Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342565

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2565 lượt.

miếng ngọc anh đeo suốt bao nhiêu năm cho nên dù giá của nó không cắt cổ, màu sắc cũng bắt mắt nhưng anh vẫn cảm thấy không ưng ý.
“Vừa nhìn là biết. Đến chiếc xe máy của cậu cũng đổi thành xe hơi rồi.” La Miễn liếc nhìn chiếc xe bốn bánh thay vì chiếc xe máy trước kia anh hay ngạo nghễ rồ ga ầm ĩ cả khu phố, giọng điệu đầy ám chỉ.
“Chẳng còn cách nào khác, bây giờ tôi là tài xế riêng của chị tôi mà.” Anh vẫn ngắm nghía miếng ngọc, chẳng buồn nhìn chiếc xe hơi đắt tiền đỗ ngoài cửa lấy một cái.
“Lái xe cho chị cậu mà lại dính son môi trên cổ áo thế kia à?”
“…” Anh liếc nhìn vết son đỏ chót trên cổ áo, cười nhạt không trả lời.
“Nghe nói, anh rể cậu đang âm mưu thôn tính công ty của bố cậu đúng không? Cho nên cậu cũng bị lôi đến công ty để làm việc?”
“Đại khái là như vậy.”
“Không làm tên phá gia chi tử nữa sao?”
“…” Anh không trả lời, cười càng tươi hơn. Thật ra bây giờ, anh “phá” nghiêm trọng hơn cả ngày trước, chỉ có điều không nói ra thôi. Tối qua vì chưa có kinh nghiệm anh phải bồi thường một khoản tiền rất lớn. Hôm kia, anh xé phăng hợp đồng trước mặt khách hàng. Cả đêm thức đọc báo cáo thế mà ngày hôm sau đã quên sạch trơn. Thì ra, đúng là anh sinh ra để làm một tên phá gia chi tử chẳng qua vì thời thế chưa cho phép, nếu không anh còn có thể làm tốt hơn thế nữa…
“Haizzz, bước chân vào chốn thương trường đâu có dễ. Trước đây, mỗi lần cậu cùng con bé kia đến thu tiền, dù gì cũng dám dọa nạt tôi vài câu. Giờ thì sao, cứ ngơ ngẩn nhìn miếng ngọc quan âm đó. Thôi, đi xin lỗi người ta một tiếng. Đàn ông con trai mà, nhường nhịn một chút, hạ mình một chút là ổn thôi.
“Không có tác dụng đâu.”
“Sao lại không có tác dụng. Con bé đó tuy không rộng lượng nhưng cũng chẳng nhỏ mọn đến thế đâu?”
“Bởi vì cô ấy chỉ muốn một người gặp xui xẻo mà thôi… Tôi không còn thời gian và cũng không muốn xui xẻo nữa.” Anh đứng dậy, vươn vai, đeo miếng ngọc kia lên ngực. Cái vật lạnh ngắt đó bắt đầu hấp thu hơi ấm từ cơ thể anh. Anh “hừ” một tiếng hài lòng rồi nói: “Tôi đi đây. Về nhà ngủ, tối nay tôi không tin mình vẫn mất ngủ!”.
“Tôi bán ngọc cho cậu chứ có phải bán thuốc an thần đâu!”, La Miễn thắc mắc.
“Tóm lại, chỉ cần lấp đi khoảng trống ở đây của tôi là được.” Anh mỉm cười, vỗ lên ngực mình rồi mở cửa kính tiến về phía chiếc xe, chợt thấy bóng mình trong gương, anh bàng hoàng phát hiện miếng ngọc đeo trên cổ kia thật sự chẳng hợp với anh chút nào. Bộ âu phục sang trọng, cổ áo và tay áo bị cởi phanh cúc khiến anh trông lãng tử, phóng túng mà trên cổ lại đeo một miếng ngọc quan âm mê tín, quê kệch, nom cứ kỳ kỳ!
Thì ra vì chỗ đó của anh trống không, chẳng trách hằng ngày anh đều phải đến công ty học cả đống việc, đến nỗi mệt phờ mà đặt mình lên giường vẫn không sao ngủnh phải đổi sang chiếc giường trong phòng chuẩn bị sẵn cho khách, cuối cùng lại bỏ ra phòng khách nằm trên sô pha mà mắt vẫn trân trân nhìn trần nhà.
“Nếu đây chính là cách em báo thù anh thì em thật nhẫn tâm đó.”
Anh khẽ cười, mở cửa xe rồi ngồi vào buồng lái, gạt cần số, vặn khóa và nổ máy. Qua chiếc gương chiếu hậu, anh nhìn thấy một người đàn ông đang ôm cả đống đồ không biết là thứ gì, lật đà lật đật chạy. Anh không sao đạp nổi ga, đành cứ mặc cho tiếng động cơ kêu rò rò, ngồi im tại chỗ. Anh cứ tưởng, anh có thể giống như lần trước, phóng xe máy lướt qua người cô nhưng hình như sau một thời gian dài mất ngủ, lá gan của anh cũng nhỏ đi mất rồi.
Tối nay anh thực sự rất mệt, rất muốn ngủ, muốn nhắm mắt lại, không nghĩ ngợi gì nữa rồi chìm vào giấc mơ. Nếu thứ đồ chơi trên ngực anh không có tác dùng, ngày mai anh sẽ trả lại nó! Dù gì cô ấy đã tìm được đồ thay thế rồi, tại sao anh lại không thể?
Đây không phải một trận thi đấu, anh cũng chẳng còn gì để thua nữa.
“Khốn kiếp! Tốt nhất cậu nên nói với mình cậu thực sự có chuyện quan trọng nếu không mình sẽ đá bay cậu ra ngoài!” Trác Duy Mặc lớn tiếng hét vào mặt Huỳnh Nhất Nhị, cũng may Huỳnh Nhất Nhị đã nút chặt lỗ tại, thản nhiên nhìn Trác Duy Mặc kéo chiếc ghế bên cạnh mình tức giận ngồi xuống, vỗ tay lên mặt quầy bar, trừng mắt với người pha rượu đang sợ sệt không dám lại gần mình.
“Mình không ngủ được.” Huỳnh Nhất Nhị chống cằm, chậm rãi thông báo “chuyện quan trọng” mà anh muốn nói. Thật ra còn một chuyện quan trọng hơn nữa đó là anh mua phải hàng giả. Đồng hồ đã điểm gần mười hai giờ mà hai mắt anh vẫn mở trân trân, lăn qua lăn lại trên giường, lúc đó mới biết mình mua phải hàng giả. Anh ngồi dậy, đứng trước gương hồi lâu nghiên cứu thứ đồ giả đeo trên cổ mình rồi quyết định đi đòi lại quyền và lợi ích của người tiêu dùng. Anh hùng hổ khoác áo, chạy đến tiệm đồ cổ của La Miễn nhưng hắn đã chuồn mất từ lâu rồi. Anh buồn bã đứng đó hút liền mấy điếu thuốc, rồi vào một quán rượu giải sầu, bắt đầu cuộc s không có mục đích. Ai ngờ, anh suýt chút bị chặn lại ngoài cửa vì… ăn mặc không chỉnh tề, anh cúi đầu ngắm lại bản thân… Mình đang làm trò hề gì thế này!?
Bộ đồ ngủ màu xám, khoác bên ngoài một chiếc áo choàng tối màu, chân đi đôi dép lê đen.
“C


Old school Swatch Watches