Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342297

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2297 lượt.

ô Thiệu Cẩn ở bên nhau, trong chuyện tình cảm của Mạc Mạc và Tô Thiệu Cẩn cô cũng chỉ như một người đứng xem, thật sự không thể nói cũng không thể quản gì hơn, chỉ hi vọng nếu hai người thực sự ở bên nhau thì sẽ có một kết quả thật tốt.
Mạc Mạc cười nhưng không trả lời, Tô Thiệu Cẩn lại nói: “Mức độ vấn đề em hỏi, vậy anh nói, em với Khâu Chí sao lại ở bên nhau?”
“Em? Là anh ấy theo đuổi em, không ngờ lại lừa được em, bị mất tuổi thanh xuân, cho đến bây giờ trở thành bà chủ nhà đó.” Giọng điệu của Cầm Tử rất đáng thương, cô đang sắp được lên chức, giờ thì tốt rồi, Khâu Trí thẳng tay khiến cô phải bỏ công việc ở nhà yêu tâm sinh con, dáng vẻ tủi thân, như bị Khâu Chí lừa bán đi vậy.
Khâu Chí ngồi bên cạnh, tuy ngoài cười nhưng trong không cười nhìn Cầm Tử, cô gái này luôn ỷ vào cái bụng của mình nên cho rằng hắn không dám trừng phạt cô chắc.
“Anh và Mạc Mạc đến với nhau cũng giống như em thôi, đương nhiên là anh theo đuổi Mạc Mạc.” Tô Thiệu cẩn đắc ý vừa nói vừa ôm vai Mạc Mạc ‘Cuối cùng anh cũng theo đuổi được, thật không dễ dàng.”
Một người vốn là vợ của anh mình, một người là ông chủ của mình, nói thật, vốn Khâu Chí nghiêng về Giản Chiến Nam, Tô Thiểu Cẩn chỉ như Trình Giảo Kim nhảy ra giữa đường, hơn nữa, anh cảm thấy, Tình yêu của Tô Thiệu Cẩn với Mạc Mạc thua xa không sâu sắc như Giản Chiến Nam. Mặc dù Giản Chiến Nam chưa từng nói yêu, nhưng anh có thể cảm thấy Giản Chiến Nam rất để tâm đến cô gái này, dáng vẻ không để ý tới, nếu như không có yêu thì cần gì yêu cầu quá đáng như thế.
Giờ đây anh chỉ có thể im lặng ngồi nghe thôi.
Vẻ mặt của Cầm Tử như không chịu nhận giải thích bừa: “Khi nào thì anh theo đuổi Mạc Mạc?”
Vẻ mặt của Tô Thiệu cẩn không nói gì, chỉ mỉm cười: “Em gái, thần kinh của em chậm chạp như thế, mình được theo đuổi cũng không biết thì anh theo đuổi Mạc Mạc làm sao em biết được.”
“Anh đừng đùa cầm Tử nữa.” Mạc Mạc cắt ngang lời nói của Tô Thiệu cẩn, “Yên tâm đi Cầm Tử, bọn mình ở bên nhau đã trải qua suy nghĩ cặn kẽ rồi, không phải đùa giỡn, cho nên bà bầu cậu sẽ không phải lo lắng đâu, biết không?”
Cầm Tử không nói gì, nhưng Khâu Chí lại nhếch miệng cười, ánh mắt nuông chiều nhìn vẻ mặt thất bại của cầm Tử, tay vuốt đầu Cầm Tử, “Được rồi, thời gian không còn sớm nữa, nên về đi ngủ thôi.”
Dù Cầm Tử không muốn về sớm như thế nhưng vẫn bất đắc dĩ, bây giờ Khâu chí vừa là chồng vừa là ba của cô, cái gì cũng quản, cho nên chỉ có thể nói tạm biệt với Mạc Mạc và Tô Thiệu Cẩn rồi về nhà với Khâu Chí.
Mạc Mạc và Tô Thiệu Cẩn đứng ở cửa quán cà phê nhìn Cầm Tử rời đi, cọ cọ vào người Mạc Mạc, tay thì cầm tay của Mạc Mạc rồi còn ho khan một tiếng không tự nhiên cho lắm: “Có phải rất hâm mộ không.”
“Hâm mộ, có một chút.’ Đương nhiên Mạc Mạc cũng chú ý tới động tác của Tô Thiệu Cẩn, đây là lần thứ hai cầm tay nhau trong hôm nay, hai người đều mất tự nhiên, lòng bàn tay của Tô Thiệu Cẩn rất thô ráp, thậm chí còn có lớp da chết, nhưng lại rất ấm áp. Cô mạnh mẽ nói với bản thân, từ lúc đồng ý bắt đầu với Tô Thiệu Cẩn, cô đã là bạn gái của Tô Thiệu Cẩn rồi.
Đúng vậy, cô đã đồng ý với Tô Thiệu Cẩn rồi, hôm nay, mới sáng sớm Tô Thiệu Cẩn đã xuất hiện dưới nhà cô, cầm một bó hoa ngây ngô xuất hiện trước mặt cô, vẻ mặt thì mệt mỏi, chắc là mới đến, Hoa chắc mua từ tối hôm trước vừa làm nhiệm vụ xong, nên đã hơi héo, câu đầu tiên anh nói là: “Mạc Mạc, anh đến để nghe đáp án.”
Cô hỏi anh: “Anh Tô, quá khứ của em anh cũng biết, anh không ngại sao? Bây giờ không nhưng tương lai thì sao?” bọn họ quá quen nhau, tất cả mọi chuyện của cô anh đều biết, cô đã từng có đàn ông, là Giản Chiến Nam.
“Mạc Mạc, nếu như em muốn dùng lý do này để từ chối anh, anh nghĩ em đã tính sai rồi.” anh mở rộng vòng tay “Dũng cảm một chút Mạc Mạc, có gì phải sợ chứ, anh sẽ yêu tất cả mọi thứ của em, kể cả quá khứ của em.”
Tô Thiệu Cẩn nhéo cánh tay Mạc Mạc: “Đang suy nghĩ gì mà thất thần như thế?”
Mạc Mạc quay về từ cảnh tưởng sáng nay, cười nói: “Không có gì!”
Mặt Tô Thiệu Cẩn lưu manh “Đừng hâm mộ, chúng ta sẽ hạnh phúc như thế, anh sẽ nuông chiều em, nuôi dưỡng em như khuê nữ, được không?”
“Ai, anh biến thái hả, ai muốn anh nuôi như khuê nữ chứ, đừng chiếm tiện nghi của em.” Mạc Mạc đấm anh một cái, ở bên cạnh Tô Thiệu Cẩn cô luôn vui vẻ, thoải mái, rồi sẽ bị anh chọc cười.
“Đi thôi, anh đưa em về nhà.”
Hai người nắm tay lên xe, Tô Thiệu Cẩn vẫn không buông tay nên Mạc Mạc nói với vẻ bất đắc dĩ “Như thế làm sao lên xe được?”
Lúc này Tô Thiệu Cẩn mới cười rồi buông tay Mạc Mạc ra, sau khi hai người lên xe, Tô Thiệu Cẩn khởi động xe chạy tới nhà của Mạc Mạc. Xe dừng lại ở tiểu khu dưới nhà, Mạc Mạc hỏi trước lúc xuống xe: “Ngày mai mấy giờ anh đi, em đi tiễn anh.”
“Không cần đâu, sáng mai anh đi sớm”, đôi mắt của Tô Thiệu Cẩn nhìn Mạc Mạc, trong mắt là niềm vui sướng, “Mạc Mạc, em biết không, hôm nay là ngày vui nhất của anh, anh hơi không thể tin được, em thực sự đồng ý với anh rồi, giống như đang nằm mơ vậy. Mạc Mạc, em nói có phải anh đang nằm mơ không?”
“K


XtGem Forum catalog