Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342442

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2442 lượt.

o, đưa cô về giường nghỉ, có chuyện gì cứ nằm lên giường đàng hoàng rồi nói, bây giờ thì...
“Bố, đã ôm người ta rồi, bố cũng không thể tỏ ra dịu dàng một chút được sao?” Hạ Phạn Đoàn lưng đeo ba lô đi từ dưới cầu thang lên. Không biết nó đã đứng ở đó bao lâu rồi.
“…” Anh nhìn thằng nhóc đang nhướn mày nói chuyện với mình, cũng chẳng buồn giải thích, mà quay người buớc nhanh về phía phòng của cái người mình đang ôm trong lòng.
“Bố, chị Hồ có uống thuốc bố sắc không? Hôm nay bố trốn làm về sớm thế sao?”
“Trốn làm?” Anh quay đầu nhìn thằng nhóc, nhắc lại cái từ hết sức ngô nghê của nó.
“Chính là trước khi được sự đồng ý của ông chủ, bố rời khỏi vị trí làm việc của mình, rồi lén lút chuồn về nhà.” Thằng nhóc lập tức giải thích thêm, giải tỏa thắc mắc cho bố mình.
Anh nheo mắt, nhìn thằng bé tỏ ý cảnh cáo. Tiếp đó anh chẳng chút nhẹ nhàng quăng luôn kẻ phiền phức trong lòng mình lên giường, kéo chăn đắp lên người cô. Xong đâu đấy, anh bỏ luôn ra ngoài mà không hề nấn ná.
“Bố, bố vừa bắt nạt vừa chăm sóc người ta, không cảm thấy mệt sao?”
“…” Anh quay đầu nhìn Hồ Bất Động còn đang sốt cao, nằm mê man trên giường, rồi mới trả lời: “Không mệt”.
“…” Hạ Phạn Đoàn nhếch môi. “Bố không mệt nhưng con lại thấy mệt thay cho bố. Bố, bây giờ bố chịu thay đổi số mệnh giúp chị Hồ rồi chứ?”
“Vẫn chưa đến lúc.” Anh cười nhạt, vẫn cái vẻ thâm trầm, khó đoán.
“Bố đã thử thách chị ấy lâu như vậy rồi mà vẫn chưa đến lúc à? Nhưng mà, con cảm thấy, thuốc của bố nặng quá, ngộ nhỡ chị Hồ không chịu được thì làm thế nào?”
“Thuốc đắng dã tật mà.” Đã là thay đổi số mệnh, đương nhiên phải làm cho tới cùng, anh không giống những người khác.
“Kiếm cớ.”
“…”
“Ý... Bố, hôm nay con được trả bài kiểm tra, cần chữ ký của phụ huynh, để con đi chuẩn bị giấy bút cho bố.” Lại lườm rồi, thằng bé nhanh nhảu chuyển chủ đề.
“Mấy điểm?”
“Ý... Bố, nếu bố muốn con chuyển sang chuyện khác thì cứ việc nói thẳng ra. Tin tưởng con đi, mấy câu hỏi cửa miệng của những phụ huynh khác chẳng hợp với bố chút nào.”
“…”






Ích kỷ (hạ)
“Có thể... trả lại cho chị sợi dây nhân duyên đó không?”
Một vệt máu...
Một vệt máu đỏ tươi, không rõ nguồn gốc, có thể coi nó là bằng chứng thép không nhỉ?
Sao nó có thể mặt dày dính trên giường của Hồ Bất Động thế kia?
“…” Thật may mắn vì vừa rồi anh đã kịp nuốt hết ngụm trà nóng.
“Anh trừng mắt nhìn cái gì? Anh có dùng không?” Cô cố gắng giữ một khoảng cách nhất định với anh, tiếp tục thể hiện cái gọi là phản ứng bình thường.
“Không dùng.”
“Chết tôi rồi. Anh vừa lòng rồi chứ?” Khóe môi cô giật giật, chầm chậm giơ nắm đấm muốn đấm gã khốn kiếp kia.
“Tôi đâu có làm cô chết.” Anh thản nhiên phủ định lời tố cáo của cô, cũng nhân tiện biện hộ cho sự hưởng thụ của mình. Đột nhiên, anh sực nhớ ra chuyện gì đó, khóe miệng hơi nhếch lên, bổ sung thêm một câu: “ở trên giường”.
Tôi đâu có làm cô chết, ở trên giường...
Nói vậy là ý gì?
Anh ta không ở trên giường “làm gì” cô? Hay là anh ta ở trên giường, chỉ là chưa khiến cô đến chết?
Cũng giống nhau mà, dù là cách nào vẫn là anh làm nhục cô! Vệt máu trên giường lẽ nào là giả? Quần cũng ướt sũng. Cô quay lại nhìn những vệt máu loang lổ, ngón tay chỉ lên hằn học. Bằng chứng rõ ràng như vậy, anh còn định chối cãi nữa sao? Dám làm mà không dám nhận. Dù gì cô đã chẳng còn hy vọng vào tương lai, cũng đã chuẩn bị sẵn cho cuộc sống cô độc. Coi như gã nai tơ này gặp may. Nhưng mà, lợi dụng xong lại trở mặt, vậy thì không được!
Anh liếc nhìn vệt máu trên quần ngủ cô, thản nhiên lướt qua cô, lật tờ báo mới giao đến sáng nay ra, vừa xem vừa tiếp tục uống trà.
Cô không thể tin được mới tối qua anh còn giở trò cầm thú mà hôm nay lại coi cô như người xa lạ. Không thèm nói chuyện với tên mặt người dạ thú ấy nữa, cô quay về phòng, khóa cửa, thay ngay bộ đồ nhơ nháp trên người mình ra.
Nhìn cô từ phòng trở ra, lại toan chạy như bay ra cầu thang, anh dựa lưng về sau ghế, lạnh lùng hỏi: “Đi đâu vậy?”.
Cô dựng đứng ngón tay giữa lên, giọng khinh miệt trả lời: “Mua que thử thai!”.
“…” Anh đợi cô đi giày xong, mở cửa, bước ra ngoài, mới chậm rãi nói: “Tôi khuyên cô, tốt nhất là nên đi mua bông y tế”.
Anh nghe thấy một tiếng trượt ngã khá mạnh thì thoải mái nhếch miệng cười, một tay chống cằm, tiếp tục đọc báo.
“Bố, bố không thấy bộ dạng giả vờ như không có chuyện gì của chị Hồ nhìn rất khổ sở sao?” Hạ Phạn Đoàn đang ngồi bên bàn ăn làm bài tập, ngẩng đầu cất lên một câu cảm thán, cắn cắn đầu bút.
“Vẫn ổn.” Anh lật trang báo khác, tiếp tục nhấp một ngụm trà.
“Nếu như bài kiểm tra hàng tuần của con viết về lịch trình trong một ngày của một người phụ nữ bị thất tình, không biết có được thầy giáo tuyên dương không?”
“Con có thể thử xem.”
“Hay là thôi vậy, thông thường những chuyện mà bố đề nghị người khác thử, đều chẳng có kết quả gì tốt đẹp, nhìn chị Hồ là biết.” Nó xua tay, từ chối đề nghị của bố mình. “Nhưng mà... con vẫn mu


Ring ring