Yêu Em Lần Nữa, Được Không Anh?
Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342574
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2574 lượt.
ậu không ngủ được, liền lôi bản thiếu gia khỏi chăn ấm đệm êm lúc bốn giờ sáng sao? Muốn mình giúp cậu giãn gân giãn cốt chút phải không?” Trác Duy Mặc bẻ bẻ mấy ngón tay đã lâu lắm không được vận động. Haizzz, lâu không đánh nhau thực sự thấy ngứa ngáy rồi.
“Bốn giờ sáng, chuyện cần làm cậu cũng làm xong rồi. Mình đã biết điều nên đợi quá nửa đêm mới gọi cho cậu mà.” Anh với lấy cốc rượu, cố nhấn mạnh sự tế nhị của mình. Nguyên tắc của anh là không bao giờ quấy rầy “chuyện ấy” của người khác.
“Bản thiếu gia gần đây rất bận, không có thời gian làm mấy chuyện vớ vẩn ấy. Còn cậu, học kinh doanh thú vị chứ?” Anh ta lạnh lùng “hừ” một tiếng, có ý mỉa mai bộ đồ ngủ trên người Huỳnh Nhất Nhị. Nếu Huỳnh Nhất Nhị cũng lái xe máy giống anh, thì chắc chắn không thể đãng trí đến mức đi đôi dép lê mất mặt kia ra ngoài được, bởi vì gió bên ngoài rất lạnh làm sao anh ta có thể ngược đãi đôi chân mình như vậy chứ.
“Cũng bình thường.” Anh nhấp ngụm rượu, nhún vai, ít nhất ngày nào anh cũng được thấy các bậc lão làng trong công ty tức đến thổ huyết vì những sai lầm của người quản lý “đi cửa sau” như anh mà chẳng dám hé răng nói nửa lời, lại còn kiễng chân, vỗ đầu anh nói những lời giả dối: “Cháu ngoan, cháu rất có tài? Chăm chỉ học hỏi, tương lai nhất định sẽ gặt hái được thành công lớn”. Đúng là anh rất có tài nhưng là tài làm tên phá gia chi tử thôi. Anh nhướn mày, cười nhạt, nói tiếp: “Nhưng có lẽ không thú vị bằng làm trai bao”.
“…”
Anh nhướn mày, dường như đã lường trước cái lừ mắt này của Trác Duy Mặc, anh nói tiếp: “Thế nào? Câu quen rồi chứ?”.
“Lại có gã đàn ông quen làm trai bao sao? Cậu muốn đánh nhau rồi chứ gì? Cậu coi thiếu gia đây là ai?” Sự khinh bỉ càng lúc càng hiện rõ trong ánh mắt anh, nghĩ ngợi một chút, anh khẽ lên tiếng: “Trừ cái gã đầu óc có vấn đề kia ra. Khốn kiếp!”
“Chỗ của mẹ cậu còn thiếu người không?”, những ngón tay Huỳnh Nhất Nhị mân mê chiếc cốc thủy tinh, vờ như bâng quơ hỏi một câu.
“Chỗ bà ta lúc nào chẳng tuyển nhân viên. Sao thế? Cậu muốn ứng tuyển sao?”
“Mình muốn trước khi nhà mình phá sản sẽ tìm lấy một công việc, tránh bị chết đói.” Anh khẽ cười nhạo bản thân mình.
“…” Trác Duy Mặc im lặng hồi lâu mới nói tiếp: “Công ty của bố cậu thực sự đang điêu đứng vậy sao?”.
“Nói thật lòng,” Anh nhìn Trác Duy Mặc, thu lại nụ cười chế nhạo. “… mình không biết nữa. Đến bây giờ, những tài liệu kinh doanh cơ bản của công ty mình còn chưa xem hết. Cậu nghĩ ném đống báo cáo tài chính dày kín những con số đó cho mình thì có tác dụng gì không?”
“Hừ, nhìn cậu dường như muốn quay lại trường học gặm sách thì phải. Cậu có thể tìm thầy giáo dạy môn kế toán của chúng ta để bổ sung kiến thức.” Trác Duy Mặc chẳng hề động lòng trước kẻ phạm nhân đã biết ăn năn hối lỗi kia.
“Cậu muốn cười thì cứ tự nhiên. Đúng là gần đây mình đang gặm nhấm cuốn nguyên lý kế toán đó. Tạ ơn trời đất, chữ trên đó mình đọc được hết!”
Trác Duy Mặc phá ra cười chẳng thèm nể nang ai, nếu hôm nay Huỳnh Nhất Nhị đã hào phóng cho anh mặc sức cười thì anh cũng để anh ta được tại nguyện.
“Nhưng không có nhà xuất bản nào xuất bản cuốn ‘Nhập môn trai bao toàn tập’ nên có lẽ cậu phải học hỏi vất vả hơn mình nhiều.” Huỳnh Nhất Nhị không chịu lép vế, trả đũa lại nụ cười châm chọc vừa rồi. “Đã bao giờ cậu nghĩ thử tại sao mẹ cậu nhất định bắt cậu làm trai bao chưa?”
“Khốn kiếp. Ai thèm hiểu tâm lý của bọn đàn bà chứ. Trong đầu óc bọn họ không biết nhét toàn thứ gì, lúc nào cũng đưa ra những vấn đề quái gở bắt người khác phải đoán.”, anh khó chịu xua tay, dường như không muốn nói nhiều về vấn đề này. Chợt thấy Huỳnh Nhất Nhị ngập ngừng.
“Cô ấy… vẫn ổn chứ?”
Trác Duy Mặc hơi sững lại, không trả lời. Đương nhiên anh biết “cô ấy” mà Huỳnh Nhất Nhị nói tuyệt đối không phải mẹ anh, Huỳnh Nhất Nhị chẳng đời nào hỏi thăm mẹ anh cả. Cho nên “cô ấy” ở đây chỉ có thể là một người, Huỳnh Nhất Nhị rất ít khi gọi tên người đó, chỉ hay dùng hai chữ “cô ấy” đơn giản để gọi. Nhưng đột nhiên anh cảm thấy chuyện này có gì đó là lạ, từ khi nào anh trở thành nơi để Huỳnh Nhất Nhị hỏi thăm tin tức về cô ta. Anh nhất thời không biết nên trả lời vấn đề khó xử đó như thế nào, bèn…
“Dạo này cậu còn gặp xui xẻo không?” Anh đổi sang câu hỏi khác.
“…” Câu trả lời cho Trác Duy Mặc là một hồi im lặng.
Huỳnh Nhất Nhị chau mày, cười gượng, có vẻ như câu hỏi vừa rồi bị anh cố gắng nuốt lại liền mắc kẹt ngay trong cuống họng. “Nói cho cậu một kinh nghiệm, biết đâu có ích cho công việc trai bao của cậu, đừng giở thủ đoạn với phụ nữ nếu không hậu quả rất khó lường.”
“…”
“Thôi chết! Sắp đến giờ làm việc rồi, mình phải đến công ty đây, cậu muốn đi nhờ không? Mình hiếm khi nổi máu công tử mà lái xe hơi thế này lắm.” Anh đứng dậy, thò tay lấy ví tiền, giật mình phát hiện túi trống rỗng, đành muối mặt chìa tay về phía Trác Duy Mặc.
“Thật ra cậu không mang tiền nên cố tình gọi mình đến thanh toán hộ cậu phải không?” Trác Duy Mặc rút ví ra, ném tiền lên bàn rồi cùng gã đi đôi dép lê mất mặt kia ra ngoài. “Cậu cứ mặc nh