Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342449
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2449 lượt.
y, dường nhưu Giản Chiến Nam đã tỉnh hơn rất nhiều, xe dừng lại, đoàn người liền vọt vào sảnh lớn của sân bay, Giản Chiến Nam cầm tay của Tiểu Hoành, còn ánh mắt thì dò tìm hình ảnh của Mạc Mạc, Tiểu Hoành cũng vôi tìm cô, tìm mẹ Mạc Mạc.
Rốt cuộc ở chỗ xếp hàng họ thấy được Mạc Mạc đứng trong đám người ở cửa đăng ký đi vào, cô đã sắp đi vào rồi, Tiểu Hoành túm lấy tay của Giản Chiến Nam chạy về phía trước, đáng tiếc bước chân của Giản Chiến Nam lại do dự, hắn nghĩ, hắn tới để làm gì, có thể nhìn thấy cô là tốt rồi, nhưng hắn muốn ôm Mạc Mạc, hôn cô, bảo cô rằng đừng đi, nhưng không thể, không thể…
Giản Chiến Nam không chịu đi tới, Tiểu Hoành rất nóng nảy, nó nuông tay của Giản Chiến Nam ra, chạy tới nơi của Mạc Mạc, ngay tại lúc Mạc Mạc sắp đi vào trong thì nó liền ôm chặt lấy chân của Mạc Mạc.
Mạc Mạc hoảng sợ, cúi đầu xuống thì thấy là Tiểu Hoành, cô không khỏi giật mình, người xếp hàng phía sau thì thúc giục cô, Mạc Mạc vội đỡ Tiểu Hoành đứng sang một bên “Tiểu Hoành, sao cháu lại tới đây?”
Tiểu Hoành chỉ chỉ Giản Chiến Nam đứng ở phía xa, đôi mắt to tròn ngấn lệ, ôm lấy Mạc Mạc không buông tay, mẹ đừng đi, đừng đi, Tiểu Hoành có rất nhiều điều muốn nói với mẹ, đừng đi, cuối cùng nước mắt của Tiểu Hoành đã rơi xuống.
Mạc Mạc nhìn Giản Chiến Nam và Jason đang đứng từ xa, quay đầu lại thì thấy nước mắt của Tiểu Hoành, cô cũng có chút đau lòng, đứa nhỏ này, thì ra đã chiếm một vị trí trong lòng của cô, chỉ là cô không biết: “Tiểu Hoành đến tiễn dì sao? Xin lỗi cháu, dì đi mà không từ biệt, Tiểu Hoành đừng giận nha.”
Tiểu Hoành lắc đầu, túm lấy tay cô không cho đi, phải kéo cô trở về, Mạc Mạc lại ngồi xổm xuống ôm lấy Tiểu Hoành “Tiểu Hoành, dì phải đi rồi, Tiểu Hoành và ba trở về đi nhé, dì tới bên kia rồi thì sẽ gọi điện cho cháu, được không?”
Mọi người đã lục đục đi vào, nếu cô không vào thì sẽ bị chậm, cô đành quyết tâm buông Tiểu Hoành ra đứng lên xoay người bước đi, Tiểu Hoành đứng ở đó, trên khuôn mặt nhỏ nhắn đều là nước mắt, nó đau khổ khi nhìn bóng dáng rời đi của Mạc Mạc, trong lòng không ngừng gào lên mẹ đừng đi, nó giận bản thân mình không thể nói, ghét bản thân mình có miệng nhưng không nói được, nhìn thấy mẹ rời đi nhưng không cách nào giữ lại được, quá thương tâm nên nó liền gào khóc, cũng dùng hết sức lực đem những lời lặng lẽ ở trong lòng la lên: “Mẹ, mẹ đừng đi, mẹ không cần Mặc Bảo nữa sao?”.
Bước chân của Mạc Mạc như đông cứng tại nơi đó, cơ thể cũng cứng lại, không cách nào bước về phía trước được, tâm bị kinh hãi. Tiểu Hoành mở miệng nói chuyện rồi, Tiểu Hoành gọi cô là mẹ, Tiểu Hoành nói nó là Mặc Bảo. Làm sao nó biết được cái tên Mạc Bảo này, đúng, cô đã nói qua, vì hắn để Tiểu Hoành và chú chó Mặc Bảo chơi với nhau, lúc đó Tiểu Hoành băn khoăn, viết tên hỏi cô, vì sao chú chó tên là Mặc Bảo, cô nói cô đã từng có một bảo bối tên là Mạc Bảo, nhưng vì sao Tiểu Hoành lại nói nó là Mạc Bảo.
Tiểu Hoành vội vàng chạy tới, dùng bàn tay nhỏ nhỏ cầm tay Mạc Mạc đong đưa, khóc nức nở: “Mẹ, con là Mạc Bảo, mẹ đừng đi, đừng bỏ lại Mạc Bảo.”
Tim Mạc Mạc đau khi nghe tiếng khóc của Mạc Bảo, hai chữ Mạc Bảo như đã khắc sâu vào trong trái tim cô, nhưng cô cũng chỉ nghĩ là Tiểu Hoành vẫn luôn coi cô là mẹ, phải là con của mình thì mới có thể gọi như thế, cô cúi đầu nhìn Mạc Bảo, nó đau lòng khóc rống lên, trên gương mặt nhỏ nhắn đáng yêu toàn là nước mắt, lông mi dài cũng ướt nhẹp, lúc này cô thật sự thương đứa bé, nhưng cô không thể ở lại được.
Giản Chiến Nam cũng nghe thấy Tiểu Hoành nói chuyện, lòng hắn rất kích động, bất chấp tất cả đi qua nơi Mạc Mạc và Tiểu Hoành, nhìn Mạc Mạc lại nhìn Tiểu Hoành, trong mắt phiến hồng, kích động đến mức không thể nói.
Mạc Mạc ngồi xổm xuống, hai tay Mạc Mạc đặt lên vai của Mạc Bảo, yêu thương, thương tiếc, vui vì Tiểu Hoành lại có thể nói chuyện, tay lay nước mắt trên mặt cho Mạc Bảo, sau đó ôm lấy Tiểu Hoành, vừa khóc vừa nói: “Tiểu Hoành có thể nói chuyện rồi, Tiểu Hoành có thể nói chuyện rồi, thật tốt, thật tốt, dì rất vui, nhưng dì không thể ở lại được, xin lỗi Tiểu Hoành!”
Giản Chiến Nam ôm chặt Mạc Mạc và Mạc Bảo, trong lòng bị chấn động vì chuyện này, nước mắt cảm động chảy xuống, Tiểu Hoành là con của hắn và Mạc Mạc, là bảo bối của hai người, Giản Mạc Bảo. Tuy cho Mạc Bảo nói như thế, nhưng hắn tin, hắn cũng hy vọng là như vậy, Giang Nhã, hắn nhất định sẽ tìm cô ta để hỏi cho rõ, cũng muốn cô ta phải trả giá.
Ba người ôm nhau khóc, đắm chìm trong sự vui vẻ và kích động, Giản Chiến Nam rất vui nhưng cũng rất tiếc nuối, hắn lại bỏ lỡ mất dịp may rồi, còn Mạc Mạc lại cảm thấy như hạnh phúc đến gõ cửa, Mạc Bảo là hạnh phúc lớn nhất mà ông trời ban cho cô, con trai của cô, Tiểu Hoành, con trai của cô, cốt nhục do cô mang thai 10 tháng đã về với cô, quay về bên cạnh cô ….
Mạc Mạc không muốn đi nữa, trước cô muốn đi là vì ở đây không có gì níu kéo cô, nhưng bây giờ, đột nhiên Tiểu Hoành mở miệng nói chuyện, nói ra chuyện làm người ta khiếp sợ như t