Sau khi người nhà đi được một lúc, Thẩm Tích Phàm đã xách hộp cơm đủ loại xuất hiện.
Khâu Thiên cùng Hà Thủ Tranh đều nghiêng ngả trên ghế đang ngủ,mặt Hà Tô Diệp lộ vẻ xin lỗi: “Nhìn xem bọn họ mệt chết kìa, cô ăn rồi à?”
Cô gật gật đầu: “Sau khi về nhà tôi ăn qua rồi, đây là cháo táo đỏ cẩu kỷ tôi làm, đương nhiên không ngon bằng cháo của anh. Tối nay, tôi sẽ đem cho anh món khác, canh gà, hay là canh xương?”
Hà Tô Diệp cười cười: “Cái gì cũng được, tôi không kiêng ăn.” Nhận lấy cái thìa, cháo táo đỏ cẩu kỷ trước mắt nồng đậm hương vị ngọt ngào, khiến cho anh nổi cơn thèm ăn cực lớn, cẩn thận nhấm nháp một thìa, nhịn không được cười rộ lên: “Bên trong còn có long nhãn với mật ong, đúng không?”
“Cái này….” Thẩm Tích Phàm khẩn trương giải thích: “Chuyên môn của tôi là tra sách nha, long nhãn bổ tì, dưỡng huyết an thần. Anh không phải mất máu sao, tôi đã nghĩ long nhãn này có thể nấu cháo gì đó, không sai chứ?”
Anh liên tục tán thưởng: “Ừ, ăn ngon lắm. Cô nhóc, thuốc đông y học khá lắm, trên cơ bản có thể lý thuyết liên hệ thực tế được rồi.”
Thẩm Tích Phàm ngồi ở bên cạnh anh, ngẩng đầu mỉm cười, ánh mặt trời giữa trưa xuyên qua lùm cây âm u, chiếu vào trên người cô hiện lên một nửa cái bóng, che khuất tay anh.
Anh cảm giác, dường như cô vẫn còn đang ở trong lòng của mình.
———————–
Buổi chiều, anh vừa tỉnh ngủ, mở mắt đã thấy một thân ảnh quen thuộc đứng ở phía trước cửa sổ, người ấy đang nhìn chăm chú phong cảnh bên ngoài tới xuất thần.
Anh mở miệng: “Phương Khả Hâm ?”
Phương Khả Hâm nghe vậy xoay người, có chút kinh ngạc: “Hà Tô Diệp, anh tỉnh rồi, em không đánh thức anh dậy chứ?”
“Không.” Anh cố gắng ngồi dậy, nhẹ nhàng cười: “Anh muốn cám ơn em, hôm ấy em vất vả rồi.”
Phương Khả Hâm ngượng ngùng: “Thật ra em cũng không làm gì, chỉ cần anh không sao thì tốt rồi.”
Cô cười lên thật thản nhiên, ánh mắt trong trẻo, Hà Tô Diệp ẩn ẩn cảm thấy hôm nay cô có chút không giống với mọi khi, nhưng cụ thể là cái cảm giác gì, anh cũng không thể nói thành lời. Dĩ vãng, trong ánh mắt gương mặt cô nhìn anh có loại tình cảm phức tạp, nhưng hiện tại, không còn sót lại chút gì.
“Hà Tô Diệp…..” Phương Khả Hâm nháy mắt mấy cái: “Có thể hỏi anh một vấn đề không?”
“Ừ, tất nhiên rồi.”
“Anh có phải thích Thẩm Tích Phàm hay không?”
“À…..”Hà Tô Diệp cảm thấy ngoài ý muốn, hoàn toàn không ngờ là cái vấn đề như thế này, anh lập tức cười cười ngượng ngùng: “Thế nào mà mọi người ai cũng nhìn ra được vậy!”
“Cô che miệng cười: “Khâu Thiên nói thật sự không sao, hai người bọn anh thật sự là không phải chậm hiểu bình thường, thôi bỏ đi, bỏ đi, em cũng không phải hỏi câu này, đúng rồi, nghe nói anh muốn ra nước ngoài hả?”
“Đúng vậy, lại là Khâu Thiên nói?”
“Ừ, Khâu Thiên còn lo lắng cho anh sẽ cướp bát cơm của anh ấy nha, anh ấy nói bản thân dạo này lúc nửa đêm nằm mơ, luôn có người ở bên tai anh ấy nói: “Tiểu Thiên Thiên, cậu hết thời rồi, mau mau nhường chức cho đồng chí Tiểu Hà đi.”
Hà Tô Diệp cực kì hết cách: “Tên này, phương hướng nghiên cứu của anh cùng cậu ấy lại không có gì liên quan, nói linh tinh cái gì chứ.”
“Hà Tô Diệp, Thẩm Tích Phàm biết anh muốn ra nước ngoài chưa?”
“Chắc là cô ấy không biết, đúng rồi, mấy người đều chưa nói cho cô ấy ?”
“Anh không nói cho chúng em có biết cũng chẳng ai dám nhiều lời một câu, à, em lập tức phải về trường rồi, giáo sư tìm.”
“Được rồi, trở về từ từ nghỉ ngơi cho tốt, anh không sao, cám ơn em.”
Phương Khả Hâm khẽ cười một tiếng, xoay người đi tới cửa, bỗng nhiên dừng lại bước chân, tay cầm lấy nắm cửa, nhưng không ấn xuống.
“Hà Tô Diệp, em đi rồi, anh nhất định phải hạnh phúc nhé!”
Giọng nói trầm thấp, thản nhiên ở trên miệng, cũng như đã có thể nhẹ nhàng dỡ xuống gánh nặng ngàn cân trong tim, mang theo một tia bướng bỉnh không cam lòng, Hà Tô Diệp bỗng nhiên hiểu ra, cô đứng ở trước mặt anh, lại giống như cách xa nhau vạn dặm, loại cảm giác này có phải gọi là ….buông tay.
Thì ra, cô bé này cuối cùng cũng bước ra khỏi quá khứ mà một đêm… trưởng thành.
“Phương Khả Hâm !” Anh vội vàng gọi cô lại: “Thật ra Khâu Thiên, cậu ấy…..”
Câu nói còn chưa xong, đổi lấy một tràng cười khẽ của cô: “Dừng! Dừng! người tình cảm chậm chạp không có tư cách nói người khác, Hà Tô Diệp, em đi đây!”. Trên tay cô nhấn một cái, cửa…nhẹ nhàng khép lại.
Từ nay về sau, chúng ta đều sẽ hạnh phúc, em tin tưởng, mãi mãi tin tưởng.
——————
Buổi tối, Thẩm Tích Phàm tới thăm anh, Hà Tô Diệp đang lên mạng, trang web trước mắt là đại học Pennsylvania,Thẩm Tích Phàm tò mò lại gần xem kỹ, lập tức đem đầu rụt trở về: “Trời ạ, lại là tiếng Anh, tiếp tục nhìn tôi sẽ hoàn toàn điên mất.”
Hà Tô Diệp thừa cơ bắt lấy tay cô: “Tôi… có một chuyện muốn nói với cô một lát.”
Thẩm Tích Phàm sửng sốt, sau đó hàm hồ nửa ngày: “Cái này, Hà Tô Diệp, anh có thể đừ