XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342460

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2460 lượt.

cánh cửa đang tự động bật trở lại. Hai tay khoanh trước ngực, chậm rãi cất đôi cao gót đi về phía Hồ Bất Động vẫn đang ngồi nuốt nước bọt không ngừng trên sô pha. “Bây giờ, chúng ta có thể bàn bạc về giá tiền rồi.”






Phân loại trai bao
“Yêu ý mà, thực ra rất đơn giản, đúng không?”
“Đây là thứ gì?”
Hồ Bất Động vân vê tập giấy trong tay, không vừa lòng nhìn bà chủ quán. Bà ta vừa xem tài liệu vừa tanh tách gõ máy tính dường như rất bận rộn, chẳng có thời gian đâu để nói chuyện với cô. Thật coi thường người khác quá đáng! Việc làm ăn của bà ta tốt như vậy sao? Làm bộ! Bà ta tưởng tất cả những cô gái nghèo đều thèm khát chỗ này của bà ta sao? Xem lại đi, Hồ Bất Động cô chẳng nhàn rỗi đến mức tới đây để mua vui đâu. ở nhà, cô còn một đống quần áo sặc sụa mùi nước hoa từ hàng trăm người phụ nữ của anh chàng VIP thuộc quyền sở hữu của bà ta cần phải giặt. Nếu mọi người đều bận thì giải quyết nhanh gọn một chút được không?
“Này, xử nữ, cô chưa từng thấy đàn ông, chẳng lẽ đến hợp đồng cũng chưa nhìn thấy sao?” Bà chủ quán khinh khỉnh ngước mắt lên khỏi đống giấy tờ, cầm chiếc bút gõ vào tập giấy trong tay cô. “Bên A là cô, bên B là tôi, cô điền hết vào trang đầu tiên trước. Bút ở kia.”
“Cô đem tất cả đặc điểm của mối tình đầu của cô điền vào đó cũng không thành vấn đề.” Bà chủ vừa lật tài liệu vừa thuận miệng trả lời.
“…” Chỗ này hay là cứ để điền sau cùng, cô nhìn xuống phần tiếp theo. “Tại sao đến cả vùng nhạy cảm cũng phải điền vậy?” Đột nhiên cô cảm thấy đây như thể xâm phạm quyền riêng tư.
“Đương nhiên là để đề phòng trường hợp đột xuất.” Bà chủ bỗng nhướn mắt lên nhìn cô dịu dàng khiến cô nổi cả da gà.
“Giá... giá cả thì sao?” Cô bỏ qua tất phần thông tin khách hàng, hỏi thẳng vào vấn đề chính.
“Chuyện giá cả chưa cần vội.” Cô toan lật mặt sau bản hợp đồng xem giá cả thì bị bà chủ ngăn lại, bàn tay bà ta đặt lên bản hợp đồng, nhếch mép cười gian xảo. “Sau lần đầu tiên, nếu cô hài lòng, chúng ta lại bàn về giá tiền. Nhưng có một số quy tắc quan trọng hơn cô cần phải hiểu.”
“Quy tắc gì?” Cô chớp chớp đôi mắt ngây ngô của kẻ ngoại đạo, nhìn bà ta mỉm cười mà lo lắng.
Bà chủ quay chiếc bút trong tay, ánh mắt đầy ẩn ý nhìn về phía Hạ Thiên Lưu. “Đầu tiên, không được ghen.”
“Ghen? Ghen gì chứ?” Cô cũng thuận theo ánh mắt của bà ta... Ý của bà ta là không được ghen với cái người đang nằm ở kia sao?
“Đúng, không được ghen, không được làm phiền khi cậu ấy tiếp khách hàng khác. Khi cậu ấy tiếp khách hàng khác, cô phải giả vờ như không biết cậu ấy. Sau khi hợp đồng chấm dứt, cô không được có bất cứ tiếp xúc thân thể nào với cậu ấy. Tức là, cô chỉ mua cậu ấy trong một khoảng thời gian nhất định. Thời gian còn lại, cô cần phải cút đi càng xa càng tốt, hiểu chưa?”
“…” Sao cô có cảm giác anh ta là người bán mà còn được tôn trọng hơn cô là khách hàng vậy? Cô chẳng khác nào cô gái đã được định hôn ước, chỉ đợi người ta đến đón đi.
“Được rồi, cô cứ điền đầy đủ thông tin vào trước. Hợp đồng này, đợi sau lần phục vụ đầu tiên, cô ký cũng chưa muộn.” Bà chủ rút tay về, tiếp tục công việc của mình.
Cô cầm bút điền ba chữ “Hồ Bất Động” vào cột họ tên. Chợt nghe thấy tiếng đồng hồ báo thức “tít tít” ở góc bàn vang lên. Cô ngẩng đầu, bà chủ tắt báo thức, rồi khoanh tay trước ngực đứng dậy, lại gần chiếc sô pha cao cấp, hơi khom người xuống, dịu dàng gọi: “Thiên Lưu, ngủ đủ chưa? Khách của cậu đến rồi”.
Cô cứ giương mắt nhìn mụ chủ phân biệt nam nữ quá đáng kia, đột nhiên cảm thấy vô cùng nghi ngờ về thái độ phục vụ tận tình của câu lạc bộ này.
“…” Một tiếng ngái ngủ, mơ màng bay ra từ khóe môi mím hờ của Hạ Thiên Lưu. Cô bất giác cảm thấy có luồng gió xuân thổi khắp căn phòng làm việc rộng lớn này. Chỉ là ảo giác thôi... Chắc chắn là ảo giác, ở nhà, ngày nào cô chẳng thấy cái vẻ đờ đẫn cùng đôi mắt lim dim ngái ngủ kia. Sao trước đây cô không phát hiện ra bộ dạng của anh ta lúc mới ngủ dậy lại hấp dẫn như vậy?
Hạ Thiên Lưu chầm chậm xoay người, mấy sợi tóc bay bay. Anh ngồi dậy, mái tóc cũng rời khỏi lưng ghế. Anh nhăn mặt, nhấc cánh tay đã tê dại vì nằm bất động quá lâu, ngón tay dài khe khẽ cử động. Đôi mắt còn lờ đờ như chưa muốn mở ra của anh đột nhiên in vào một người, chính là Hồ Bất Động đang há hốc mồm ngồi đung đưa chân trên chiếc sô pha cao, nhìn anh không chớp mắt.
“Giờ gì rồi?” Anh mở miệng hỏi bà chủ, mắt vẫn không rời khỏi Hồ Bất Động.
“Chín rưỡi, cậu phải đi làm việc rồi. Khách hàng của cậu lái xe đến đón cậu kìa.” Bà chủ theo thói quen mở tủ lạnh lấy ra một cốc nước lạnh đã chuẩn bị sẵn cho anh.
Anh đón lấy cốc nước, mắt hơi cụp xuống, nhấp mấy ngụm, rồi lại đặt cái cốc xuống. Anh đứng dậy nhưng nom vẫn chưa tỉnh hẳn. Áo vest vốn xộc xệch, sau động tác đột ngột của anh, cổ áo sơ mi bị kéo lộ ra da thịt trắng nõn. Cô nhìn mà nuốt nước miếng ừng ực. Anh ngó lơ.
“Này, Thiên Lưu, cất hàng đi. Tôi không thích phục vụ miễn phí xử nữ! Cô xử nữ bên kia, cô nên quay lại với những ô trốn