XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Trọn Kiếp Không Phai

Yêu Em Trọn Kiếp Không Phai

Tác giả: Diệp Phong

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341211

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1211 lượt.

ẹ lên sống mũi anh, cảm giác này thực sự rất quen thuộc. Linda định đứng dậy lấy nước cho anh thì Hải Nguyên níu tay cô lại:
“Em đừng đi…”
“Em không đi đâu cả. Ngoan, em lấy nước cho anh.” Linda dịu dàng nhìn anh.
“Mình kết hôn đi!”
“Ryan, em là Linda, không phải Khánh Đan.”
“Ừ, mình kết hôn đi!”
“Anh say rồi!”
“Anh không say, anh rất tỉnh táo. Linda, mình kết hôn đi!”
Linda nghe những lời này từ miệng Hải Nguyên cô thậy không dám tin đây là sự thật nhưng chính anh nói đây là sự thật. Cô khẽ gật đầu mỉm cười rồi dựa vào bờ vai anh. Phải chăng ông trời đã nhìn thấu tình yêu của cô dành cho anh nên đã trả anh về lại bên cô? “Khánh Đan, anh sẽ sống tốt cho em thấy!” Hải Nguyên thầm nghĩ rồi ôm Linda vào lòng.
(Việt Nam)
“Hải Nguyên muốn tổ chức đám cưới? Em không đùa chứ?” Bà Ngọc Lan ngạc nhiên nói.
“Vâng, thằng bé đã nhất quyết rồi em cũng không còn cách nào khác.” Bà Ngọc Vân nói rồi khẽ thở dài.
Bà Ngọc Lan cúp máy rồi nhìn ông Văn Thịnh:
“Ngọc Vân nói cuối tuần chúng ta sang Mỹ dự lễ cưới của Hải Nguyên.”
“Nhưng…”
“Em nghĩ có lẽ đó cũng là một kết quả tốt, Linda quen biết Hải Nguyên từ nhỏ, con bé lại một lòng yêu Hải Nguyên.” Bà Ngọc Lan khẽ thở dài nhìn ra cửa thì thấy Khánh Đan đang đứng đó khiến bà sững người trong giây lát.
“Khánh Đan, con về rồi hả?”
“Vâng, con chào bố mẹ.”
“Ừ. Con lên phòng thay đồ rồi xuống ăn cơm.” Bà Ngọc Lan khẽ gượng cười.
Khánh Đan lên phòng liền đóng cửa lại rồi leo lên giường nằm. Hôm nay cô vô tình nhìn thấy tin về anh trên một trang báo nước ngoài cô vẫn không dám khẳng định nhưng lời bà Ngọc Lan nói thì không thể sai được. Cô biết sẽ có ngày phải nghe tin này nhưng lại không ngờ nó lại đến nhanh như vậy. Mới mấy hôm trước anh còn xuất hiện trước mặt cô nói không thể quên cô vậy mà hôm nay các trang báo đã đăng tin anh kết hôn. Anh có thể quên cô nhanh đến như vậy sao? Bao năm bên nhau nhưng chỉ chớp mắt một cái đã có thể quên đi, người bỗng trở nên xa lạ.
Mỗi ngày trôi qua thật nhanh chóng, đám cưới Hải Nguyên đã đến gần, cả nhà đều sang Mỹ chỉ còn Khánh Đan ở lại Việt Nam. Cô biết bản thân mình ích kỉ nhưng cô vẫn không thể đối diện việc anh đã quên cô, không thể mỉm cười nhìn anh tay trong tay cùng người con gái khác bước vào lễ đường hạnh phúc.
“Hải Nguyên, giờ này có phải anh đang rất hạnh phúc không?” Khánh Đan đi trên con đường trước đây hai người cùng nắm tay nhau đi trong tiếng cười hạnh phúc, giờ đây chỉ còn lại mình cô đi trên con đường này. Tình yêu này có lẽ cũng vậy chỉ còn lại một mình cô nhớ đến. Cô đang đi thì một người con trai đứng trước mặt cô, cô ngẩng đâu lên nhìn. Vẫn anh mắt thân thuộc đó, vẫn là hình bóng cô ngày ngày mong nhớ, trái tim cô bỗng trở lên loạn nhịp, mọi thứ trước mắt cô dường như không chân thực nữa “lẽ nào đây là mơ? Không đây không phải là sự thật!” Nghĩ vậy rồi Khánh Đan định chạy đi nhưng bàn tay anh đã níu cô lại, ôm cô thật chặt:
“Anh không thể khiến bản thân ngừng nghĩ về em!”
“Buông em ra đi.”
“Không, anh không thể… Nếu anh buông em ra lần này sẽ mất em mãi mãi!”
Khánh Đan im lặng một lúc rồi nắm lấy bàn tay anh đang ôm cô: “Hải Nguyên, anh buông tay hay không sự thật vẫn không thay đổi, anh sắp kết hôn, em là bạn gái của Hải Minh.” Cô nói rồi ngẩng đầu lên nhìn trời xanh trước mặt cố ngăn không cho nước mắt rơi xuống.
“Chúng mình cùng rời khỏi nơi đây, làm lại từ đầu. Anh không cần gì cả, chỉ cần em! Chỉ cần em nói một lời.”
“Anh hãy trở về bên Linda, tổ chức đám cưới, làm một người chồng tốt, làm một giám đốc tốt, sống vui vẻ hạnh phúc!” Cô nói lời này xong nước mắt đã không ngừng rơi xuống, tay Hải Nguyên đang ôm cô cũng dần buông xuống rời khỏi bàn tay cô. Khánh Đan lấy tay lau nước mắt trên mặt rồi quay lại nhìn Hải Nguyên mỉm cười:
“Hải Nguyên, em chúc anh hạnh phúc!”
Hải Nguyên nhìn cô đờ đẫn, nụ cười của cô cũng vì vậy mà cứng lại cho đến khi anh rời khỏi. Trước mắt cô chỉ là khoảng không trống rỗng, gió khẽ thổi, lá vàng rơi xào xạc. Cô ngồi bệt xuống đường mặc ánh mắt người qua đường nhìn nước mắt không ngừng tuôn rơi. Nam Phong tiến lại gần đưa cho cô chiếc khăn tay rồi ôm cô vào lòng để cho cô khóc:
“Khóc đi, hãy cứ để cho nỗi buồn tự nhiên trôi đi, em sẽ ổn thôi!” Anh khẽ an ủi. Khánh Đan dựa vào vai Nam Phong khóc rất lâu rồi mới ngẩng đầu lên nhìn anh:
“Vì sao lần nào cũng là anh?”
“Vì anh là người mang bình yên đến cho em!” Nam Phong mỉm cười rồi lau nước mắt còn vương trên mặt cô.
Khánh Đan mệt mỏi dựa vào vai anh mặc kệ ánh mắt người khác nhìn, bây giờ cô không cần gì, cũng không quan tâm gì cả, chỉ cần một nơi thật bình yên.
(Sanfrancisco)
Trước mắt Khánh Đan là một đám cưới hoành tráng tràn ngập tiếng cười và những lời chúc phúc. Cô dâu hạnh phúc trong chiếc váy cưới trắng tinh còn chú rể thì không ngừng nâng ly rượu trên tay mời mọi người. Khung cảnh này thật quen thuộc trong mỗi giấc mơ của cô, trong giấc mơ ấy cô là nhân vật chính còn sự thật cô là người đứng sau đám cưới ấy theo dõi hạnh phúc của ha