Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342304

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2304 lượt.

í nhớ của Mạc Mạc rất tốt.
“Anh tìm tôi có việc gì sao?” anh ta là bạn trai của Thi Thi, tìm cô dường như hơi kỳ lạ.
“Tôi có việc muốn nhờ cô giúp, tôi đang ở ngoài tiểu khu cô ở.” Nói xong rất không lễ phép mà tắt điện thoại, Mạc Mạc phùng mang trợn mắt với di động, đúng là tiểu quỷ không biết lễ phép.
Cuối cùng Mạc Mạc cũng đi xuống, thấy trước cửa tiểu khu đậu một chiếc xe màu bạc, A Hàn nhô đầu ra, “Lên xe.”
“Có gì cần giúp cứ nói ở đây là được rồi, tôi có thể giúp được gì cho anh?”
An Hàn mặt lạnh nói “Bạn trai của cô dụ dỗ bạn gái của tôi.”
Mạc Mạc lập tức bảo vệ Tô Thiệu Cẩn: “Cơm có thể ăn bậy, nhưng nói không thể nói bậy được, Anh Tô không phải là loại người như thế, đương nhiên Thi Thi cũng sẽ không xằng bậy như thế.”
“Quả nhiên cô không thật sự yêu Tô Thiệu Cẩn?” An Hàn đột nhiên nói: “Cô tỉnh táo rất đáng sợ, căn bản là không quan tâm hay là quá tin tưởng, cô thuộc loại lại?”
Trong nhất thời Mạc Mạc không thể nói gì.
“Lên xe đi, tôi chỉ giúp cô biết rõ trái tim của mình.”
Mạc Mạc do dự, cuối cùng từ từ đi đến bên xe, mở cửa rồi lên xe, trong lòng hơi phức tạp, không biết cái gì sẽ chào đón cô? Không kìm được nên hỏi ‘Thi Thi đâu?”
A Hàn nói đơn giản ‘Bệnh viện”.
“Sao thế?” Mạc Mạc hỏi: “Bị bệnh sao?”
“Phá thai.” A Hàn nhìn Mạc Mạc với ánh mắt hình viên đạn không chút lưu tình.
Mạc Mạc hừ lạnh ” Anh muốn nói cho tôi biết đứa bé là của Anh Tô?”
“Cô nói rất đúng.” A Hàn lái xe càng nhanh hơn.
“Vậy vì sao anh không ngăn cản.” Nếu là đứa bé của Tô Thiệu Cẩn thì nếu Tô Thiệu Cẩn biết Thi Thi làm như thế thì sẽ như thế nào? Đầu của Mạc Mạc trở nên hoảng loạn.
An Hàn nói với giọng căm hận: “Cô ấy bị ba mẹ ép đi, cô nói cô ấy còn có thể làm sao nữa?”
Bị ba mẹ ép đi, như vậy Thi Thi không muốn mất đi đứa bé đó. Như vậy có phải là tàn nhẫn lắm hay không, Mạc Mạc không kìm được nên hét lên: “Anh Tô biết không, nếu Thi Thi mang thai đứa con của Anh Tô, thì người mà anh nên tìm là anh Tô chứ không phải tôi? Còn nữa, máy cày còn chạy nhanh hơn xe của anh, anh mau lái xe nhanh hơn đi được không.”
An Hàn lái xe với tốc độ nhanh hơn, rất nhanh sau đã tới bệnh viện, Thi Thi là cảnh sát, cũng là đứa con gái ngoan ở trong nhà, ba mẹ đều là giáo sư, con gái chưa kết hôn đã mang thai, chưa tính đến chuyện đứa bé là của ai, nhưng khi sinh ra phải làm người mẹ độc thân, bọn họ không thể dễ dàng khoan dung như thế được.
Mạc Mạc và A Hàn chạy vào bệnh viện, đi vào dòng người trước cửa chuyên khoa, nhìn thấy Thi Thi đang khóc, bên cạnh là khuôn mặt xanh mét của một người phụ nữ 50 tuổi, tay đang nắm chặt tay của Thi Thi, giống như sợ cô chạy mất.
Trong lòng Mạc Mạc rất đau, không kìm được lại nhớ tới đứa bé của cô, là đứa bé mà cô không có cơ hội nhìn một lần, Mạc Mạc đang nghĩ về quá khứ thì A Hàn ngăn cô lại, kéo cô vào tránh trong góc. Mạc Mạc đang rất nghi ngờ thì nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đang vội vã chạy tới chỗ của Thi Thi.
Anh Tô!
Trong lòng Mạc Mạc nhói đau, trong miệng rất chua xót.
Cô thấy Thi Thi và Tô Thiệu Cẩn đang ngơ ngốc nhìn nhau, thấy nước mắt không ngừng chảy của Thi Thi, thấy Tô Thiệu Cẩn ôm Thi Thi vào trong lòng, nghe được anh nói “Thi Thi, anh không cho phép em làm như thế, không cho phép.”
Thi Thi ôm Tô Thiệu Cẩn khóc như trút mưa.
“Rất đau khổ phải không?” A Hàn đứng bên cạnh hỏi Mạc Mạc “Tôi rất đau, hôm qua khi biết chuyện này, Tôi rất muốn giết người, cô muốn biết bọn họ phát sinh như thế nào không?”
“Không,tôi không muốn biết, không quan trọng…” Mạc Mạc quay đầu lại nhìn anh ta, lại nhìn hình ảnh hai người đang ôm nhau của Thi Thi và Tô Thiệu Cẩn, “Mong anh… đừng nói cho họ biết là tôi đã tới đây…”
Mạc Mạc quay người xuống lầu, bên ngoài mặt rời rực rõ, mùa xuân đã đến. Mạc Mạc hơi tức giận, không phải chỉ hơi mà rất tức giận. Cô không thích sự phản bội, không không thích bị lừa gạt, cô thích mọi chuyện đều phải rõ ràng.
Lúc trước, khi lòng Giản Chiến Nam không rõ ràng, cho nên nghĩ rằng người hắn yêu là Nhã Nhi, lựa chọn vứt bỏ cô. Nhưng hôm nay, chắc chắn là Tô Thiệu Cẩn sợ phải chứng kiến cảnh Thi Thi ở bên cạnh người đàn ông khác, cho nên mới biết mình yêu Thi Thi.
Hôm nay, địa vị của cô là địa vị năm đó của Nhã Nhi, dù địa vị không giống nhau nhưng kết quả thì giống nhau, cô bị vứt bỏ. Bỗng nhiên Mạc Mạc biết ánh mắt áy náy của Tô Thiệu Cẩn là vì chuyện gì, vì sao muốn nói lại thôi.
Thực ra Tô Thiệu Cẩn đối với cô không phải là yêu, chỉ là một loại cố chấp nhiều năm, không có được nên tiếc nuối, như một giấc mộng, lúc anh đang chạy theo trong mộng thì bên cạnh lại có một cô gái đuổi theo anh.
Thời gian trôi qua, tình cảm sẽ tích tụ dần với người bên cạnh mình, thực ra Tô Thiệu Cẩn đã sơm yêu Thi Thi, nhưng anh lại lựa chọn không nhìn người bên cạnh mình mà tiếp tục theo đuổi giấc mộng kia, đợi đến khi thành hiện thực, có được thì lại trở nên mất hứng, ăn không có vị nhưng vứt bỏ thì tiếc nuối.
Mạc Mạc tức giận, vì sao Tô Thiệu Cẩn không nói với cô, lừa gạt cô lâu như thế. Không phải