XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342527

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2527 lượt.

ị muốn tôi đi… đánh, đánh, đánh, đánh, đánh anh ta?” Mạn Đồn Đồn ôm lấy đầu, chuẩn bị ngồi xổm xuống.
“Tôi không làm được đâu. Tôi sợ lắm, anh ta sẽ dùng đôi bốt đen đó đạp chết tôi, và dùng chiếc nhẫn hình đầu lâu kia khoét lỗ trên người tôi. Tôi… Tôi không muốn.”
“Ồ, vậy cậu tiếp tục khóc đi. Dù gì tiểu thư nhà cậu cũng chưa bao giờ nghĩ cậu nam tính.” Cô nhìn chiếc xích đu sắp chạm đất, gãi đầu, vờ bỏ đi. “Cô gái của mình mà để người khác lợi dụng còn không biết đi đòi lại. Tôi mà là cậu, thà tôi chết quách đi cho xong!” Hóa ra kế khích tướng này cũng hay đấy chứ!
“Chị bảo đảm, nếu tôi đánh anh ta… tiểu thư… sẽ cảm thấy tôi nam tính chứ?”
“Ừ ừ ừ, chắc chắn cô ấy sẽ ôm lấy cậu cảm động phát khóc, sau đó lấy thân mình đền đáp, đá gã chẳng ra gì kia bay đến Siberia chăn cừu
“Tiểu thư không biết Siberia ở đâu đâu.”
“Cậu thật chẳng biết nói đùa gì cả.” Cô trừng mắt lườm cậu ta, chợt thấy nhân viện phục vụ đã chuẩn bị mở cửa khoang xích đu, liền hỏi: “Này, rốt cuộc cậu có đánh không?”
“Đánh!” Cậu ta đứng bật dậy, hùng hổ ôm nắm đấm xông ra ngoài. Kết quả là nhân viên phục vụ còn chưa kịp cho khoang xích đi dừng lại hẳn thì đã thấy một bóng đen lù lù lao ra, bóng đen đó “bỏ qua” bậc thang, cứ thế nhào thẳng xuống bãi đất bùn.
“Hu hu… tại sao cứ phải đánh nhau mới được coi là bản lĩnh? Thương tích đầy mình thế này vẫn chưa đủ nam tính sao? Tai nạn đổ máu… tai nạn đổ máu!” Cậu ta bò lê trên mặt đất rồi lẩy bẩy đứng dậy. Nhìn cặp nam nữ cách đó không xa đang muốn bỏ đi, liền cố gắng đứng dậy, xông lên. Hu hu… tại sao nam tính lại khó thế này?






Công viên giải trí (hạ)
“Không phải cậu thực sự thích người kia chứ?”
“Đợi đã!”, giọng nói yếu ớt của Mạn Đồn Đồn vang lên sau lưng Trác Duy Mặc.
Trác Duy Mặc cảm thấy có một bàn tay run rẩy từ phía sau tóm lấy vai mình, còn Nguyễn Ly thì đứng ngây ra đó, lướt qua vai anh nhìn Mạn Đồn Đồn vừa đang sợ hãi đến mức mặt mày tái mét, thở hồng hộc rồi buông tay khỏi vai anh, rúm người lại.
“Làm gì vậy?”, Trác Duy Mặc hỏi.
Thấy Mạn Đốn Đốn khiếp sợ đến vậy, Hồ Bất Động tò mò nhìn lên người Trác Duy Mặc. Anh vẫn đứng nguyên ở đó, áo ngoài bị kéo tụt khỏi vai để lộ phần lưng đầy cuốn hút, xăm hình đầu một con sói đen, miệng đầy máu tươi, dáng vẻ khiêu khích. Tuy cô có nghe học sinh trong trường đồn trên người anh ta có xăm hình dã thú, nhưng thường ngày khi xuất hiện trước mặt cô, dù gì anh ta cũng mặc quần áo chỉnh tề, ngay cả vừa rồi, lúc cô hóa trang, anh ta cũng quay đi chỗ khác thay đồ, kiên quyết không chịu quay đầu lại, hóa ra là sợ cô bị cái thứ đồ chơi trên người anh ta dọa cho sợ phát khóc. Kể cũng đúng… cô mới chỉ nhìn thấy hình con thỏ trên người Huỳnh Nhất Nhị, nhưng con thỏ biết cắn người kia cũng chẳng hiền lành gì hơn con sói trên lưng Trác Duy Mặc.
Anh nheo mắt nhìn cái lưng đã bị hở quá nửa của mình, nở nụ cười nguy hiểm. Chẳng cần quan tâm ánh mắt của mọi người đang hằn học nhìn mình như nhìn một gã chuyên đi ức hiếp người khác, anh hơi gập đầu gối, ngồi xuống, tóm lấy cổ áo Mạn Đồn Đồn kéo lên, ép cậu ta nhìn vào mình, điếu thuốc lá đang ngậm trong miệng rụng tàn lả tả. “Ẻo lả, cậu làm loạn đủ chưa? Nếu như không có bản lĩnh thì hãy cút sang một bên cho bản thiếu gia. Thiếu gia đây không nhàn rỗi để chơi với cậu!”
“Tôi…”
“Cậu không hiểu lời của bản thiếu gia sao? Cậu đang nhìn đi đâu vậy?” Anh nheo mắt lại, nâng cằm cậu ta lên, vẻ mặt vẫn như hung thần ác sát. “Cậu trông chờ vào những ánh mắt đồng cảm kia sao? Cậu nghĩ những người qua đường đó thực sự sẽ tới bênh vực cậu sao? Cậu cho rằng lần nào giả vờ đáng thương cũng có tác dụng sao? Bọn họ chỉ muốn xem kịch thôi, không ai thèm để ý đến một kẻ vô dụng như cậu đâu!”
“...”
“Bỏ ngay cái bộ mặt hèn nhát, không có chút bản lĩnh đàn ông đó đi. Nếu cậu không muốn bị người khác ức hiếp thì phải mạnh mẽ lên. Ngoài chuyện giả bộ đáng thương ra, cậu còn biết gì nữa?” Quát xong, anh toan hất “chú gấu bông” mềm nhũn kia xuống đất thì bị một bàn tay trắng nõn túm chặt lấy.
“Tôi không cho phép anh mang tiểu thư đi!” Chú gấu bông kia không rủ mày, không khóc lóc mếu máo nữa mà nhìn thẳng vào mắt anh.
Anh bất giác nở một nụ cười mỉa mai.
“Cậu dựa vào cái gì chứ?”
“...” Mạn Đồn Đồn trầm ngâm hồi lâu, nhìn Nguyễn Ly đang muốn tiến đến ngăn cản Trác Duy Mặc. Thật ra, cô chỉ muốn thử lòng Mạc Đồn Đồn một chút, chứ không có ý khiến cậu ấy bị tổn thương. Vừa rồi Trác Duy Mặc nói có phần quá quắt khiến cô giận sôi lên.
“Dựa vào bộ dạng ôm đầu khúm núm như rùa rụt cổ của cậu sao? Dựa vào cái mồm lắp ba lắp bắp chẳng nói nổi một câu hoàn chỉnh của cậu sao? Dựa vào bộ dạng ẻo lả này mà đòi tranh giành bạn gái với bản thiếu gia sao?” Anh ngẩng cao đầu nhìn kẻ đứng không nổi, phải ngồi bệt dưới đất kia đầy khinh bỉ, đến lời nói cũng không chút tôn trọng. Hồ Bất Động đứng bên mà toát mồ hôi lạnh. Anh ta làm sao vậy? Rõ ràng vừa rồi còn miễn cưỡng, gượng gạo lắm mà, sao loáng một cái đã nhập vai ho