XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thiên Trường Địa Cửu

Yêu Em Thiên Trường Địa Cửu

Tác giả: Cư Tiểu Diệc

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 134526

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/526 lượt.

lại lo lắng.
Nhan Nặc vừa buồn vừa hối hận, không ngừng trách bản thân đã không phát hiện ra bạn thân mình có tâm sự, cứ tưởng dạo gần đây cô ấy có vẻ kỳ lạ là do áp lực công việc, bây giờ mới thấy chắc chắn đã xảy ra chuyện gì nghiêm trọng nên cô ấy mới né tránh như thế. Trước đây, khi Nhan Nặc tuyệt vọng và đau khổ nhất, luôn có Liễu Tư Thần ở bên an ủi cô. Cô chỉ chán ăn nên không ăn gì cả mà Tư Thần nhịn đói cùng cô cho tới khi cô chịu ăn. Tư Thần rõ ràng không thích vận động nhưng vì muốn Nhan Nặc mau chóng khỏe nên đã kéo cô đi leo núi. Cho dù mỗi lần cô khóc lóc gây sự vô cớ thế nào, Tư Thần đều không tiếc nụ cười, mang lại cho cô niềm cổ vũ, động viên lớn nhất...
Tần Phóng lau những giọt nước mắt của cô, vừa giận cô vừa buồn, xảy ra chuyện lớn thế này mà cô không nói với ai, nếu không phải Phương Lỗi lỡ miệng thì anh cũng không biết, vì thế anh mới vội vàng đặt vé máy bay về đây, mười mấy tiếng liền trên máy bay, trong đầu anh toàn hình ảnh của cô.
Anh biết Tư Thần đối với cô quan trọng như thế nào, và hiểu rõ tại sao bên ngoài nhìn cô cứng rắn như thế nhưng bên trong thực chất là một người không có chủ ý, xảy ra chuyện thế này thì cô chắc chắn sẽ mất hồn mất vía, vì thế chỉ có người thân mới giúp cô tĩnh tâm lại được. Bây giờ mới thấy không sai chút nào, mấy hôm nay chắc cô không chịu ăn uống, ngủ nghỉ gì rồi. Anh thở dài rồi tắt ti vi, cởi áo khoác đắp cho cô, hai người cứ lặng lẽ dựa vào nhau như thế.
Ánh nắng bên ngoài cửa sổ chiếu rọi vào căn phòng, phủ lên một lớp vàng ấm áp, vì giây phút ấm áp này mà dừng lại.
Nhan Nặc tỉnh dậy trước, dường như lâu lắm rồi cô không ngủ say thế này, khi mở mắt ra vẫn cảm thấy hơi cay mắt, lúc nhìn thấy gương mặt Tần Phóng, cô còn giật mình rồi mới sực tỉnh. Chỉ thấy đôi mày anh chau lại như đang ngủ mơ, mắt đen thâm quầng, cằm lún phún râu. Thấy hành lý đặt cạnh sofa, cô thấy trong lòng ấm lại, chắc xuống máy bay cái là anh tới đây luôn? Thực ra cô sợ anh vội vã nên luôn giấu anh chuyện này, chuyện của ông nội, chuyện của công ty, chuyện văn phòng đã đủ khiến anh mệt mỏi, lại thêm chuyện này nữa thì người sắt cũng không chịu được.
Cô từ từ rời khỏi anh, không muốn đánh thức anh. Tần Phóng vốn ngủ không sâu nên có động một cái là tỉnh, thấy cô ngây người nhìn mình, anh liền nở nụ cười rạng rỡ rồi ôm cô vào lòng thì thầm: “Sao lại tỉnh thế? Không ngủ thêm chút nữa?” Giọng nói có phần lười biếng ấy trầm trầm khiến người nghe cảm thấy vô cùng ấm áp.
Nhan Nặc nhìn anh có phần không an tâm, những ngón tay lạnh buốt mân mê chiếc cằm đầy râu của anh, chau mày: “Em không buồn ngủ nữa, hay anh vào phòng em ngủ một lúc đi, em nấu gì đó cho anh ăn.”
Tần Phóng chu môi, ngước mắt nhìn căn bếp một lượt rồi cười giễu cợt: “Em chắc là sẽ nấu được món gì đó chứ?” Căn bếp trống rỗng, chỉ cần nhìn là biết lâu ngày chưa nấu nướng gì, đương nhiên cũng không có thức ăn dự trữ.
Nhan Nặc đỏ bừng mặt, cô giằng co đứng dậy rồi nói: “Hay là em đi siêu thị mua một chút...”
Tần Phóng kéo cô lại rồi cười: “Đừng bận rộn nữa, em đợi anh tắm rửa, thay đồ rồi mình đi ra ngoài ăn gì đó là được rồi.” Anh nhìn vào phòng tắm rồi hỏi: “Anh dùng nhờ phòng tắm một lúc được chứ?”
Nhan Nặc cảm thấy hơi khó xử, cô ngại ngùng nhìn đi chỗ khác rồi nói: “Anh dùng thì cứ dùng, còn hỏi gì chứ?”
Tần Phóng lại cười rồi buông cô ra, đi vào phòng tắm.
Nhan Nặc cũng thay quần áo ở nhà, vừa ra khỏi phòng thì nghe thấy tiếng Tần Phóng gọi: “Nhan Nặc, giúp anh lấy dao cạo râu và nước thoa sau khi cạo râu trong va li, anh quên mang vào đây rồi.”
“Vâng!” Nhan Nặc đáp một tiếng rồi đi vào phòng khách, cúi xuống lật tìm trong va li, chỉ là chưa tìm thấy dao cạo râu thì vô tình tìm thấy vật bí mật anh luôn mang theo, mặt cô đỏ bừng, ngọn đuốc xấu hổ lan tới tận mang tai, cả người nóng bừng bừng.
Tần Phóng trong phòng tắm lại gào lên: “Sao thế? vẫn chưa tìm thấy à? Đặt ở góc va li đó.”
Nhan Nặc sực tỉnh, vội vã nói: “Thấy rồi, thấy rồi.” Cô vội giữ chặt trái tim sắp nhảy ra ngoài, khẽ vuốt má rồi đi ra.
Tần Phóng đợi sẵn ở cửa, chiếc áo sơ mi có hoa văn màu vàng nhạt chỉ cài một cúc, quần thể thao, vừa thoải mái vừa phong độ, là màu sắc của đàn ông, nhìn rất bắt mắt.
“Này, của anh đây.” Giọng Nhan Nặc vừa ngại ngùng vừa căng thẳng, không biết phải nhìn đi đâu. Ánh mắt không bị khống chế liền nhìn Tần Phóng rồi lắp bắp: “Em... em ra ngoài đợi anh.” Sau đó cô vội vã đi.
Tần Phóng không hiểu phản ứng kỳ lạ của cô, anh nhún vai quay vào, vừa nhìn gương cạo râu vừa hát.
Nhan Nặc đang ngồi trên sofa cứ tự mắng mình háo sắc giữa ban ngày, vô tình ngước mắt lên lại nhìn thấy va li đáng ghét, bất giác nhớ tới thứ bí mật màu đen ấy, nhớ tới lồng ngực rắn chắc còn lấm tấm nước...
Nhan Nặc! Sao mày lại dễ dàng bị thu hút thế? Đủ rồi đó! Tần Phóng ăn mặc chỉnh tề bước ra ngoài phòng tắm, thấy Nhan Nặc đang ngây người vỗ đầu mình, anh cầm tay cô khẽ cười, nói: “Làm gì thế? vốn đã không thông minh rồi có vỗ nữa lại thành cô ngốc đó...”
Nhan Nặc ngẩng đầu nhìn anh rồi cắn