Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342458
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2458 lượt.
coi thường cô.
“Duy Mặc, cậu đã quên hợp đồng cậu ký tối qua rồi sao? Trong vòng một năm, nếu không kiếm đủ một triệu, cậu phải thừa kế câu lạc bộ trai bao này và bán mạng cho mẹ cậu nữa.” Tần Vĩnh Thi hờ hững nhắc nhở. “Một triệu tuy không phải là một con số lớn. Nếu là Tiểu Thiên Lưu, người ta chỉ trong vòng một tháng là kiếm đủ. Nhưng mà, với tình hình trước mắt của cậu mà nói... tương lai không lạc quan lắm. Tôi khuyên cậu nên trân trọng từng đồng thì hơn.”
“Cái tên Hạ Thiên Lưu đó rốt cuộc là cái thá gì? Hắn ta sinh ra để làm trai bao chắc?” Anh ta ném ra một câu với thái độ vô cùng khinh bỉ. Hồ Bất Động cố dỏng tai nghe ngóng tin tức...
“Cậu ta à? He he... là một cao nhân.” Tần Vĩnh Thi chỉ nhận xét một câu ngắn gọn, không nói gì nhiều.
“Hừ, đến anh cũng cam chịu lép vế?” Trác Duy Mặc cố ý khiêu khích.
“Đối với Tiểu Thiên Lưu, tôi cam chịu lép vế.” Anh ta vẫn không để ý, giơ hai tay lên. “Tôi khuyên cậu, tốt nhất là học hỏi theo anh ta, đối với việc đổi lấy tự do của cậu thì chỉ có lợi chứ không có hại.”
“Tôi hỏi!” Cô nàng nãy giờ vẫn hóng tin tức vội vã giơ tay lên. “Tôi có thể không chọn thực tập sinh không? Tôi muốn chọn... chọn... chọn cái người tên Hạ Thiên Lưu kia!” Cô mừng thầm. Cho dù có bao anh ta, cô cũng tuyệt đối không trả một đồng nào, ha ha. Muốn bảo vệ túi tiền của mình thực sự là quá dễ dàng!
Trác Duy Mặc nhìn chằm chằm cô gái dám phũ phàng vứt bỏ anh, phân vân không biết có nên tặng vài cú đá khiến cô ta bay thẳng về nhà với đống tiểu thuyết ngôn tình hay không?
Tần Vĩnh Thi càng cười tươi, trả lời: “Cô muốn tìm Tiểu Thiên Lưu?”.
“Đúng, đúng, đúng.” Cô gật mạnh đầu...
Trác Duy Mặc bắt đầu giơ chân lên, mũi giày da đen bóng gí xuống đất, dường như đã đã sẵn sàng để “đi từ nhận thức đến thực tiễn”.
“Việc này không được.” Tần Vĩnh Thi giơ ngón tay lên, khua khua trước mặt cô, coi như cô thoát được cú đá trời giáng. “Bởi vì Tiểu Thiên Lưu bận đến mức cậu ấy rất ít khi có mặt ở câu lạc bộ. Nếu cô muốn tìm cậu ấy thì phải bỏ tiền mời cậu ấy xuất hiện trước. Đây là ưu tiên đối với VIP.”
“Vậy, phải mời anh ta xuất hiện như thế nào?” Hóa ra anh ta ở đây nổi tiếng đến như vậy. Còn nhảy lên hàng VIP rồi cơ đấy. Chẳng trách vừa rồi ngạo mạn như vậy, hớt tay trên bạn gái của người khác. Thực ra, ngày nào cô chẳng thấy anh ta đi đi lại lại trong nhà nhưng những thứ không mất tiền thường cảm thấy không quý giá, những thứ có được quá dễ dàng lại không biết trân trọng, con người ai cũng ngốc nghếch vậy đấy.
“Cái này thì... cô phải trực tiếp tìm bà chủ chúng tôi thương lượng mới được. Bởi Tiểu Thiên Lưu gần đây tính khí thất thường, hay kén chọn khách hàng, đến tôi cũng chẳng biết phải làm thế nào nữa. Hay là thế này đi,” Tần Vĩnh Thi ngước mắt lên nhìn Trác Duy Mặc, người luôn trước sau tỏ rõ thái độ khoanh tay đứng ngoài, “để anh chàng thực tập sinh này đưa cô đi tìm bà chủ, được không?”.
Đi tìm mụ tú bà đã mấy lần dọa nạt, uy hiếp, bắt nạt cô đó sao? Cô chẳng qua chỉ muốn xem anh bạn cùng phòng của mình ở “cơ quan” làm ăn thế nào mà thôi, có cần thiết phải gặp bà trùm xã hội đen nói chuyện không? Không... không cần thiết? Cô rụt cổ lại, quyết định bảo toàn tính mạng là trên hết. Nhưng cô vừa lùi lại, chưa kịp mở miệng nói một tiếng cảm ơn cho phải phép trước khi rút đã bị Tần Vĩnh Thi kéo vào trong cửa rồi.
“Cô chắn đường xe chạy rồi kìa.” Anh ta chỉ về phía chiếc xe cao cấp từ đằng sau đang lái đến phía cô. “Khách của tôi đến rồi, không tiếp chuyện với cô nữa, để Duy Mặc đưa cô vào là được rồi.”
“Tôi...” Không muốn vào nữa. Cô quyết định về nhà ngồi đợi chàng VIP kia làm xong quay về vẫn là an toàn nhất. Cô muốn về nhà.
“Hừ, bây giờ muốn chạy trốn thì quá muộn rồi.” Biết cô đang tính kế chuồn, Trác Duy Mặc kéo cổ áo cô lôi vào trong đại sảnh.
“Anh, anh, anh làm gì vậy? Bỏ, bỏ, bỏ tôi ra!” Cô bị anh ta lôi xềnh xệch vào phòng khách, đến mức chẳng còn phân biệt được phương hướng nữa. VVoa... chiếc đèn pha lê trên trần nhà sao mà chói thế. ở đây chuyên bán đèn chắc? Sao mỗi chiếc một sáng hơn vậy? Woa... cô gái đứng bên trái kia ăn mặc thiếu vải quá, đây là câu lạc bộ trai bao cơ mà, tại sao phụ nữ mặc đồ còn bỏng mắt hơn cả đàn ông vậy?
“Tôi phải làm gì? Hừ!” Trác Duy Mặc lạnh lùng “hừ” một tiếng. “Đương nhiên là hoan nghênh cô đã đến!”
“Tôi, tôi, tôi sẽ không trả anh một đồng nào đâu. Tuyệt đối không!”
“Hừ, cô không trả, tôi không biết cướp chắc? Cô quên là tôi làm gì rồi à?” Anh trừng mắt lườm, tiếp tục kéo cô vào một góc, không quên nhắc nhở cô rằng anh ta là một gã thanh niên lêu lổng, chuyện này có vẻ khá hợp với công việc trai bao.
“Anh... anh... anh... mọi người ở đây đều kiếm tiền hợp pháp, anh cũng nên nhập gia tùy tục chứ? Tươi cười với tôi một chút, chưa biết chừng tôi sẽ cân nhắc và vứt cho anh một, hai đồng.”
“Cô cảm thấy con số một triệu so với hai đồng của cô thế nào?”
“Ít nhất cũng giúp anh qua điểm không, coi như làm kỷ niệm...”
“Thế sao? Nhưng tôi lại không muốn cô trở thành khách hàng đầu tiên của tôi. Chuy