Tác giả: Cư Tiểu Diệc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 134499
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/499 lượt.
oa của tổ quốc đó.”
Lúc này, Lâm Vũ Triết từ ngoài bước vào, anh đặt cặp lồng trong tay xuống rồi ôm con vào lòng rất tự nhiên, sau đó nói với Liễu Tư Thần: “Cháo này chỉ ấm ấm, em ăn một chút đi, để anh trông con.”
Liễu Tư Thần ậm ừ một câu: “Ai bắt anh lắm chuyện thế?”
Đây là cách hai người sống với nhau từ trước đến giờ, một người đánh, một người chịu bị đánh, chỉ là đối tượng bây giờ ngược hoàn toàn với ngày xưa.
Lâm Vũ Triết bỏ qua mà nhìn Tần Phóng với Nhan Nặc mỉm cười: “Đến giờ cho con uống sữa rồi, hai người cứ ngồi chơi tự nhiên nhé.” Lúc sinh, Liễu Tư Thần bị đau ba ngày ba đêm, cuối cùng quyết định sinh mổ, hơn nữa không đủ sữa nên đứa trẻ chỉ còn cách uống sữa ngoài.
“Anh, mấy hôm không gặp không ngờ lại biến thành hai người khác biệt thế này, bây giờ nhìn ra dáng ông bố lắm rồi.” Tần Phóng thấy không khí căng thẳng nên pha trò cho vui.
Tần Phóng không hạ giọng mà bá đạo nói: “Em hỏi nhiều thế làm gì, đến là biết, mau lên, anh đợi em.”
Vào giờ tan tầm nên người đợi xe buýt và tàu điện ngầm rất đông, Nhan Nặc nghĩ rồi vẫy tay gọi taxi, sau khi ngồi lên cô nói: “Phiền bác cho cháu tới nhà hàng Alice ở đường Vương Hậu.”
Lái xe vui vẻ đáp: “Được rồi.”
Xe ban đầu đi rất nhanh nhưng sắp tới đường Vương Hậu thì tắc cứng, một hàng xe dài không nhìn thấy đầu, hai mươi phút trôi qua mà không nhích lên được. Nhan Nặc nhìn đồng hồ, đã sắp bảy giờ, trời cũng bắt đầu tối, các tòa nhà xung quanh bắt đầu tỏa ra ánh sáng đủ màu, xem ra đi bộ còn nhanh hơn ngồi xe.
Cô vội vàng trả tiền rồi xuống xe đi về phía trước, lúc qua một nhà hàng bách hóa hình như đang có hoạt động khuyến mại, người tới xem rất đông. Mà thế giới này luôn có những việc trùng hợp, sau buổi kỷ niệm thành lập trường, Đoàn Dịch Sâm và Nhan Nặc lại tình cờ gặp nhau một lần nữa. Cô cảm thấy Đoàn Dịch Sâm gầy hơn cô tưởng tượng, mặt hốc hác xanh xao, mệt mỏi, chắc là quá bận chăng?
Đoàn Dịch Sâm cầm túi công văn đang đi về phía bãi đỗ xe, thấy Nhan Nặc liền dừng chân, cười nhạt: “Tối thế này sao còn đến chỗ này, đi ăn cơm à?”
Nhan Nặc cũng cười: “Vâng, có hẹn.”
Ánh mắt Đoàn Dịch Sâm tối sầm, miễn cưỡng cười: “Thật tiếc, anh cũng có hẹn khách hàng, nếu không chúng ta có thể ngồi xuống nói chuyện.” Anh dùng túi công văn che đi, tay xoa nhẹ chỗ dạ dày lúc họp đau dữ dội, ngoài mặt thần thái vẫn bình thường: “Vậy cứ thế đi, sau này có thời gian sẽ hẹn nhau đi ăn bữa cơm.”
Nhan Nặc cũng không biết phải nói gì, cô chỉ gật đầu: “Vâng, vậy đợi lúc nào có thời gian.” Thực ra cả hai đều biết đây chẳng qua chỉ là những lời khách sáo, người yêu không phải mà bạn bè cũng khó, dù sao giữa hai người luôn có khoảng cách nên không tự nhiên được.
Đoàn Dịch Sâm mới đi được hai bước thì nhớ ra điều gì đó liền quay lại nói với Nhan Nặc: “Nặc Nặc, em đợi một chút.” Vì không để ý nên anh lại gọi cô như trước, hai người đều sững lại, anh định thần lại nói: “Anh có thứ này muốn tặng em, nhưng lại để ở xe, em đứng đây đợi anh, anh đi lấy cho em, được không?”
Ánh mắt Nhan Nặc cho thấy cô không biết phải làm thế nào, nên lắp bắp từ chối: “Tôi đang vội, là thứ gì thế? Hay là lần sau đưa cho tôi?”
Đoàn Dịch Sâm cuống lên, anh đánh mất phong độ bình thường, cầm tay cô nói: “Nhanh thôi, em đợi anh nhé!” Không cho cô cơ hội từ chối, anh đã chạy nhanh ra bãi đỗ xe.
Chuông đồng hồ vang lên, điện thoại trong túi đang rung, chắc là Tần Phóng gọi tới giục. Nhan Nặc nhìn theo hướng Đoàn Dịch Sâm vừa đi rồi nghĩ, nhắn tin cho anh: Tôi có việc gấp nên đi trước, gặp nhau sau.
Bãi đỗ xe.
Đoàn Dịch Sâm vừa lấy được hộp quà ở ghế sau ra, nhìn vào trong rồi cười mãn nguyện, nhưng khi anh lái xe đến nơi thì không nhìn thấy ai cả, không phải không thất vọng, nhưng không còn cách nào khác, anh sớm biết rằng họ đã là người xa lạ.
Đau, cơn đau không thể ngăn được đang lan khắp tứ chi và mọi ngõ ngách trong cơ thể anh.
Nhan Nặc thờ ơ bước tới nhà hàng Alice, ngay lập tức có người dẫn cô vào trong phòng đặt sẵn, bên trong là ánh đèn lung linh, nhưng không nhìn thấy bóng Tần Phóng đâu cả. Cô đang nghi ngờ thì trong phòng vang lên bản nhạc mà cô thích nghe. Tần Phóng đẩy một chiếc bánh ga tô đi ra, hôm nay anh ăn mặc rất nghiêm túc, gương mặt tươi cười, trên bánh viết: Nhan Nặc, anh yêu em.
Ánh điện dần sáng lên, anh ôm hoa hồng, từng bước từng bước tiến về phía cô, đứng trước mặt cô, tay trái nắm chặt, giọng có phần căng thẳng: “Nhan Nặc, anh...”
Đúng lúc đó chuông điện thoại cứ réo liên tục giống như nếu chủ nhân không nghe thì nó sẽ không ngừng kêu...
Nhan Nặc cười trừ rồi nghe điện thoại: “Xin chào!”
Là giọng của Lâm Vũ Triết: “Tiểu Nặc à? Anh vừa nhận được điện thoại, Dịch Sâm bị tai nạn ô tô. Lát nữa sẽ được đưa vào bệnh viện trung tâm, tình hình cụ thể anh cũng không rõ, bây giờ anh đang về, em có thể... có thể đến đó một lát được không?...”
Cạch, điện thoại rơi xuống sàn nhà trong vô thức.
Đầu Nhan Nặc bây giờ trống rỗng.
Nhan Nặc hoàn toàn