The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Yêu Em Thật Xui Xẻo

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342576

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2576 lượt.

ư thế đi làm sao?”
“Không sao, mình là thiếu gia mà. Chỉ cần không khỏa thân đến công ty, bọn họ sẽ mắt nhắm mắt mở cho qua hết.”, anh vừa nói vừa đẩy cửa ra ngoài. Mặc kệ những yếu tố bất lợi như mình đã thức trắng suốt một đêm hay lái xe sau khi uống rượu, anh đưa ra lời đề nghị đầy hấp dẫn với Trác Duy Mặc.
Trác Duy Mặc phân vân một lát. Leo lên chiếc xe này thực sự là giỡn mặt với Tử Thần nhưng vì thời gian không còn sớm nữa, anh không muốn mới bảnh mắt đã bị lão thái bà kia cằn nhằn, đành đánh liều mạng sống với chiếc xe sực mùi da thật này. Anh kéo kính cửa sổ xuống, để không khí buổi sớm ùa vào.
Khi xe của Huỳnh Nhất Nhị dừng lại trước của Câu lạc bộ Bạch Mã, Trác Duy Mặc nhìn thấy một chiếc xe cà tàng màu hồng, được lau rửa sạch sẽ lấp ló giữa những chiếc xe hơi đắt tiền khác, anh nheo mày, vội đẩy cửa định xuống xe.
“Này!” Huỳnh Nhất Nhị đột nhiên gọi giật anh lại.
“Gì vậy?” Anh khom người, thấy ngón tay đang đặt trên vô lăng của Huỳnh Nhất Nhị hơi nhấc lên, chỉ vào chiếc kính xe vừa bị anh kéo xuống.
“Giúp mình kéo nó lên.”
“Khốn kiếp, cậu tự đi mà kéo.” Trác Duy Mặc đang chột dạ vì tiếng “này” của anh ta, kết quả chỉ nghe anh ta kêu mình kéo cửa kính giúp, anh bực mình đẩy cửa xe đánh “rầm” một tiếng. Chiếc xe vút đi luôn không nấn ná.
Huỳnh Nhất Nhị đạp ga cho chiếc xe lao vút qua cửa lớn của Câu lạc bộ rồi từ từ giảm tốc độ. Qua gương chiếu hậu của bên kính xe không được kéo lên, anh nhìn thấy cô ấy… Cô ngồi trước cửa nhìn theo chiếc xe của anh nhưng đột nhiên bị cách chào hỏi độc đáo của Trác Duy Mặc - đá cô một cái - thu hút sự chú. Cô đứng dậy, chỉ tay lên tầng liến thoắng nói gì đó với Trác Duy Mặc, anh ta dường như chẳng để ý những gì cô nói, thản nhiên rút bao thuốc mặc cho cô giậm chân lia lịa bên cạnh.
Anh đang nghĩ, nếu vừa rồi anh thay từ “này” bằng câu “giúp mình chăm sóc cô ấy” thì cảnh tượng bây giờ anh nhìn thấy sẽ như thế nào?
Chắc chắn mọi thứ sẽ hoàn toàn khác. Trác Duy Mặc sẽ vì vậy mà không đá cô một cái thay lời chào hỏi, càng không thờ ơ nghe cô làm ồn, mà vì nguyên tắc bạn gái của anh em, anh ta sẽ đẩy cô tránh sang một bên cho cô tha hồ độc thoại.
Anh vừa kéo cửa kính vừa tự cười nhạo mình. Vừa rồi còn cảnh cáo người khác không được dùng thủ đoạn, thế mà mới chớp mắt tật cũ của mình lại tái phát. Anh không dám tiếp tục nhìn nữa.
Điện thoại trong túi rung lên, anh móc điện thoại ra, nghe máy. “Chị à, em không trốn mất đâu, cũng tuyệt đối không đến muộn. Nhưng đang tắc đường, em bị mắc kẹt, tiến không được, lùi chẳng xong. Gay go quá!” Đột nhiên anh nhớ chiếc xe máy bị vứt ở sân. Rất nhớ, rất nhớ!






Đừng chạm vào tôi
“Đừng chạm vào tôi.”
“Sao lại chỉ có một mình cô? Tiểu tử chết tiệt kia đâu?”
Bà chủ ngáp ngắn ngáp dài, đây chắc chắn là hậu quả của cuộc sống về đêm quá phong phú. Bà ta đang bới tung đống giấy tờ bừa bộn trên bàn, chẳng thèm ngó ngàng gì đến Hồ Bất Động mới sáng sớm đã phải lật đật chạy đến báo cáo tình hình.
“Rối loạn nội tiết nên xin nghỉ làm!” Hồ Bất Động trả lời một cách khó chịu. Quả nhiên bà ta vẫn nghĩ chút tình mẹ con mà dừng tay.
Co chân...
Đạp đổ...
Bỏ đi...
Được lắm! Cô gặp anh là để tìm hiểu tâm lý nam giới, anh không giúp thì thôi lại còn ra cho cô một câu hỏi khó hơn. Chẳng lẽ muốn cô tốt nghiệp sớm rồi trở thành chuyên gia tâm lý hay sao? Bắt cô trong một lần lý giải được tất cả những diễn biến tâm lý phức tạp của cánh đàn ông, hệ tiêu hóa của cô chịu không nổi đâu!
“Mới sáng sớm, bữa sáng của tôi còn chưa tiêu hóa hết, cô đã nói những gì mà moi tim, băm tim rồi quẳng tim vào chảo dầu nóng. Muốn tôi ói hết ra đây, cô mới thấy hài lòng sao?” Bà chủ chẳng mảy may cảm động trước tấm lòng “sắt son trung thành” của cô, ánh mắt gian xảo của bà lướt qua cửa sổ nhìn chiếc xe đổ chỏng chơ bên đường của cô.
“Thật không hiểu trong đầu bọn đàn ông nghĩ gì nữa.” Cô chống cằm, ngoẹo đầu một bên, ngẫm nghĩ.
Bà chủ quay đầu lại nhìn cô, chợt mỉm cười, từ động tác cho đến câu này của cô, sao mà giống hệt tên tiểu tử chết tiệt kia. Nếu tâm lý con người mà dễ dàng đoán trúng như vậy thì bà ta chỉ còn nước dẹp tiệm rồi lên núi trồng khoai, ở ẩn.
“Hôm qua khi cô thấy Thiên Lưu tiếp khách...”
“Tôi không ghen! Bà đừng hòng lại nghĩ cách phạt tiền tôi!” Định thừa lúc cô mải nghiền ngẫm chuyện đời mà dùng cái trò ngu ngốc đó lừa cô sao? Đừng hòng!
“Ồ! Cô không ghen sao?” Bà chủ kéo chiếc ghế, ngồi xuống, vắt chéo hai chân, ngả lưng ra phía sau, bộ dạng đắc thắng. “Một chút xíu cũng không có sao?”
“...”
“Khi cậu ấy tiếp người khách đầu tiên chẳng phải cô đã tức đến thổ huyết sao?” Bà ta nhướn mày, bóc mẽ cô chẳng chút nể nang.
“Nhưng đến người khách sau, tôi đã bình tĩnh trở lại, tâm tĩnh như nước, vô cùng...”
“Cô lại đây!” Bà chủ đột nhiên tóm lấy gáy cô, kéo lại bàn làm việc rồi ấn đầu cô vào màn hình máy tính. “Cho cô xem thứ này.”
Cô nghi ngờ nhìn vào màn hình, thì ra bà ta dùng chiếc máy tính này đ