Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342426
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2426 lượt.
.
Giấy chứng minh nhân dân và hộ khẩu của Mạc Mạc đều ở trong tay Giản Chiến Nam, cho nên trong thời gian trước, cô nhờ Cầm Tử tìm người làm giấy tờ giả cho cô, tên cũng là giả, dù làm gì cô cũng phải thật cẩn thận, khả năng lần theo dấu vết của Giản Chiến Nam như ra đa vậy, dù cô trốn bao nhiêu lần thì đều bị hắn tìm ra.
Taxi chở Mạc Mạc tới trước cửa khách sạn, Mạc Mạc trả tiền rồi xuống xe, một người độc thân cũng không mang nhiều hành lý, hai tay trống trơn, đi lại thoải mái, sau này thiếu gì thì mua tiếp.
Lúc Mạc Mạc chuẩn bị đi tới cửa khách sạn thì đột nhiên một bóng đen tập kích tới bên cạnh người cô, một vật gì đó cứng được đặt ở eo cô, sau đó truyền đến một giọng nói xa lạ “Không được hét loạn, không được lộn xộn, nếu không tôi sẽ lấy mạng của cô.”
Mạc Mạc càng giãy dụa khiến cô ngã trên mặt đất, vì quá đau nên Mạc Mạc rất muốn chưởi rủa ai đó, chỉ đáng tiếc là bị bịt miệng, chỉ đành nhíu mày nhịn đau. Lúc Mạc Mạc muốn nhúc nhích ngồi dậy, có người cởi trói giúp cô, lúc tay chân được tự do cô liền đá chân tới người đối diện, đồng thời kéo tấm che mặt ra, ánh sáng liền chiếu thẳng tới trước mắt cô.
Lúc cô thấy người đàn ông bị mình đạp phải, đó không phải là Đông Thần sao, hắn đang phủi vết giày trên người, rồi quay người rời đi. Mạc Mạc tức giận, trong lòng cũng lo sợ, chịu đả kích xong cô quay đầu nhìn lại thì thấy người đàn ông ngồi một bên, rất tao nhã, trong tay bưng một ly rượu lắc tới lắc lui.
Giản Chiến Nam! Đúng là âm hồn khốn nạn không tan.
Mạc Mạc đánh giá xung quanh, đây chắc là máy bay riêng của Giản Chiến Nam, cô đau khổ ôm đầu, tựa vào sô pha không nhúc nhích, cô thật sự rất vô dụng, mới thế mà đã bị tìm ra, thì ra cô vẫn luôn ở trong tầm tay của hắn, cô còn mừng thầm rằng Giản Chiến Nam đã trúng kế, nghĩ tới bản thân đã rời xa khỏi hắn, thì ra người đáng cười lại là chính bản thân mình.
Hắn chế giễu, trả lại cho cô màn bắt cóc, khiến cho cô nghĩ mình bị bắt cóc, hắn như đang tuyên bố với cô, dù cho cô có đi tới đâu hắn cũng đều có cách để tìm ra cô, cô trốn cũng không khỏi, cả đời này cũng đừng hoàng mà chạy trốn khỏi hắn, hắn có thể đùa giỡn cô dễ dàng như lòng bàn tay.
Hắn cao thượng ngồi ở đó, giống như vua chúa, còn cô như người dân, bị hắn nhìn xuống, bị hắn nắm trong tay, Mạc Mạc hận tới mức tự cắn môi mình, nỗi phẫn uất trong lòng không thể phát tiết, chỉ lặng im không nói lời nào cũng không nhìn hắn.
“Sao thế, muốn tự cắn chết mình hả.” Giản Chiến Nam ngồi xổm bên cạnh Mạc Mạc, đưa tay nâng đầu cô lên, nhìn thấy trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô toàn là phẫn uất và không cam lòng, trong mắt là tức giận, hắn hỏi dịu dàng: “Tức giận?”
Mạc Mạc im lặng, đúng thế, tức giận, tức bản thân mình vô dụng, tức hắn vì sao phải như thế, luôn miệng nói yêu cô, lại có thể dễ dàng buông tha cho cô, tổn thương cô. Buông tha cho cô rồi, tổn thương cô rồi lại luôn nói yêu cô, đây là gì chứ?
“Vẫn dọa em rồi?” đôi môi Giản Chiến Nam nhướng lên nụ cười “Chỉ là một trò đùa, ngoan, đừng giận.”
Mạc Mạc đẩy tay hắn ra , đứng dậy, vì tay chân bị trói quá lâu nên đứng không vững, ngã vào trong khuỷu tay của hắn, cô ôm hắn ngồi xuống, xoa nắn tay và cổ tay cho cô “Không nghe lời, nên bị ăn khổ.”
Mạc Mạc ghét động tác không nhanh không chậm này của hắn, cô đưa tay cầm chén rượu nhỏ trên bàn, không kiêng nệ gì mà hắt lên trên mặt hắn, ly rượu cũng bị cô ném một bên sô pha.
Giản Chiến Nam chau mày, đôi mắt trở nên lạnh lùng, tay giữ hai tay của Mạc Mạc rồi tức giận ném cô lên sô pha, lạnh lùng cầm khăn tay lau mặt “Anh quá chiều em rồi phải không, dám lấy súng chỉa vào anh, dám hắt rượu vào anh, dám gạt anh, dùng thủ đoạn với anh.”
Đúng thế, hắn vẫn luôn chiều cô, chiều theo thói quen của cô, đối tốt với cô, nhưng tới một lúc hắn không muốn chiều cô, thì như hắn cho cô một cái tát kia, khiến cô đau đến vạn kiếp không phai.
Mạc Mạc tức giận nhìn Giản Chiến Nam, đôi tay nhỏ nắm chặt, tức giận nói: “Tôi cần anh chiều sao? Anh chiều tôi là vinh hạnh của tôi sao? Anh cho rằng anh là ai, vì sao tôi không dám, vì sao không thể? Anh có tiền có thế, nhưng anh cũng đừng nghĩ anh vĩ đại bao nhiêu, muốn tôi xem anh như thần để cúng sao, sùng bái sao, muốn tôi vì anh mà nghe theo sao? Nói cho anh biết Giản Chiến Nam, bây giờ trong mắt tôi anh chủ là một thằng đàn ông thối nát, tôi mắt mù nên mới yêu người đàn ông thối nát như anh, tôi dùng súng chỉa vào anh đó, tôi hắt rượu vào anh đó, tôi lừa anh đó, thì sao? Có phải bây giờ anh sẽ giết tôi, ném tôi từ trên máy bay xuống, cả đời tôi đều không muốn lại nhìn thấy anh nữa!”
Giản Chiến Nam tức giận đến xanh mét cả mặt: “Làm cho cô ấy im lặng cho tôi.”
Jason đi tới, một tay vỗ vào sau gáy cô, hai mắt Mạc Mạc tối sầm hôn mê bất tỉnh….
Giản Chiến Nam quýnh lên chạy tới ôm Mạc Mạc, đáp cho Jason một đạp: “Ai bảo anh đánh ngất cô ấy, shit!”
“Đây là biện pháp hữu hiệu nhất!”
Jason lại bị Giản Chiến Nam đạp tiếp cho một đạp.
Lúc Mạc Mạc tỉnh lại thì phát hiện mình đã trở lại ngôi nhà trước kia, sau cổ hơi đau, là